Sách Hay Nên Đọc

[Cảm Nhận] Một xã hội thu nhỏ thông qua “Cố lên, cậu là tuyệt nhất”

Nếu là fan của Đặng Luân hoặc Mã Tư Thuần, hẳn bạn sẽ biết đến Cố lên, cậu là tuyệt nhất được phát sóng vào cuối tháng 7/2019. Bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết Cố lên, cậu là mập nhất của tác giả Tự Do Cực Quang, cũng đánh dấu lần đầu hợp tác của Đặng Luân và Mã Tư Thuần.

Cố lên, cậu là tuyệt nhất
Giới thiệu nội dung
Cố lên, cậu là tuyệt nhất kể về chàng diễn viên 10 năm tại Bắc Kinh nhưng vẫn mãi ở tuyến 18 Hách Trạch Vũ từng bước cố gắng để đạt được ước mơ của mình nhờ sự giúp đỡ của Phúc Tử (cô trợ lí trước đây chỉ bán hàng marketing trong siêu thị), Phúc Phương Thụ (lão tài xế taxi già dựa vào công việc này mà nuôi con gái lớn lên) và Ngưu Mỹ Lệ (quản lí – người phụ nữ làm việc gì là hỏng việc nấy). Trong quá trình khó khăn và gian khổ ấy, cuộc sống của những con người nhỏ bé tại Bắc Kinh và những mặt tối của giới showbiz dần được hé lộ.

Cố lên, cậu là tuyệt nhất
Bên cạnh những chi tiết về tình cảm, tình người và cuộc sống thì người xem sẽ không khó để nhận ra bộ phim được xây dựng dựa trên 2 tuyến nhân vật. Một là những kẻ tứ xứ, tới Bắc Kinh hoa lệ với mong muốn thay đổi cuộc đời, kiếm tiền, kiếm danh vọng. Hai là những người dân Bắc Kinh đã sống ở thành phố này nhiều năm.

Những kẻ tha hương tới Bắc Kinh hào nhoáng
Nếu đã từng tìm hiểu ít nhiều về Trung Quốc, chúng ta sẽ đều biết rằng Bắc Kinh và Thượng Hải là lựa chọn hàng đầu của những người lao động. Mức lương cao, chi phí sinh hoạt cao, cái gì cũng đắt đỏ và là nơi phát triển điện ảnh bậc nhất Trung Quốc. Người ta sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để tới đây, tìm kiếm danh vọng hoặc thậm chí là để làm lại một cuộc đời mới. 

Hách Trạch Vũ
Hách Trạch Vũ là đại diện cho những người trẻ tuổi, mang trong mình ước mơ, sự tự tin và hi vọng của những kẻ mới chân ướt chân ráo đến Bắc Kinh. Cậu đã ở đây được 10 năm. Tuy 10 năm ấy, cậu vẫn chưa thể nổi tiếng nhưng cậu vẫn tin tưởng vào bản thân, mong rằng có một ngày, mình sẽ nhận được những thứ xứng đáng với những gì mình đã bỏ ra. Hách Trạch Vũ kiên trì nhiều năm như thế chỉ vì muốn thực hiện ước vọng thuở ban đầu của mình: hi vọng có thể đóng được một bộ phim thật hay, chỉ muốn diễn xuất thật tốt. 10 năm, chưa thể làm thui chột ý chí của chàng trai trẻ ấy nhưng cũng đã lấy đi của cậu thanh xuân, vùi dập cậu tơi tả. Chưa nói đến việc trong 10 năm, vai diễn ổn nhất đến với Hách Trạch Vũ là đóng một con sư tử, mình chỉ muốn nói rằng, chính 10 năm ấy, chính công việc diễn viên ấy, chính cái nơi Bắc Kinh hào nhoáng ấy đã cướp đi cha – người thân duy nhất của cậu.

Hách Trạch Vũ (Đặng Luân)
Cậu trai trẻ bừng bừng khí thế năm nào đã bị đánh cho một phát thật đau, gần như muốn bỏ cuộc, rồi tự hỏi những thứ từ trước đến nay mình đã làm là đúng hay sai. Nhưng nhờ có Đằng Đan – người quản lí lúc bấy giờ mà Hách Trạch Vũ lại quyết tâm trở lại. Nhưng mà sự chờ đợi để có thể được đóng một bộ phim, được lên hot search lại lấy của Hách Trạch Vũ 10 năm và để nổi tiếng lại lấy thêm của cậu 3 năm nữa. Điều ấy có đáng không? Với nhiều người trong chúng ta, đó là cái giá quá đắt, nhưng với những diễn viên thuộc tuyến 18 của Trung Quốc mà nói, họ sẵn sàng chờ đợi, tuy rằng có kẻ sẽ mãi chẳng thể nổi tiếng.

