Sách Hay Nên Đọc

Ai mua hành cho tôi – Arthur Tố Cẩm , cổ tích ver ngôn tình

“Ta phải làm gì để đổi lấy nụ cười của nàng?” ” Giang sơn như hoạ, chàng đổi được không?” Ngày này năm ấy, ta đã nghĩ rằng, chỉ cần nàng thích, muốn gì ta đều có thể đổi.Ngày này năm nay, ta hiểu ra rằng, thì ra, thứ nàng thích là Giang sơn như họa, chẳng phải là ta… Nàng trao có nửa nụ cười, mà ta phải mất cả đời để quên.

Ai mua hành cho tôi
Tác phẩm

Người viết: Trần Cẩm Anh
Nguồn page: Arthur Tố Cẩm
Nội dung: truyện dân gian “Ai mua hành cho tôi ” chuyển ver ngôn tình
Thể loại: truyện ngắn
Kết thúc: OE

Thiên hạ là gì?
– Hoàng Thượng. Thiên hạ là gì?

– Trăm núi ngàn sông, chí hướng vẫy vùng.

– Cụ thể hơn được không?

– Trời Nam đất Bắc, Nhật Nguyệt chuyển xoay.

– Cụ thể hơn nữa ?

-Yên ngựa, chiến bào, tuổi trẻ ngông cuồng.

– Hơn chút nữa ?

– Kinh thành náo nhiệt, ánh lửa dần tàn, một nửa mùa xuân.

– Vẫn chưa hiểu lắm?

– Thiên hạ là nàng. Tố Hương, nàng có thể cười không?

Ai là ai?
Tố Hương ngồi trước gương đồng, điểm lại chút son phấn rồi mím chặt môi lại. Cũng tốt, người trong gương đã không còn là Tố Hương của ngày xưa. Gió đông thổi, vậy mà đã qua một năm. Một năm, nói ngắn không ngắn, nói dài chẳng dài, đủ để yêu, đủ để hận.

– Nương nương, hoàng thượng đang đợi người.

Khẽ gật đầu một cái, Tố Hương phất tay áo rồi nhẹ bước tới thư phòng. Hắn vẫn như cũ ngồi đó, một tấm hoàng bào, khí chất cao ngạo. Ẩn dưới nửa lớp mặt nạ bằng đồng là nụ cười như có như không.

– Đến rồi ư?

– Đến rồi.

Hắn cười cười đưa tay kéo nàng vào trong lòng, thổn thức. Một năm nay, nàng đã tập quen với nụ cười lạ lẫm này của hắn, nụ cười tựa ánh dương rực rỡ, chỉ cần nhìn lâu một lúc, nước mắt sẽ chảy ra.

Vẫn giữ nguyên sự lãnh đạm trong đôi mắt, Tố Hương yểu điệu khom người trước quyền uy vương giả.

– Người say sao.

Bất Nhiễm gục đầu xuống hõm vai nàng, dùng lực đủ để siết một người đau đến tê tâm liệt phế, cơn đau truyền từ bả vai, nhiều hơn nữa là một nỗi đau không tên ngấm vào tận cốt tủy. Tố Hương biết, hắn say.

Môi dưới bị cắn đến nỗi máu bật ra, thứ mùi vị tanh nồng lan trong khoang miệng vừa cay lại vừa đắng. Khi gương mặt Tố Hương bị đôi tay rắn như gọng kìm xoay lại, sự bất lực trong mắt nàng lại khiến hắn không có cách nào áp môi xuống.

Một phút lặng im, cái lặng im lạnh cóng mà hừng hực như cháy. Đôi tay Bất Nhiễm buông thõng như người liệt.

– Ngọc Hân, nàng không thể tha thứ cho ta được hay sao…

Khẽ thấy nàng tự tiếu phi tiếu, đôi chân ngọc vô thức lùi về một bước. Thần thái đã có phần biến động:

– “Bệ hạ, thiếp là Tố Hương, không phải Ngọc Hân. Ngọc Hân của người đã chết, kể từ ngày người bỏ Ngọc Hân đi, nàng ta đã chết rồi.”

Phải, kể từ ngày người bỏ Ngọc Hân đi…

Bất Nhiễm buông nàng ra, lắc đầu cười khổ.

-“Bao năm qua nàng vẫn không muốn tha thứ cho trẫm”.

