Sách Hay Nên Đọc

[Cao Minh x Thượng Bạch] Chỉ là chúng ta – Đồng nhân tranh phong đối quyết

Về thời gian ra chương thì có lẽ là một tuần một chương nhé, tui sẽ ra chương vào khoảng chủ nhật mỗi tuần, mọi người đón đọc thì cứ đúng ngày đó chờ tui share link là được. Tuy nhiên sẽ có những tuần tui bận nên không thể ngồi gõ chữ được, mọi người yên tâm, vào tuần sau tui sẽ trả đủ cả hai chương luôn, không ăn bớt của mọi người đâu :v

Xin hứa, xin hứa, xin hứa. 

Truyện Chỉ Là Chúng Ta
Nguyên Dương x Cố Thanh Bùi
Thể loại: Đồng nhân đam mỹ tranh phong đối quyết
Nguyên Dương Cố Thanh Bùi~~~~
Nhân vật chính: Cao Minh x Thượng Bạch
Cố Thanh Bùi Cố đại hồ ly yêu dấu~~~
Chương 2: Không tên. 
Vì buổi tối hôm đó uống rượu vào, lại dầm nước thời gian quá lâu, Thượng Bạch vừa về đến phòng đã thấy đầu choáng váng. Nghĩ đến sáng mai còn phải quay sớm, anh liền kéo trợ lý của mình lại nhờ người ta đi mua thuốc, kết quả chờ hết nửa tiếng mới thấy tiếng gõ cửa lại là người khác đi vào phòng. Anh nhìn theo cậu đi thẳng về phía mình, đến khi cậu dừng trước giường rồi mới có thể mở miệng ra hỏi:

Sao lại là cậu?
Anh Lý nói là công ty gọi có việc gấp, nhờ em đi mua thuốc cho anh. Anh bị cảm lạnh sao?

Cao Minh lo lắng ngồi xuống bên giường, còn đưa tay đo nhiệt độ của anh, sau đó cậu liền áy náy:

Em xin lỗi, vì em mà anh phải ở trong đó lâu như vậy.
Là tại anh uống rượu vào, không sao đâu, lấy anh cốc nước.

Trong cùng một đoàn làm phim, Thượng Bạch thật sự không muốn người ta vì mình mà áy náy căng thẳng, anh chỉ có thể cố gắng tự nhiên sai bảo cậu vài chuyện nhỏ để cậu tự nhiên hơn. Mà Cao Minh thì rất sẵn lòng bù đắp, một hồi chạy lấy nước, đưa thuốc, lấy khăn đều rất nhiệt tình mà làm, đến tận khi người trên giường vì tác dụng phụ của thuốc mà ngủ quên mất thì cậu mới có thể yên ổn ngồi xuống.

Ánh sáng đèn hòa với đệm chăn màu trắng, Thượng Bạch lúc này nằm trên giường tạo một cảm giác yếu ớt khác hẳn ngày thường. Vì không dùng keo vuốt tóc, tóc mai lơ thơ bị bết một tầng mồ hôi bám dính vào trán, Cao Minh không kịp suy nghĩ gì đã thò tay lên giúp anh vén nó sang một bên. Trong khoảnh khắc đến thật gần với gương mặt đã lộ rõ hoàn toàn ấy, cậu đột nhiên nghĩ đến, nếu Cố Thanh Bùi thực sự nhìn như thế này, hành động của Nguyên Dương cũng không phải quá khó lí giải. Bàn tay như mê muội đặt hẳn lên trán Thượng Bạch, cả người rướn lên phía trước. Đến khi hai đôi môi chỉ thiếu chút nữa sẽ chạm vào nhau thì Thượng Bạch giống như đột nhiên cảm thấy khó chịu, anh khẽ hừ một tiếng, lại vung tay đẩy cái người đang làm phiền mình ra.

Cao Minh giống như sực tỉnh, cậu lui về ngồi trên ghế mất một lúc mới bình tĩnh lại được, nhớ đến hành động của mình liền tự cho mình một cái tát vào mặt.

Đọc có một chương truyện mà đã bị ám ảnh rồi hay sao? Tập kích đàn anh trong đoàn làm phim, cậu đang nghĩ cái gì vậy chứ?

Tắt điện rồi bước ra khỏi phòng, khoảnh khắc cánh cửa đang từ từ đóng lại, Cao Minh còn không nhịn được quay lại nhìn vào trong phòng một lần nữa. Cảm giác không muốn rời đi một chút nào, cảnh cửa sập vào kêu cạch một tiếng, trong đầu cậu lại không tự giác liên tưởng đến gương mặt của anh khi nãy.

Gương mặt rõ ràng mang vẻ nam tính, chững chạc mạnh mẽ như vậy, chỉ cần nhắm hai mắt lại đã khiến người ta có cảm giác muốn che chở, thật sự khiến trái tim Cao Minh rung động không thôi. Cậu có chút không kịp chờ, sang ngày mai, anh sẽ thể hiện một bộ mặt như thế nào?

Ngủ một giấc đến sáng, Thượng Bạch cảm thấy rõ ràng cơ thể đã trở lại bình thường, không còn mệt mỏi như hôm qua nữa. Vặn người vài cái, vừa vặn liếc thấy cái khăn lau màu trắng rơi bên cạnh gối, nhớ đến buổi tối Cao Minh chạy qua chạy lại chăm sóc cho anh như vậy không nhịn được bật cười.

Cậu nhóc này xem ra cũng rất biết săn sóc người khác.

