Kỹ Năng đọc sách

Bài văn tả người bố thân yêu của em – Văn mẫu lớp 5

Bài văn tả bố thân yêu của em – một trong những dạng văn tả người dành cho học sinh lớp 5. Để giúp các em làm tốt dạng văn này, đạt điểm cao trong kì thi, chúng tôi sẽ hướng dẫn các em cách lập dàn ý đầy đủ cũng như giới thiệu một số bài văn mẫu hay chọn lọc nhé.

Bài văn miêu tả bố chọn lọc

Gợi ý dàn ý bài văn tả bố
Mở bài:
Giới thiệu về bố của em

Thân bài:

Miêu tả ngoại hình của bố: Độ tuổi, vóc dáng, làn da, mái tóc, đôi mắt, vầng trán, trang phục…
Miêu tả tính cách của bố: là người nghiêm khắc với con cái, chỉ dạy em những điều hay lẽ phải, chăm chỉ…
Miêu tả hoạt động của bố: Hàng ngày bố thường làm những công việc gì, những hoạt động nào của bố gắn với em (tập thể dục cùng em buổi sáng, dạy em học bài…)

Kết bài:
Nói về tình cảm của em với bố

Những bài văn miêu tả bố hay

Những bài văn tải bố hay
Bài văn tả bố số 01
“Công cha như núi Thái Sơn” – câu ca dao của cha ông ta luôn nhắc nhở con cháu về công ơn của bậc sinh thành vẫn luôn đúng cho tới hôm nay. Mỗi lần đọc câu ca dao ấy, em không khỏi xúc động khi bố luôn là người dạy em bao điều hay lẽ phải, là người đã cho em lớn khôn từng ngày.

Bố em năm nay đã ngoài 50 tuổi, tuy nhiên bố vẫn rất khỏe và cường tráng. Bố hơi đậm người, chiều cao chỉ khoảng 1m70 nhưng em luôn cảm thấy bố thật vĩ đại và cảm thấy an toàn, nhỏ bé khi đi cạnh bố. Dường như trước mọi sóng gió của gia đình, cả em và mẹ đều yên tâm và tin tưởng dựa vào bố, có bố ở đây bảo vệ, che chắn rồi. Bố có nước da hơi ngăm đen chứ không trắng, nhưng nước da ấy nhìn lại vô cùng khỏe khoắn. Khuôn mặt của bố vuông chữ điền, nhìn rất phúc hậu. Rất nhiều người khen bố em như thế nên em cảm thấy vô cùng tự hào.

Đôi mắt của bố em rất to và đen nhánh, nhìn đôi mắt sáng toát lên sự cương nghị và quyết đoán nhưng cũng đầy vẻ hiền từ và nhân hậu. Mỗi khi bố cười bố nói, đôi mắt cũng lấp lánh truyền cảm xúc tích cực, niềm vui cho người đối diện. Vầng trán của bố rất cao và em thật may mắn khi được thừa hưởng vầng trán cao ấy từ bố. Em nghe nhiều người nói, vầng trán cao là người thông minh nên em rất vui. Bố có hàm răng trắng và đều tăm tắm như hạt ngô, mỗi khi bố cười như một nụ cười tỏa nắng em thấy hạnh phúc biết bao. Mái tóc của bố đã không còn đen nhánh như ngày còn trẻ nữa, một vài sợi tóc bạc điểm trên đầu là dấu hiệu của thời gian của tuổi tác. Tuy vậy, trong mắt của em bố lúc nào cũng còn trẻ.

Đặc biệt nhất, bố có đôi bàn tay chắc khỏe nhưng lại thô ráp vì làm việc vất vả. Đôi bàn tay ấy lại vô cùng ấm áp khi vỗ về hay bồng bế em những ngày còn nhỏ. Mỗi lần bố đi làm về, những chiếc áo phông sẫm màu thấm đầy mồ hôi nhưng em lại rất yêu mùi mồ hôi của bố, bởi đó là những giọt mồ hôi của sự vất vả để cho em được cuộc sống đẩy đủ và vui vẻ.