– “Người là quân, Tố Hương là thần. Tố Hương không có tư cách oán trách người. Có trách, cũng chỉ trách phận đế vương không được vương vào tình ái”

Nàng xoay gót rời đi, để lại hắn cô độc giữa thư phòng trống trải. Hắn nhìn mãi, nhìn mãi, cho đến khi nàng chỉ còn là một dấu chấm nhỏ và biến mất. Tựa hồ có gì đó trong lòng hắn chết lặng, hắn hiểu, nàng đã không còn yêu hắn…

Hắn quen nàng thế nào?
Một buổi chiều lộng gió. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, là khi huyện Hà Giang đang chìm trong nạn đói hoành hành. Còn triều đình thì đang vùng vẫy trong một trận gió tanh mưa máu.

Ngày này, năm ấy…

“Những gia đình từ thôn xóm khắp nơi đội chiếu lũ lượt bồng bế, dắt díu nhau xanh xám như những bóng ma và nằm ngổn ngang khắp lều chợ.

Người chết như ngả rạ. Không buổi sáng nào người trong làng đi chợ, đi làm đồng không gặp ba bốn thây người nằm còng queo bên đường. Không khí vẩn lên mùi ẩm thối của rác rưởi và mùi gây của thây người.

Giữa cái cảnh tối sầm lại vì đói khát ấy, một buổi chiều, người làng thấy con gái nhà ông Phạm đem theo một kẻ lạ mặt về làng.

Bến đò xa kinh về chiều càng xác xơ, heo hút. Từng trận gió từ cánh đồng thổi vào. Hai bên dãy nhà tối om, không nhà nào có ánh lửa.

Dưới những gốc đa xù xì là bóng những người đói dật dờ đi lại lặng lẽ như hồn ma. Tiếng quạ trên mấy cây gạo ngoài bãi chợ cứ gào lên từng hồi thê thiết, như ai oán, như khóc than.”(1)

Giữa đám lúa mục lâu ngày đã bắt đầu bốc mùi ẩm mốc, xuất hiện một nam tử lạ mặt, thương tích đầy mình nằm co quắp một góc. Phía trước là một người con gái đen đúa bần hàn đang gắng hết sức kéo hắn ra khỏi cái nơi tanh tưởi bốc mùi kia.

Ấy là lần đầu tiên hắn gặp nàng – Ngọc Hân

– Ta lấy gì để trả ơn nàng.

– Lấy thân báo đáp, chàng làm được không?

– Ta làm được.

Hắn và nàng đã có những tháng năm yên bình như vậy đấy. Những tháng năm lưu lạc, trốn khỏi sự truy đuổi của thái tử và triều đình, là những tháng năm cùng cực nhất, cũng là những tháng năm hạnh phúc nhất của đời người. Chàng làm thơ, thiếp dệt vải…

Thế nhưng, tất cả đều đã trôi qua.

Ta vẫn luôn yêu nàng
Mới đây thôi, hắn vẫn ôm lấy nàng, hôn lên mái tóc đen mượt như lời giã biệt khi lâm vào trinh chiến. Nàng ngước đôi mắt trong tựa thu thuỷ lên nhìn hắn, khẽ nói “Thiếp đợi chàng”

Ngày này, năm đó…

Hắn đem theo đạo quân trăm người chống lại triều đình, lật đổ em trai, đường đường chính chính bước lên hoàng vị. Kể cả khi tưởng chừng đã gục ngã giữa chiến trường khói lửa, hắn vẫn quyết tâm phải trở về. Vì có một người đã hứa sẽ đợi hắn.

Ngày này, năm đó…Bất Nhiễm lên ngôi, nhưng nàng đã không còn đợi.

Ngày này, năm đó…Mẫu phi nói, Ngọc Hân của hắn đã chết, bị người của thái tử sát hại. Hắn phải lấy con gái của binh bộ thượng thư

Ngày này, năm đó…Ngọc Hân ra đi, hắn cũng không sống.

Ai đó từng hỏi hắn, “Tại sao hoàng thượng luôn mang bên mình một chiếc mặt nạ?”. Kì thực, hắn chỉ muốn Ngọc Hân nhìn thấy nam nhân mình yêu thống nhất thiên hạ, muốn nàng được kiệu 8 người khiêng danh chính ngôn thuận mà gả cho hắn. Nàng đi rồi, nụ cười của hắn đã tắt. Người không cười, không nhất thiết phải lộ dung nhan…

Từ ngày lên ngôi, hậu cung giai nhân tuyệt thế, dù có sắc, dù có tình, căn bản vẫn không thể thay thế được bóng hình xưa cũ.

