Kỹ Năng đọc sách

Biểu cảm về mái trường thân yêu của bạn – Văn mẫu lớp 7

Văn biểu cảm là một dạng văn dành cho các em học sinh lớp 7. Dạng văn biểu cảm rất đặc biệt và để làm tốt không đơn giản đâu nhé. Để giúp các em có thể học tốt môn văn hơn, bài viết này chúng tôi sẽ hướng dẫn cách lập dàn ý và những bài văn mẫu hay “Biểu cảm về mái trường” cho các em tham khảo.

Biểu cảm về mái trường

Dàn ý bài văn biểu cảm về mái trường
Mở bài:

Giới thiệu một cách khái quát và chung nhất về ngôi trường của em
Nêu tình cảm của em với mái trường ấy nơi có thầy cô, bạn bè
Để đạt hiệu quả tốt nhất, học sinh có thể kể về một tình huống, hoàn cảnh cụ thể dễ biểu đạt được cảm xúc chân thành.

Thân bài:

Giới thiệu về mái trường thân yêu qua những hình ảnh, sự vật và sự việc cụ thể thân thuộc, gắn liền với mái trường như: lớp học, hàng cây ghế đá, cổng trường, cây phượng, trống trường…
Giới thiệu về thầy cô và bạn bè – những người gắn liền với em ở mái trường: kể ra một vài tình huống để bộc lộ cảm xúc.
Bày tỏ tình cảm và cảm xúc của em về mái trường thân thuộc, nơi đã có biết bao kỉ niệm, nơi em đã trưởng thành và lớn khôn từng năm học.

Kết bài:

Một lần nữa khẳng định lại tình cảm của em với mái trường
Hướng đến sự xây dựng trường, phát triển trường trong tương lai.

Văn mẫu biểu cảm về ngôi trường

Những bài văn mẫu biểu cảm về mái trường
Bài văn mẫu biểu cảm về mái trường số 01
“Ơi hàng cây xanh thắm dưới mái trường mến yêu…” – mỗi lần nghe câu hát ấy, lòng tôi lại dạt dào cảm xúc nghĩ về ngôi trường thân thuộc của mình. Nơi đây không chỉ có thầy cô bạn bè mà còn là nơi cho tôi hành trang kiến thức bước vào đời với biết bao kỉ niệm khó quên.

Ngôi trường của tôi nằm ở vùng ngoại ô của thành phố – chính điều đó đã làm nên nét đặc trưng của trường: không hề ồn ào hay khói bụi, không hề xô bồ hay bon chen. Mỗi năm vào ngày khai giảng, chúng tôi đều được nghe thầy hiệu trưởng kể về lịch sử hình thành của trường và lần nào cũng vậy, cảm xúc tự hào trong tôi vẫn vẹn nguyên về một ngôi trường có bề dày lịch sử và thật nhiều thành tích. Những lớp học sinh đầu tiên của trường giờ cũng đã làm cha làm mẹ, thậm chí không ít thế hệ con của những lớp học sinh ấy cũng đang được học dưới mái trường này.

Ngôi trường không quá rộng nhưng được bố trí vô cùng khoa học. Trước đây, ngôi trường chỉ là mái tranh vách đất, nhưng thế hệ chúng tôi sau này đã được học trong những lớp học khang trang. Ngay chính giữa là khoảng sân rất rộng để tiện cho việc tổ chức các hoạt động của trường.

Tôi rất thích đến trường thật sớm, khi mới chỉ có bác bảo vệ và các cô lao công, bởi lúc này ngôi trường thật yên bình khác hẳn những lúc có lũ học trò tinh nghịch chúng tôi. Khi ấy, tôi chưa vào lớp vội mà lặng lẽ đi dạo dưới hàng cây. Cây phượng, cây bàng, cây bạch đàn… những cây này có tuổi đời bao lâu tôi cũng chẳng biết nhưng với tôi từng gốc cây thân thuộc đến vô bờ. Khi lác đác có thêm vài bạn học sinh tới trường tôi mới bắt đầu vào lớp.