Phúc Tử – Hách Trạch Vũ
Hình ảnh của Hách Trạch Vũ chính là hình ảnh của những diễn viên không có tiếng tăm: sẽ bị ghẻ nhạt, sẽ dễ dàng bị cướp vai, chẳng có fan, chẳng có tài nguyên và cũng chẳng có tiền. 

Ngưu Mỹ Lệ và Thi Như Tinh
Đây là hai người phụ nữ ngoài 40 tuổi, đã tới Bắc Kinh cũng được 20 năm rồi. Xuất phát điểm giống nhau, nhưng đến cuối cùng, một kẻ thành công, một kẻ thất bại (cứ cho là như vậy đi). Thực ra thì, cá nhân mình cảm thấy xuất phát điểm của Ngưu Mỹ Lệ tốt hơn một chút vì chí ít ở thời điểm đó, cô gái trẻ này có nhan sắc còn Thi Như Tinh, từ khi đặt chân đến Bắc Kinh thì đã định sẵn cho mình sẽ không có đường lùi rồi. Chẳng lẽ, đó là lí do để Thi Như Tinh càng phải cố gắng hơn Ngưu Mỹ Lệ sao? 

Ngưu Mỹ Lệ (Nghê Hồng Khiết)
Sau hơn 20 năm cố gắng, Thi Như Tinh trở thành người quản lí số một, ngôi sao nào thuộc sự quản lí của Thi Như Tinh cũng đều có tài nguyên và sự nghiệp tốt. Giờ, Thi Như Tinh đã có được căn hộ tốt nhất ở trung tâm thành phố, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy cả Bắc Kinh, ai ai cũng phải ít nhiều tôn trọng cô ta. Thi Như Tinh thành công!

Ở chiều ngược lại, Ngưu Mỹ Lệ vẫn phải ở căn nhà thuê, dùng đồ mua trên Taobao, làm việc gì cũng bỏ dở, vẫn là một quý cô độc thân. Cuối cùng, cái gì người phụ nữ này cũng không có. Ngưu Mỹ Lệ thất bại!

Ngưu Mỹ Lệ (Nghê Hồng Khiết)
Thế nhưng, để có được thành công ấy, Thi Như Tinh đã phải đánh đổi và bỏ lại sau lưng nhiều thứ. Đó là mối tình đáng tiếc thời trẻ, là quãng thời gian có thể thoải mái cười ngây thơ, là sự quan tâm của một ai đó, chứ không phải là sự giả tạo, cô đơn như bây giờ. Ngưu Mỹ Lệ lại khác. Người phụ nữ này không tìm mọi cách để thành công và có tiền nên vẫn giữ lại được cho mình mọi thứ từ thuở thiếu nữ, ngoại trừ tuổi thanh xuân. Không có tiền, bị người ta đòi nợ cũng không sao, bạn bè vẫn sẵn sàng góp tiền giúp cô trả nợ. Ngưu Mỹ Lệ có được sự khôn khéo của người phụ nữ từng trải nhưng vẫn giữ lại cho mình sự ngây thơ, vì vậy, rất nhiều người yêu quý. Đến cùng ai mới là người thành công? Ai mới là người thất bại? Mọi thứ đều phụ thuộc vào sự lựa chọn của mỗi người.

Thực ra, hai người phụ nữ này chính là đại diện cho tương lai của những kẻ tha hương tới Bắc Kinh, hay hẹp hơn nữa là Hách Trạch Vũ trong tương lai. Nếu vì muốn thành công, muốn nổi tiếng mà không từ thủ đoạn, cậu sẽ giống như Thi Như Tinh bây giờ. Còn nếu muốn giữ vững sơ tâm thuở ban đầu, cậu sẽ giống như Ngưu Mỹ Lệ. Đến cùng, mỗi sự lựa chọn của chúng ta sẽ dẫn chúng ta tới những kết quả khác nhau.

Những người đã cắm rễ ở Bắc Kinh nhiều năm
Phúc Tử
Phúc Tử là cô gái gần 30 tuổi, sống cùng với cha. Có thể nói, cô gái này sống rất vui vẻ, hạnh phúc dù rằng hai cha con sống trong ngôi nhà tại một con hẻm nhỏ.