Tính cách bố em là người hiền từ, rất yêu thương gia đình nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc đấy nhé. Trước những lần em làm sai, bố luôn ngồi bên cạnh nhẹ nhàng phân tích cho em hiểu em đã sai ở đâu và em nên làm như thế nào cho đúng. Nhờ những lời giảng dạy đó của bố, em mới có thể lớn khôn thành người. Bố em cũng rất tốt bụng và được mọi người yêu mến. Nếu ai có khó khăn gì hay có việc cần giúp đỡ, bố đều nhiệt tình mà không cần phải đáp trả hay mang ơn. Đó là một đức tính tốt đẹp của bố, là tấm gương cho chúng em noi theo.

Hàng ngày, cứ đúng 5 giờ sáng bố em sẽ thức dậy tập thể dục rồi vệ sinh cá nhân và ăn sáng. Khoảng 7 giờ bố em sẽ đưa em đến trường và tới công trường làm việc – bố em là công nhân xây dựng mà. Chiều chiều, bố lại là người đón em sau mỗi giờ tan trường. Hai bố con trên đường về, em sẽ kể cho bố nghe những niềm vui, điều thú vị ngày hôm đó trên lớp. Bố sẽ cùng em chạy tập thể dục để nâng cao sức khỏe và sau mỗi giờ ăn tối sẽ cùng em ôn bài. Mọi chặng đường, hành trình của em đều luôn có bố ở bên, đồng hành.

Đối với em, bố không chỉ là một người cha vĩ đại mà còn như một người thầy dạy em những bài học hay, như một người bạn sẻ chia mọi nỗi niềm. Em rất yêu thương bố, em mong bố sẽ mãi khỏe mạnh để thấy được em lớn khôn, ngoan ngoãn từng ngày.

Bài văn tả bố số 02
Gia đình em có 4 người, bố em, mẹ em, em và em trai em. Nếu như mẹ em là vầng trăng dịu hiền thì bố em như ánh mặt trời ấm áp dạy em cách trưởng thành trong cuộc sống.

Bố em năm nay đã 42 tuổi, dáng người bố cao và cân đối. Sở dĩ bố có được dáng người như vậy là nhờ chăm chỉ tập thể dục hàng ngày. Bố cũng luôn nhắc ở em phải chăm chỉ rèn luyện để có một sức khỏe tốt. Làn da của bố không trắng trẻo như làn da của em bởi bố phải làm việc nhiều dưới ánh mặt trời nên bị rám nắng. Nhưng làn da ấy vô cùng nam tính và khỏe khoắn. Mẹ em hay trêu cũng vì làn da ấy mà ngày trước bố có nhiều cô theo lắm. Nghe vậy bố lại cười tít mắt.

Ai cũng nói em trông rất giống bố. Điều đó khiến em rất tự hào. Bố có một vầng trán cao, khuôn mặt vuông chữ điền rất phúc hậu. Đặc biệt đôi mắt sáng và đen láy của bố luôn nhìn em với sự hiền từ và tình yêu thương dạt dào. Bố có nụ cười tỏa nắng, nụ cười ấy rất thân thiện và tràn đầy năng lượng. Mỗi khi bố cười, để lộ ra hàm răng đều và trắng. Giongj nói của bố trầm ấm luôn bảo ban em những điều hay lẽ phải trong cuộc sống hàng ngày. Đôi bàn tay của bố thô ráp nhưng lại rất ấm áp và khéo léo. Bất cứ đồ vật nào trong nhà bị hư hỏng, bố đều có thể sửa nhanh chóng trông lại như mới. Em vẫn nhớ, ngày còn nhỏ mỗi lần mẹ đi công tác xa, đôi bàn tay thô cứng chỉ quen làm việc nặng của bố lại ngượng nghịu tết tóc cho em. Bố tết tóc dù không được khéo, không được đẹp như mẹ nhưng em vẫn rất vui và hạnh phúc.

Bố em luôn ăn mặc rất giản dị. Hình ảnh thường ngày em thấy ở bố em là chiếc áo phông đã sờn và chiếc quần kaki đã bạc màu. Bố em bảo, bố đi làm suốt đâu cần quần áo đẹp, quần áo đẹp để cho các con. Cả cuộc đời của bố em đã luôn hy sinh cho chị em em như thế.

