Sách Hay Nên Đọc

[Cao Minh x Thượng Bạch] Chỉ là chúng ta – Đồng nhân tranh phong đối quyết

Về thời gian ra chương thì có lẽ là một tuần một chương nhé, tui sẽ ra chương vào khoảng chủ nhật mỗi tuần, mọi người đón đọc thì cứ đúng ngày đó chờ tui share link là được. Tuy nhiên sẽ có những tuần tui bận nên không thể ngồi gõ chữ được, mọi người yên tâm, vào tuần sau tui sẽ trả đủ cả hai chương luôn, không ăn bớt của mọi người đâu :v

Xin hứa, xin hứa, xin hứa. 

Truyện Chỉ Là Chúng Ta
Nguyên Dương x Cố Thanh Bùi
Thể loại: Đồng nhân đam mỹ tranh phong đối quyết
Cố Thanh Bùi Cố đại hồ ly yêu dấu~~~
Nhân vật chính: Cao Minh x Thượng Bạch
Nguyên Dương Cố Thanh Bùi~~~~
Chương 3: Không tên. 
Thượng Bạch tự thấy trong cái giới giải trí này, anh có thể coi là một nhân vật phụ bé bé, danh tiếng chắc chỉ so được với mấy diễn viên mới gia nhập. Tuy so về diễn xuất, anh có thể không kém cạnh khi đứng cạnh bất cứ ai, nhưng trong cái thời đại nhan sắc thống trị thế này thì điểm cộng diễn xuất cũng không nhiều lắm.

Ngoài việc làm hài lòng đạo diễn khi diễn, có vài cảnh quay lọt vào mắt số ít người xem thì chả còn tác dụng gì.

Cho nên có thể nói, cơ hội đến với anh khá là ít, từ mười năm trước bước chân vào làng giải trí đến nay chỉ có hai ba bộ phim nhỏ là đến được tay, còn lại đều là đóng mấy vai qua đường hoàn toàn không có gì đáng nói. Trước khi tham gia bộ phim này, anh cũng từng đến ba đoàn làm phim khác, nhưng kết quả thì…

Bộ phim đầu tiên nói về một vị hiệp khách lang thang, anh được mời đóng một trong những bạn đồng hành của nam chính. Chỉ sau ba ngày tới đoàn làm phim, không hiểu sao vị nam chính kia hướng anh bày tỏ, sau đó gây ra cả một mớ bòng bong, đạo diễn đành phải hi sinh một diễn viên trẻ tuổi không chút danh tiếng là anh. Tiền công đầu tiên trong nghiệp diễn viên chính là tiền đền bù phá hợp đồng của đoàn làm phim, Thượng Bạch thật sự không thể vui nổi.

Lần thứ hai nhận được kịch bản là nhờ đạo diễn của bộ phim trước cảm thấy áy náy, vì bộ phim này chỉ mang tính chất quảng bá cho nam chính nên ông đưa anh vào vai nam hai coi như bù đắp. Sau đó anh mới biết, vị nam chính kia là người của Phùng Văn, một công tử khá có danh tiếng, và bộ phim này chẳng qua là vị kia đầu tư để lấy lòng người yêu mà thôi. Phim quay được hai ngày thì Phùng Văn đến tham ban, Thượng Bạch vốn cũng không mấy để ý, dù sao thì nam chính mới là người được thăm, anh chỉ cần diễn tốt là được rồi. Không ngờ từ hôm đó anh chàng cứ cách ngày lại đến trường quay một lần, hơn nữa còn thường xuyên quan tâm đến mấy cảnh quay của anh khiến cho nam chính gây khó dễ cho anh không ít. Kết quả là đến khi phim quay xong rồi, Phùng Văn giống như không đợi được, ngay trong buổi quay cuối cùng đến tìm anh, nói muốn anh theo hắn. Thượng Bạch dĩ nhiên không đồng ý, cho nên bộ phim đó, coi như xong, không được phát sóng luôn.

Kể từ lần đó, Thượng Bạch sâu sắc cảm nhận được bản thân có vấn đề, anh liền chăm chỉ tập luyện thể thao muốn thay đổi dáng dấp của mình một chút. Được một thời gian thì anh có được một vai diễn không tệ, nhưng bộ phim thứ ba này so với hai phim trên chỉ có thảm hơn, anh bị phó tổng giám đốc trong công ty nhìn trúng, sau khi bị anh từ chối hắn liền không nói hai lời vứt anh ra khỏi đoàn làm phim. Từ đó anh chỉ có thể chạy qua chạy lại mấy vai quần chúng, không được hỗ trợ cũng không tiếp cận được thêm kịch bản nào nữa, cùng với bị đóng băng cũng không khác biệt.