Phúc Tử (Mã Tư Thuần)
Phải nói rằng, Phúc Tử đã rất may mắn, may mắn hơn so với nhiều người. Ví dụ như Hách Trạch Vũ, cha cậu cũng là diễn viên, mẹ mất sớm nên gần như cậu phải tự chăm lo cho bản thân mình. Hay ví dụ như má Ngưu – Ngưu Mỹ Lệ, 20 tuổi đã một thân một mình đến Bắc Kinh tự sinh tự diệt. Trong khi đó, Phúc Tử được cha lo lắng, yêu thương từ bé, mất việc thì cha vẫn cho cô chút tiền tiêu vặt vì sợ cô đói, dù cho gia đình chẳng khá giả gì. Thử hỏi, với một người cha như thế, sao lại không thể không có một Phúc Tử dễ thương, đáng yêu, tốt bụng được. Lại nói, trong phim, Hách Trạch Vũ rất nóng tính, theo như Phúc Tử nói thì anh chính là một con nhím lúc nào cũng xù lông lên, còn trong nguyên tác, Hách Trạch Vũ có thêm cả bị trầm cảm nữa. Cho nên, hoàn cảnh gia đình là một yếu tố, nhưng tình yêu thương của cha mẹ lại là nhân tố quan trọng để hình thành nên tính cách của một con người.

Hách Trạch Vũ – Phúc Tử
Thực ra, chỉ có một Phúc Tử đáng yêu, tốt bụng, chẳng để bụng gì mới có thể yêu và được Hách Trạch Vũ yêu như vậy. Phúc Tử từng bước tiến vào thế giới của Hách Trạch Vũ, cùng anh trải qua những khó khăn, vui buồn, cùng anh đứng ngoài trời lạnh giá chỉ để đợi được đạo diễn. Hách Trạch Vũ rất may mắn vì đã gặp được Phúc Tử trong quãng thời gian khó khăn nhất. Và mình nghĩ, cũng nhờ có Hách Trạch Vũ mà Phúc Tử trưởng thành hơn. Cô dần học được cách trở thành trợ lí của Hách Trạch Vũ, cũng dần nhận ra được cuộc sống ngoài kia khó khăn thế nào. Phúc Tử được bảo bọc quá tốt, cũng đã đến lúc cô gái ấy cần phải trưởng thành rồi. Chẳng có cha mẹ nào sống mãi bên con cái được, nên không chỉ Phúc Tử, mà chính chúng ta – những kẻ vẫn đang ỷ vào cha mẹ – hãy tập cách trưởng thành đi.

Phúc Phương Thụ
Lão Phúc là ba Phúc Tử. Ông là một người lái taxi lâu năm. Công việc này cũng là nguồn thu nhập duy nhất của ông, dùng để nuôi lớn Phúc Tử suốt gần 30 năm. Phải nói rằng, lão Phúc rất thương Phúc Tử, lúc nào cũng lo lắng con gái bị người ta bắt nạt, bị người ta lừa. Miệng thì lúc nào cũng nói những lời chê bai con gái, bắt con gái tự đi làm, nhưng đến khi Phúc Tử bị đuổi việc, ông lại nấu đồ ăn ngon cho con, rồi cho con tiền tiêu vặt vì sợ con không có tiền. 

Phúc Phương Thụ (Hàn Đồng Sinh)
Khi xem phim, mình thương Hách Trạch Vũ vì những trắc trở anh gặp trong con đường sự nghiệp một thì mình lại thương lão Phúc mười. Cả cuộc đời ông lái taxi để nuôi con. Chiếc taxi ấy được ông coi là một người bạn. Ấy vậy mà ông lại sẵn sàng bán chiếc xe ấy đi để lấy tiền giúp Ngưu Mỹ Lệ trả nợ. Lái taxi, lão Phúc gặp nhiều hoàn cảnh, nhiều con người trong cuộc sống. Vì lẽ đó, ông dần trở thành một người bạn, một người để Hách Trạch Vũ tìm đến mỗi khi gặp phải vướng mắc, dạy cho anh hiểu nhiều đạo lí hơn. Người đàn ông ấy không phải sống ở tầng thấp nhất của xã hội nhưng ông luôn đối xử tử tế với mọi người, với bạn bè, với những người mà ông gọi là “anh em” trong hội lái taxi. 

Lão Phúc – Hách Trạch Vũ
Vợ lão Phúc, cũng tức mẹ Phúc Tử mất rất sớm. Ngưu Mỹ Lệ cũng thích lão Phúc từ thuở đôi mươi, nhưng ông không đáp lại tình cảm ấy. Có thể vì lo lắng cho đứa con gái nhỏ, có thể vì vẫn còn yêu vợ mình, hoặc cũng có thể ông thấy Ngưu Mỹ Lệ xứng đáng có được một người tốt hơn. Mình đã rất vui vì cuối cùng lão Phúc và Ngưu Mỹ Lệ đến với nhau. Cuộc đời lão Phúc cũng đã được an nhàn rồi. 

********

Bạn có thể xem đầy đủ 44 tập phim tại kênh Youtube của HUACE TV Vietnam.

Back to top button