Sâu thẳm trong trái tim Bất Nhiễm luôn cất giấu một người con gái, có lẽ đến bản thân hắn cũng chưa phát hiện ra. Nàng ở trong đó, như trong một mật thất chật hẹp, Phạm Ngọc Hân chính là cấm địa trong lòng Bất Nhiễm, bất cứ ai cũng không được phép đi vào…

Vậy nhưng khi nàng trở về, tại sao, lại làm như không quen hắn?

Tiếng nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, thanh kiếm trong tay không ngừng vung về tứ phía. Kiếm sắc như vậy, có thể chém đôi ghế gỗ, nhưng chẳng thể chém nổi một giọt mưa.

Trước khi thanh kiếm cắm thẳng xuống đất, dường như ý thức của Bất Nhiễm vẫn còn, miệng chỉ mấp máy được những dòng chua chát. Đôi mắt hắn nhoà lệ:

“Trái tim ta chưa từng thay đổi, nàng biết không…”

Nỗi đau ta gánh
Đêm đã khuya, màn đêm tịch mịch. Khẽ thấy tiếng ve kêu sầu tủi cùng tiếng chó sủa từ xa vọng lại cô độc biết bao. Tố Hương khoác áo, khẽ nhìn về người nằm bên cạnh mà nở nụ cười nửa miệng, trong lòng bất giác muốn nói gì đó, song lại thôi.

Ngoài cửa sổ bấy giờ là những ngọn đèn khổng minh cao vời vợi. Dường như cách đây rất lâu, đã có ai từng nói với nàng rằng: Nếu một ngày chúng ta lạc mất nhau, chỉ cần nhìn lên bầu trời đầy những vì tinh tú, hãy nhớ rằng trên đời này luôn có một người dõi theo nàng, yêu nàng…

Ừ, nhưng đều đã qua.

Tố Hương ngồi trước chong đèn, mài mực bút, nét bút tựa rồng bay, nhưng toát lên đó là sự thê lương tới tột cùng:

” Ta đã từng ngỡ rằng, tình yêu là thứ dễ dàng đạt được nhất. Nhưng tình yêu, tới cũng nhanh, đi cũng nhanh. Nếu như nó úa tàn thì còn có thể cứu chữa, nếu như nó chết rồi thì sao đây? (2)

Những năm tháng xưa cũ, khi chúng ta đơn giản chỉ là cô nương bần hàn Phạm Ngọc Hân và vị tiên sinh vô danh Dương Bất Nhiễm.Ta cứu chàng, chàng hứa cả đời này sẽ chỉ yêu mình ta.

Vài ngày qua đi, những bức thư ta gửi vẫn chìm trong biển rộng. Ba năm, chàng không về một lần.

Năm đầu tiên chàng đi, ta vẫn tràn đầy hi vọng, hy vọng chàng sẽ đột nhiên xuất hiện, đưa mẫu tử ta cùng đi.

Năm thứ hai, ta không ước gì, cũng chẳng cầu chi. Chỉ mong nhận được thư chàng gửi, báo rằng chàng vẫn được bình an.

Nhưng hi vọng lại lần nữa tan vỡ. Năm thứ ba, ta chẳng dám mong gì nữa. Chỉ cần chàng bình an vui vẻ, như vậy là quá đủ rồi.

Ngày nào cũng như vậy, chẳng mấy chốc ta đã không còn hi vọng gì với việc chàng sẽ đến tìm ta. Vậy nên, Ta đi tìm chàng.

Nhưng Ngọc Hân, chàng ruồng bỏ. Ngọc Yến, chàng giết chết.

Trước kia, ta tưởng rằng ta có tất cả, có người thân, có con cái. Nhưng những gì ta đổi lại được chính là, người ta yêu một mực muốn giết chết mẹ con ta, người ta bảo vệ rời bỏ ta. Ta không cần gì, cũng chẳng cầu chi, chỉ mong rằng mình có thể được sống. Nhưng ông trời bức ta, đến chàng cũng bức ta, ta còn có thể quay đầu được không?(3)

Nếu năm đó, Minh Hoàn không cứu ta, lấy ta làm thê tử, nếu ta không dùng thuốc phục dung. Liệu chàng có chừa lại cho ta một con đường sống?

Bỏ đi, đế vương vô tình, hẳn là không…

Tất cả những điều ta làm trong kiếp này, ta đều chưa từng hối hận. Nhưng nếu có thể bắt đầu một lần nữa, ta sẽ không bao giờ chọn yêu chàng.(4)”

Mùa hoa mới
Dưới hồ bây giờ là những bông sen tịnh đế đang độ nở rộ. Cá tung tăng bơi lượn, dường như chẳng để tâm đến thế sự nhân gian. Trên bầu trời cao là từng cụm mây trắng đan xen hoà quyện

Không biết tự lúc nào, những chiếc lá cuối cùng của mùa thu đã lìa cành, xoay vòng theo cơn gió rồi buông xuống góc vườn chốn thâm cung.

