Sách Hay Nên Đọc

Anh nợ tôi cái gì ở kiếp này. Kiếp sau anh phải trả gấp mười lần cái đó.

#Ngược

“Cô hại chết cô ấy, tôi nhất định khiến cô sống không bằng chết.” hắn hét lên, chân đạp cô ngã sóng soài.

“Tôi không có, tôi không hại chết chị ấy.”

Hắn lại gầm lên: “Cô còn ngụy biện, cô đi cùng cô ấy, xe hai người gặp tai nạn, cô không sao, cô ấy lại mất mạng. Ha ha ha… cô nghĩ tôi tin những lời bịa đặt của cô sao?”

“Tôi thật sự không có, Lâm Chi chị ấy đối xử với tôi rất tốt, tại sao tôi phải hại chị ấy?”

Hắn trợn mắt, tay hắn nắm lấy tóc cô: “Câm ngay, cô không có tư cách gọi tên cô ấy.”

“Á… đau… anh mau buông tôi ra.”

Hắn cười như một kẻ điên: “Khả Nhi, cô muốn tôi thả cô ra? ĐỪNG HÒNG! Kể từ hôm nay cô là nô lệ của tôi. Tôi sẽ hành hạ cô, cho cô nếm lấy tất cả nỗi đau mà cô ấy phải chịu.”

“Không.”

“Cô có phải rất muốn bò lên giường của tôi không, hôm nay tôi cho cô toại nguyện.”

Hắn ném cô lên giường, tháo cà vạt trói tay cô lại.

“Không, anh không được làm vậy.”

“Chẳng phải cô muốn lắm sao?”

Hắn cởi quần áo, cơ thể hắn đè lên người cô. Hắn mạnh bạo chiếm đoạt cô, hắn cười hả hê, cô đau đớn.

“Làm ơn… dừng lại, tôi cầu xin anh làm ơn…” tiếng cô nhạt đi trong nước mắt, đau khổ có, tủi nhục có.

Sau khi thỏa mãn, hắn đi vào phòng tắm mặc kệ cô nằm trên giường như một xác chết, toàn thân đau đớn.

Hai hàng nước mắt chảy dài, khóc không thành tiếng.

“Cô khóc sao? Cô oan ức lắm sao? Đau khổ lắm sao? Đây chỉ mới là bắt đầu thôi. Khả Nhi, tôi nói cho cô biết, cô không những hại chết Lâm Chi cô còn khiến đứa con của tôi và cô ấy mãi mãi không thể ra đời. Cô sẽ phải sinh con của tôi, chính tay tôi sẽ giết chết nó.”

“Tên khốn, anh điên rồi.”

Truyện: Xin Lỗi
Truyện tự sáng tác 1
Tác giả: Á Á Tuệ Nhi
Truyện tự sáng tác 2
Thể loại: Ngôn ngược
Truyện tự sáng tác 3
Kể từ ngày hôm ấy, cô bị nhốt trong căn phòng đó chịu mọi sự giày vò.

Cô bị đối xử tệ bạc, ăn cơm thừa canh cặn, bị hắn chà đạp không thương tiếc, bị người hầu thay nhau ức hiếp, xỉ vả.

Hắn uống say lại hành hạ cô xem cô như công cụ phát tiết, hắn thô bạo, hành động như thú dữ. Mặc cho cô có cầu xin thế nào hắn cũng chưa bao giờ dừng lại.

Hành hạ cô chưa đủ, hắn hãm hại ba cô khiến gia đình cô tán gia bại sản, ba cô bước vào đường cùng phải tự sát vì tuyệt vọng, bỏ lại mẹ cô và đứa em gái mới 10 tuổi.

Cô tự tử, hắn phát hiện được liền cứu cô nhưng lại ngược đãi cô còn hơn lúc trước.

“Loại phụ nữ đê tiện, xấu xa như cô không thể dễ dàng chết như vậy được, tôi muốn cô sống không bằng chết.”

Cô mang thai, cứ tưởng hắn sẽ đối xử tốt hơn nhưng nào có được. Hắn nhìn cô với ánh mắt ghê tởm, nhìn bụng cô như muốn móc ruột moi gan.

Một lần, cô bị người hầu xô ngã nên động thai. Bụng cô đau như chết cô có cảm giác mình sắp sinh.

Cô cầu hắn gọi bác sĩ nhưng hắn phớt lờ.

“Con cô sao không tự mình sinh lại gọi bác sĩ làm gì, không được thì đừng sinh nữa.”

Kết quả, cô phải tự mình vật lộn. Đến cuối cùng cũng sinh được nhưng nào hay. Đứa bé vừa sinh đã chết ngạt vì ở trong bụng quá lâu.