Cũng tại ngôi trường này đã có biết bao thế hệ học sinh lớn lên và trưởng thành. Tôi không biết cuộc sống sau này sẽ ra sao nhưng chắc chắn một điều những kỷ niệm với mái trường thân yêu sẽ luôn in đậm trong tâm trí tôi, khiến tôi bồi hồi xúc động mỗi khi nhớ về. Nhìn thấy em học sinh mới vào trường với gương mặt thơ ngây và hớt hải, kỉ niệm về ngày đầu tiên lại ùa về vẹn nguyên như mới hôm qua. Tôi lúc đó cũng đầy rụt rè và bỡ ngỡ lại còn chạy vào nhầm lớp nữa chứ. Mỗi góc sân trường, mỗi hàng ghế đá… đều lưu giữ đầy ắp và chan chứa những kỷ niệm của tôi và bạn bè.

Nơi đây có thầy có cô – những người cha người mẹ của chúng tôi ở trường. Chúng tôi không chỉ được học kiến thức, học văn hóa mà còn được học cách làm người, học cách trưởng thành. Sự nghiêm khắc của thầy cô với mong muốn, hi vọng học sinh nên người, tình yêu thương của thầy cô với học trò chan chứa và nhiều vô kể như cánh hoa phượng vĩ nở rực rỡ mùa hè.

Người ta nói, đối với mỗi người, ngôi trường giống như ngôi nhà thứ 2. Điều đó quả không sai khi ngoài gia đình, tôi gắn bó nhất với mái trường này nơi tôi được vui vẻ, vô tư và học hỏi được nhiều điều. Nơi đây tôi có thêm những người cha người mẹ làm công việc chèo đò cao quý, nơi đây tôi có thêm những người bạn cùng trang lứa để san sẻ những ước mơ và hoài bão.

Nhặt một cánh phượng đỏ kẹp vào trang vở, tôi muốn lưu giữ mãi những mảng ký ức đẹp tuyệt thời học sinh này, để sau này dù có đi đâu tôi vẫn luôn nhớ về.

Bài văn mẫu biểu cảm về mái trường số 02
Tuổi thơ của tôi không chỉ có mái ấm gia đình mà còn có ngôi trường – như ngôi nhà thứ 2. Ở nơi ấy tôi đã lớn khôn và trưởng thành với những kỷ niệm và ký ức tuyệt đẹp tuổi học sinh.

Năm nay, tôi mới là học sinh lớp 7. Tôi đã gắn bó với ngôi trường ngày 2 năm rồi đã không còn sự bỡ ngỡ như mới đầu, thay vào đó là những kỷ niệm đầy ắp. Tôi nghe mẹ kể, ngày trước mẹ cũng từng học ở đây, khi đó trường còn là những lớp học nhà tranh vách đất chứ không được khang trang đẹp đẽ như bây giờ. Mặc dù vậy, tôi vẫn thấy ngôi trường ẩn chứ nét gì đó rất cổ kính và trang nghiêm dù đã được tu sửa.

Đi từ cổng trường vào bất cứ ai cũng phải ấn tượng với hàng bằng lăng tím thơ mộng. Tôi thân thuộc với từng hàng cây ở đây đến mức chỉ cần nhìn ảnh chụp thân cây tôi sẽ biết ngay cây đó ở vị trí nào. Cũng đúng thôi bởi mái trường này đã lưu giữ biết bao kỷ niệm không chỉ của tôi mà còn của biết bao thế hệ học sinh đã lớn khôn, trưởng thành.

Hàng ngày đi học, tôi không thể không đứng lặng lắng nghe âm thanh của những cây phượng, cây bàng, cây bằng lăng; lặng nhìn những bác ghế đá đã chứng kiến bao lớp học trò lớn khôn. Ở nơi đây tôi đã được học biết bao điều hay và lẽ phải, và những phút giây vui chơi, nô đùa thật thoải mái bên bạn bè mỗi giờ ra chơi. Những bài giảng của thầy cô sẽ trở thành hành trang tri thức vững vàng cho chúng tôi bước vào đời. Nơi đây giống như ngôi nhà thứ hai của tôi khi tôi đã từng cười, từng khóc, từng xúc động trước biết bao khoảnh khắc đáng nhớ. Tất cả giờ đây như một thước phim quay chậm đầy chân thực lướt qua tâm trí tôi. Cũng tại ngôi trường này, tôi có thêm nhiều người bạn tốt trở thành một phần quan trọng và đẹp đẽ trong cuộc sống của tôi.