Đối với em, bố không chỉ là người cha nghiêm khắc, người thầy bảo ban mà còn như người bạn để tâm sự. Mỗi lần em có chuyện gì buồn, em đều kể cho bố nghe. Bố luôn lắng nghe hết câu chuyện của em và cho em những lời khuyên chân thành. Bố cũng là người dạy em những bài học làm người về sự trung thực, về lòng tốt bụng. Có lẽ chính vì bố là người tốt bụng và hiền từ nên bất cứ ai cũng yêu quý bố.

Cô giáo em từng nói, đối với mỗi con người, gia đình vô cùng thiêng liêng và đáng trân quý. Em thật may mắn và hạnh phúc khi sinh ra được làm con của bố mẹ. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi, đền đáp công ơn của bố mẹ đã vất vả nuôi lớn em từng ngày.

Bài văn tả bố sô 03
Trong Đạo Phật có răn dạy về đạo hiếu bằng những câu thơ”

“Đi khắp thế gian không ai khổ bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”

Những câu thơ ấy nhắc nhở em về công sinh thành và dưỡng dục của mẹ cha. Đặc biệt là bố em – người đàn ông luôn che chắn cho mẹ con em trước những sóng gió, khó khăn của cuộc sống.

Bố em năm nay đã ngoài 40 và là một ông thợ mộc vui tính. Không quá vất vả như các bác nông dân nên làn da của bố em trắng còn hơn da con gái. Rất nhiều người phải ghen tị với làn da ấy của bố em bởi đa phần bố em làm việc tại xưởng chứ không phải làm việc dưới ánh nắng mặt trời. Cũng chính vì da trắng, đeo kính trông rất trí thức nên nhìn bố em dường như trẻ hơn so với tuổi thật. Nếu được đoán tuổi, mọi người chỉ nghĩ bố em mới 35, 36 tuổi mà thôi. Mái tóc của bố vẫn còn đen và mượt mà, luôn được bố chải gọn gàng. Bố em là người cao nhất nhà, bố cao 1m75. Đối với em bố như một người hùng cao lớn vậy, bởi có lần em đứng dưới sân bị cành cây rơi xuống nhưng may sao bố em kịp chạy lại và đỡ cành cây ấy cho em.

Đôi mắt của bố sáng nhất trên gương mặt thư sinh. Đôi mắt ấy dù ẩn sau cặp kính nhưng vẫn không che giấu được sự thông minh, nhanh nhạy và cả sự hiền từ nữa. Mặc dù bố rất nghiêm khắc với em nhưng ánh mắt của bố lúc nào nhìn em cũng ấm áp và tràn đầy tình yêu thương. Em rất thích nụ cười của bố. Mỗi lần bố cười – một nụ cười tỏa nắng để lộ hàm răng trắng và đều. Nụ cười ấy của bố như xua tan hết mọi chuyện không vui, gia đình em chỉ cần nghe tiếng bố cười sảng khoái mọi người đều sẽ cười vui vẻ theo. Bố có một chiếc mũi to, cánh mũi nở nhưng em thấy rất cân đối với gương mặt của bố. Người ta bảo ai có chiếc mũi to, cánh nở đều như thế sẽ rất có hậu về sau.

Cũng nhờ bố làm thợ mộc nên hầu hết các vật dụng trong nhà em đều từ bàn tay bố làm ra. Bố còn đóng cho em một chiếc bàn học và một chiếc giá sách vô cùng tiện ích và xinh xắn nữa đấy. Những gia đình xung quanh nếu có gì hư hỏng, bố chẳng bao giờ nề hà việc sang sửa chữa giúp. Chính vì thế ai cũng yêu quý bố em.

Mỗi sáng sớm bố thường thức dậy từ rất sớm. Bố gọi em để cùng tập thể dục, cùng tưới cây ngoài vườn sau đó vệ sinh cá nhân, ăn sáng. Bố đưa em đến trường học và quay lại xưởng bắt đầu ngày làm việc của mình.

Em rất yêu quý bố của em!

Back to top button