Cô thất thần không tin vào mắt mình.Cô nhìn đứa con cô vất vả mang thai hàng tháng trời sinh ra giờ đây tím tái không còn thở.

Cô hận hắn lại càng bản thân. Sao cô phải gánh chịu những chuyện này.

“Chết rồi! Cô xem ông trời cũng đối xử với cô như vậy, đứa nhỏ vừa ra đời đã chết. Ha ha ha… có phải cô đã tạo nghiệp rồi không?”

Cô lặng người không trả lời, ánh mắt vô hồn không cảm xúc.

“Đứa nhỏ này tôi không thể đích thân giết nó, cô sẽ phải sinh lại, cô phải sinh một đứa nữa đến khi nào chính tôi giết nó thì thôi.”

Hắn bỏ ra ngoài.

Cô ôm đứa bé vào lòng, hôn lên trán nó.

“Mẹ xin lỗi, là mẹ không tốt, mẹ bắt con phải chịu khổ rồi. Bây giờ mẹ con ta sẽ đi khỏi nơi này có được không?”

Tối hôm ấy, có một cái bóng nhỏ lướt chạy trong đêm. Cô cắm cúi chạy, tay ôm chặt cái xác.

Hắn biết được liền đuổi theo cô. Cô chạy vào rừng.

Hắn phía sau dẫn theo mấy chục người.

Cô vẫn chạy, dưới chân đạp gai máu rỉ ra nhức nhối, cô mặc kệ.

Ông trời không thương xót còn đổ mưa, giội xuống người cô ướt sũng, cô lạnh cóng.

Đến bờ vực, cô chôn chân tại chỗ, cô thật chẳng còn đường lui.

Hắn ở phía sau tiến tới khuôn mặt cười ngạo nghễ.

“Mau quay lại đây, cô có chạy cũng không thoát được đâu.”

Cô khổ sở nhìn hắn: “Tôi rốt cuộc chẳng hiểu mình đã gây nên nghiệp gì sao có thể gặp phải một tên cầm thú đội lốt người như anh chứ?”

Cô cười, cười trong tuyệt vọng, cười vì cuộc đời trêu ngươi.

Hắn đột nhiên nổ súng bắn vào chân cô. Cô ngã khụy.

Cô gắng gượng đứng lên, máu từ chân chảy đầm đìa lan đầy mặt đất.

“Tôi ra lệnh cho cô quay lại đây.”

Cô vẫn đứng im tại chỗ, hắn tức giận bắn thêm một phát.

Trúng ngay bụng cô, cô giật người lùi về phía sau nhưng nước mưa rửa trôi làm đất mềm ra kéo theo cô rơi xuống vực.

Trên tay cô vẫn ôm chặt đứa con, ánh mắt câm hận nhìn hắn trừng trừng.

“Hắc Tử Khanh, nếu có khiếp sau tôi nhất định khiến anh phải trả lại gấp vạn lần.”

Trên gương mặt ác quỷ kia lăn dài một giọt nước long lanh. Là nước mưa hay nước mắt?

_____________________

“Lão gia lão gia, phu nhân sinh rồi, là một bé gái.”

Người đàn ông đứng tuổi đỡ lấy đứa bé từ tay bà vú.

“Lão gia, ngài xem tiểu thư vừa mới chào đời không khóc lại mở miệng cười rất tươi, đây có phải là điềm lành không?”

“Phải phải, đây chắc chắn là điềm lành.”

“Phu nhân xem con gái của chúng ta này, rất xinh xắn.”

“Lão gia mau đặt tên cho con đi.”

“Đây là viên ngọc dao gia truyền của chúng ta, ta sẽ lấy chữ Dao, họ Lạc. Từ bây giờ con tên là Lạc Dao.”

_____________________

10 năm sau.

Một cô bé xin xắn ngồi bên cửa sổ, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt chăm chú nhìn vào những dòng chữ trên trang sách.

“Tiểu thư, quan khách đã đến đầy đủ rồi, lão gia bảo tôi gọi cô xuống.”

Cô bé bất giác nhìn thấy một chiếc xe màu đen đang chạy vào. Một người đàn ông bước ra. Dáng vẻ chững chạc, toát đầy khí lạnh.

“Đó là ai?”

“Thưa tiểu thư đó là Hắc Tử Khanh tiên sinh, là một trong các đối của lão gia. Hôm nay đến dự sinh nhật của tiểu thư ạ.”

“Nói lại với ba tôi, tôi mệt rồi không xuống nữa.”

“Ơ… dạ.”

Cửa vừa đóng lại trên môi cô bé liền thoáng qua một nụ cười: “Lại gặp nhau rồi.”

Back to top button