Cây phượng vĩ giữa sân trường đã bắt đầu nở những chùm hoa đầu tiên đỏ và rực rỡ như đốm lừa thắp sáng tâm hồn lũ học trò nhỏ. Đứng từ trên tầng 3 của dãy nhà học, phóng tầm mắt ra xa để thu lại trời xanh, mây trắng khơi gợi trong tôi biết bao cảm xúc êm đềm. Hè đã sắp về, tôi cũng sắp kết thúc một năm học đầy ý nghĩa. Mấy tháng hè xa trường, xa thầy cô và bạn bè, tôi sẽ nhớ lắm đây. Nhưng đây là cảm xúc bất cứ ai trong những năm tháng học trò của mình cũng đều phải trả qua.

Ngôi trường thân yêu đã đi vào trong tâm thức của mỗi người. Riêng với tôi, nó sâu đậm và tôi mãi muốn lưu giữ trong trái tim mình. Sẽ thật khó khăn để tôi phải tạm biệt và rời xa ngôi trường này, nhưng rồi ai cũng cần lớn và trưởng thành. Dù thế nào, tôi cũng sẽ mãi không quên mái trường với thầy cô và bạn bè những năm tháng vui vẻ, hồn nhiên ấy.

Bài văn mẫu biểu cảm về mái trường số 03
Trong cuộc đời của mỗi người, quãng thời gian học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường luôn trong sáng và đẹp đẽ nhất. Suốt những năm tháng học trò ấy, chúng ta đã gắn bó với ngôi trường yêu dấu nơi có thầy cô và bạn bè thân thương.

Ngôi trường của tôi mới được sơn sửa lại nên rất khang trang và đẹp đẽ. Những dãy nhà cao tầng màu vàng nổi bật đan xen trong những hàng cây xanh. Từ những phòng học vang tên lời giảng ân cần của thầy cô trong giờ học hay tiếng cười đùa, nói chuyện hồ nhiên của lũ học trò trong những giờ ra chơi. Sân trường rộng rãi và thoáng mát là nơi tổ chức các hoạt động tập thể của trường và là nơi lý tưởng cho lũ học trò chúng tôi chơi các trò chơi.

Tôi yêu ngôi trường này và cảm thấy thân thuộc với từng ghế đá, từng hàng cây, từng góc sân trường… Bởi bất cứ đâu cũng chan chứa những kỷ niệm đẹp đẽ tuổi học trò của tôi. Cũng tại ngôi trường này, tôi đã có thêm những người bạn thân thiết, những người bạn bên cạnh tôi mỗi khi tôi buồn, cùng giúp đỡ nhau trong học tập, cùng chia đôi chiếc bánh mì ăn buổi sáng. Khoảng thời gian đẹp đẽ nhất tuổi học trò dưới mái trường không thể thiếu đi thầy cô. Thầy cô không chỉ dạy kiến thức cho chúng tôi còn dạy chúng tôi những bài học làm người. Người ta nói, nghề giáo là nghề cao quý quả không sai.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn cây phượng giữa sân trường nở hoa đỏ rực như nhiệt huyết của tuổi trẻ. Có những cánh phượng bi gió thổi bay liệng trong khung trung và đáp xuống đất. Đã biết bao lần hoa phương nở là bấy nhiêu lần một thế hệ học sinh trưởng thành rời khỏi ngôi trường này và bước tiếp tương lai rộng mở phía trước, nhưng tôi tin chắc rằng bất cứ ai cũng lưu giữ một góc nhỏ trong tim mình những kỷ niệm về trường.

Chỉ còn 2 năm nữa thôi, tôi cũng sẽ như các anh, các chị những thế hệ trước phải rời xa ngôi trường này, tôi sẽ học ở ngôi trường mới với bạn bè mới nhưng làm sao tôi có thể quên thầy cô, quên bạn bè, quên những hàng cây ghế đá ở nơi đây. Ít nhất trong những tháng năm này, tôi sẽ trân trọng từng giây từng phút, cố gắng học thật tốt dưới mái trường cấp 2 thân yêu.

Back to top button