Mùa đông đã thực sự tới.

Sau buổi trưa, Tố Hương ngồi trong vườn thượng uyển, đánh tầm mắt vô định về phía chân trời.

Mùa đông năm nay thật keo kiệt, ngay cả một chút ánh sáng mặt trời cũng không buồn ban phát cho mặt đất.

Gió Bắc thì không ngừng thổi, các ngón tay của nàng đều tê cóng, lạnh buốt.

Bất Nhiễm nói rằng, nàng rất thích dày vò bản thân mình.

Ngọc Yến của nàng đã từng được sinh ra trong một tiết trời đẹp như thế. Ngày nó sinh ra, cũng là ngày nàng biết, thì ra phu quân nàng không phải là một người lính tầm thường, mà là thập tứ hoàng tử của đất Nam. Vị hoàng tử ấy giờ đã trở thành vua, chàng quên người, quên cả lời hứa…

Còn Ngọc Yến…

Có lẽ giờ đây nó đang ở nơi thiên đàng, hoặc cũng sắp đầu thai vào một gia đình hạnh phúc.

Vì nụ cười của nàng
– “Nương nương, người không thể cười sao?”

Tố Hương như bừng tỉnh khỏi toà thành kí ức, kinh ngạc nhìn Mai Hương.

Mai Hương, chính là tên của cung nữ có phần tuỳ tiện nhưng lại hết lòng trung thành với chủ nhân của mình, cũng là người trân trọng Tố Hương nhất- chỉ sau Hoàng đế. Mai Hương cũng trạc tuổi nàng, nó biết nàng từ khi nàng vẫn còn là thê tử kết tóc của Minh Hoàn. Và theo hầu nàng suốt hai năm kể từ ngày ấy.

Từ bao giờ mà những người bên cạnh nàng đã bắt đầu học được cách nói chuyện của hắn? Tố Hương cố không để tâm đến việc này, đôi mắt nhìn xuống cây đàn trong tay. Điềm tĩnh hỏi lại:

– Tại sao em lại nói thế.

Mai Hương là con nhà nông, ngày Bất Nhiễm đưa người tới bắt nàng về cung, chỉ có nó vô tình chứng kiến từ đầu tới cuối. Nàng cầu xin Bất Nhiễm tha nó sống, thành thử ra, nó cũng bị bắt theo hầu nàng.

– “Chao ôi, người không thấy hoàng thượng rất sủng ái người sao? Người xem, Minh Châu hoàng hậu muốn thị tẩm cũng phải đến tận điện của hoàng thượng, Đinh quý phi xuất thân danh giá gả vào hào môn cũng chỉ được kiệu tám người khiêng.

Em nghe nói, trên triều, các quan đại thần nói về nương nương rất khó nghe, nhưng hoàng thượng vẫn nhất kiến chung tình bảo vệ người.

Hai năm nay, Hoàng thượng cho mời biết bao nhiêu con hát về hoàng cung, xây dựng biết bao nhiêu cảnh đẹp cho người thưởng thức.

Trời Nam đất Bắc, bao người đổ về kinh thành chỉ vì muốn mua được nụ cười của nương nương dâng cho hoàng thượng.

Không phải em cố ý mạo phạm nương nương, nhưng suy cho cùng chúng ta cũng là người cùng làng.

Năm xưa khi ở cùng cậu Hoàn đèo bồng nghèo đói, có bữa nào nương nương được ăn no hay chưa? Nếu không phải vì quá nghèo đói, có thật là cậu Hoàn sẽ lấy nương nương không?

Hậu cung bao nhiêu mỹ nhân tuyệt sắc, xuất thân cao quý, cũng chẳng ai được sủng ái như người.

Nương nương, tình cảm hoàng thượng dành cho người, đến chúng nô tì cũng có thể nhìn ra, vậy tại sao người lại không thấy…”

Tố Hương nhìn nó, im lặng.

Thực ra. Không phải là nàng không nhìn thấy, mà là nàng không tin.

(Còn tiếp)

Ai mua hành cho tôi – Arthur Tố Cẩm , cổ tích ver ngôn tình (phần 2)
Một số bài viết liên quan

Back to top button