Nay có thể coi là một ngày hiếm hoi Thượng Bạch đến sau người khác, khi anh và quản lý đến nơi thì Cao Minh đã chuẩn bị xong được một nửa rồi. Cậu quay lại nhìn anh vẫy tay chào, còn quan tâm hỏi:

Anh sao rồi?
Đã khỏi rồi, cảm ơn cậu.

Hai người vội vàng chuẩn bị cho cảnh quay kế tiếp, đến khi Thượng Bạch phải lột áo sơ mi ra, Cao Minh không tự chủ đứng chếch sang một bước che mất tầm nhìn của những người phía sau. Thượng Bạch lấy chăn chùm lên người rồi, chuẩn bị nằm xuống thì liếc thấy cậu còn đang thất thần đứng đó liền giục:

Chuẩn bị thôi.
Ồ.

Cao Minh ờ một tiếng rồi tiến đến chiếc ghế bên cạnh giường ngồi xuống, tối qua vì áp lực lớn nên không để ý, giờ nhìn lại mới thấy, dáng dấp của người này thực sự không tệ chút nào. Đầu óc lại bay đến mấy câu miêu tả trong truyện, tối qua sau khi về phòng thế mà cậu lại tò mò chạy lên web đọc thêm mấy chương truyện nữa, thật sự là điên rồi.

Thất thần ngồi trên ghế một lúc liền nghe thấy tiếng gọi của đạo diễn, cậu giật mình nhìn lại, lúc này mới nhớ ra là mình đang trong cảnh quay. Tiến tới bên cạnh giường ngồi xuống, nghe thấy tiếng thở dài của Thượng Bạch rồi cậu vội vàng đứng dậy, vừa nhìn thấy anh sắc mặt tái nhợt yếu ớt nằm đó trong lòng liền dâng lên một cảm giác khó chịu.

Có lẽ do Thượng Bạch diễn quá tốt, khiến cậu cũng có cảm giác mình chính là Nguyên Dương, thực sự lo lắng cho Cố Thanh Bùi như vậy. Tâm trạng dâng trào, nhìn thấy Cố Thanh Bùi cố gắng ngồi dậy, cậu không tự chủ hô lên:

Đừng động.

Thượng Bạch bị bất ngờ một khắc, sau đó liền tùy ý làm theo lời cậu mà thả người xuống.

Anh vừa rồi là thực sự nhìn thấy ánh mắt lo lắng của cậu, sau đó lại thấy cậu cúi xuống, đưa tay lên đo nhiệt độ trên trán anh. Chưa nghe thấy tiếng hô của đạo diễn, anh thầm nghĩ có lẽ cứ thế này lại tốt hơn, sau đó điều chỉnh lại tâm trạng của Cố Thanh Bùi thật nhanh, phối hợp với Nguyên Dương diễn qua cảnh này.

Quả nhiên đạo diễn rất hài lòng, còn không ngớt lời khen ngợi Nguyên Dương nhập vai tốt, rất biết tạo cảm giác.

Ngược lại phía bên kia Cao Minh còn vội vàng lấy khắn choàng lên người Thượng Bạch đang tính toán lật chăn ngồi dậy, không cho người khác cơ hội nhìn một giây nào, bảo hộ kĩ lưỡng đến mức khiến Thượng Bạch bật cười, còn không nhịn được nói đùa:

Cậu chưa thoát vai à?

Cao Minh cũng biết mình hành động thái quá, chỉ có thể gãi đầu:

Có lẽ vậy đi.
Ha ha.

Thượng Bạch cười hai tiếng, để tránh bị mọi người nhắc đến tình huống mập mờ anh tính toán nhảy xuống đất nhanh, nhưng do giường quá mềm, chân nhất thời hụt một cái. Cao Minh nhanh tay nhanh mắt nhảy xuống giường, vừa đúng tầm giữ người lại, chỉ là dùng lực quá mạnh nên Thượng Bạch bị kéo luôn vào trong vòng tay của cậu.

Mấy cô gái trong đoàn làm phim chứng kiến từ đầu đến cuối rốt cuộc ồ lên, Thượng Bạch thấy tình cảnh chẳng khả quan mà còn tệ hơn mình nghĩ thì cũng không quản nữa, nghĩ bụng càng phản ứng mạnh mấy cô ấy càng chú ý nhiều, chi bằng cứ làm như tự nhiên lại không gây phiền toái. Vì thế anh không vội vàng tránh ra mà ngẩng đầu lên cười với Cao Minh một cái.

Cảm ơn nhé.

Cao Minh bất ngờ bị nụ cười của anh tập kích, trong đầu liền chỉ còn gương mặt đang cười trước mặt mình, hai tay bất giác dụng lực mạnh hơn một chút. Thượng Bạch cảm thấy rõ ràng tay cậu đang xiết chặt hơn liền đưa tay đẩy cậu ra:

Nhanh đi chuẩn bị cho cảnh tiếp kìa.

Nhanh chóng tách khỏi cậu đi về phía cửa, nhưng rồi vẫn không yên lòng lắm quay lại nhìn. Ánh mắt cậu lúc này còn đang nhìn theo anh không dứt, Thượng Bạch không nhịn được trong lòng thở dài.

Sao mà lần nào cũng thế nhỉ?

Anh nhìn đi nhìn lại cũng không thấy ngoại hình của mình đặc biệt hơn ai, so với những diễn viên trẻ nổi tiếng kia thì kém nhiều lắm. Chỉ là không hiểu tại sao, mấy người xung quanh anh lúc nào cũng sinh ra loại cảm giác đó với anh.

Đối với sự tình luôn phát sinh ngoài ý muốn này, thực sự đã khiến sự nghiệp của anh bị ảnh hưởng không ít.

Lần này, không lẽ cũng phải bỏ ngang hay sao?

Back to top button