Bộ phim này có được hoàn toàn là do may mắn, Thượng Bạch nhớ lại ngày hôm đó, anh tính toán đi dạo quanh một chút thì đột nhiên bị một người kéo lại. Một cô gái không biết từ lúc nào đã bám chặt lấy tay anh, vẻ mặt hào hứng nói:

Chính là anh này.
Hả?
Xin lỗi. – Cô gái tuy xin lỗi nhưng tay vẫn không chịu buông ra, lại nói – Anh bây giờ có rảnh không? Đi với tôi một lúc được không?

Thượng Bạch nghĩ đi nghĩ lại vẫn không cảm thấy đây là fan của mình, anh gỡ tay cô gái ra, lịch sự từ chối:

Chúng ta không quen nhau thì phải.
Ai da, quên mất, anh chờ tôi chút, đừng đi đâu, chờ đó nha.

Cô gái hấp tấp chạy về phía khoảng sân đang chật kín người gần đó, rất nhanh liền kéo theo một anh chàng trẻ tuổi chạy tới, không kịp thở mà chỉ vào Thượng Bạch.

Đây… đây này.
Cô nói đây?

Anh chàng kia nhìn Thượng Bạch một lúc rồi mới hoài nghi hỏi lại, cô gái liền tức giận quát lên:

Tôi là người viết ra, không phải thì tôi chặt đầu cho anh xem.

Thượng Bạch thật sự không hiểu gì, nhìn hai người cãi cọ một hồi thì không thể không lên tiếng.

Hai người là đang làm gì vậy?

Sau ba lần vướng vào rắc rối với đàn ông, Thượng Bạch giờ cứ nhìn thấy nam nhân là theo thói quen làm mặt lạnh, giọng điệu nói chuyện cũng thay đổi. Anh chàng kia còn đang cãi nhau với cô gái kì lạ trước mặt, sau khi nghe thấy anh hỏi thì ngẩn người, cô gái càng được thể nói lớn:

Đó đó, thấy không? Đã bảo giống mà lại.
Chào anh. – Anh chàng không thèm nghe cô gái nói, trực tiếp tiến tới trước mặt Thượng Bạch – Tôi là Tôn Lục Hiệp, trợ lý của đạo diễn Tôn Thừa Chí.

Lời này khiến Thượng Bạch thật sự không còn biết nói gì nữa, cô gái bên cạnh không chút chần chừ chen vào:

Tôi là Thủy Thiên Thừa.
À… tôi là Thượng Bạch.

Sau một hồi giới thiệu không mấy yên bình, Thượng Bạch cứ như vậy được lựa chọn vào vai Cố Thanh Bùi. Anh thứ nhất không có việc làm, thứ hai sau khi đọc kịch bản rất thích nhân vật Cố Thanh Bùi, hơn nữa đạo diễn cũng là người rất có tiếng nói, không một lý do nào có thể khiến anh từ chối vai diễn này. Cho dù sau đó biết được phim này là thể loại gì, bây giờ Cao Minh như vậy thực sự khiến anh lo lắng, nhưng mà, dường như là không có đường lui nữa rồi.

Thượng Bạch khe khẽ thở dài, xem ra chỉ có thể đi đến đâu hay đến đó thôi.

Anh sao vậy?

Sắp đến cảnh quay kế tiếp mà vẫn thấy Thượng Bạch đứng một chỗ thở dài, Cao Minh đi tới bên cạnh tính toán hỏi thăm một chút, không ngờ dọa người ta sợ đến dựng người dậy. Trong một thoáng nhìn thấy ánh mắt hoảng hốt của anh, Cao Minh cũng bị giật mình, lần đầu tiên cậu thấy một người có ánh mắt mang lực sát thương lớn đến vậy. Dường như mỗi gương mặt của Thượng Bạch đều có vẻ hấp dẫn riêng, càng thấy được nhiều vẻ mặt của anh, càng khó để dứt ra. Thật muốn xem, khi anh bỏ đi vẻ mặt thản nhiên pha chút lãnh đạm của ngày thường, sẽ còn lộ ra bao nhiêu sự quyến rũ nữa.

Đi thôi.

Thượng Bạch rất nhanh lấy lại tinh thần, nhưng cái người đến gọi anh lại đứng đó ngẩn người, thật sự không hiểu cậu đang nghĩ đi đâu rồi. Nghĩ lại thì, trong số những người anh gặp phải, Cao Minh có thể nói là ít gây phiền phức lắm rồi. Cho nên nếu có thể chung sống hòa bình với cậu, có lẽ sự việc sẽ không tệ lắm, hơn nữa với tính chất của bộ phim này thì hai người đúng là không thể không ở gần nhau.

Hi vọng mọi việc sẽ ổn.

Back to top button