Sách Hay Nên Đọc

[Cao Minh x Thượng Bạch] Chỉ là chúng ta – Đồng nhân tranh phong đối quyết

Về thời gian ra chương thì có lẽ là một tuần một chương nhé, tui sẽ ra chương vào khoảng chủ nhật mỗi tuần, mọi người đón đọc thì cứ đúng ngày đó chờ tui share link là được. Tuy nhiên sẽ có những tuần tui bận nên không thể ngồi gõ chữ được, mọi người yên tâm, vào tuần sau tui sẽ trả đủ cả hai chương luôn, không ăn bớt của mọi người đâu :v

Xin hứa, xin hứa, xin hứa. 

Truyện Chỉ Là Chúng Ta
Nguyên Dương x Cố Thanh Bùi
Thể loại: Đồng nhân đam mỹ tranh phong đối quyết
Nguyên Dương Cố Thanh Bùi~~~~
Nhân vật chính: Cao Minh x Thượng Bạch
Cố Thanh Bùi Cố đại hồ ly yêu dấu~~~
Chương 4: Không tên. 
Đối với cả Cao Minh và Thượng Bạch mà nói thì bộ phim này đều không phải bộ phim đầu tay, nên chuyện fan đến thăm đoàn làm phim hai người cũng không lạ lẫm gì. Chỉ là mọi lần đều là ngồi một góc nhìn fan vây quanh những người khác, thật sự cho đến bây giờ vẫn không biết cảm giác được fan đến thăm trên đoàn phim là như thế nào.

Thời điểm nhìn thấy đoàn người đi phía sau cô nàng Thủy Thiên Thừa tiến vào, Thượng Bạch không nhịn được quay sang tám chuyện với Cao Minh đang ngồi bên cạnh:

Mấy người kia chắc là fan của tác giả ha.
Ai cơ?
Mấy người vừa… cậu nhìn cái gì thế?

Vừa tính chỉ cho Cao Minh thấy mấy người đi theo nữ tác giả kia thì lại bắt được ánh mắt của cậu không hề có ý nhìn theo tay anh mà lại tập trung vào cổ áo của anh, Thượng Bạch có chút bối rối gắt lên, Cao Minh lại cực kì thản nhiên đáp lại:

Caravat của anh tuột ra rồi này.
Cậu để ý đi đâu vậy?
Để em chỉnh lại cho nào.
Này, khoan, để anh…
Ngồi im.

Cao Minh nghiêm túc đưa tay lên giúp anh chỉnh lại caravat trên cổ, còn nhân cơ hội vòng tay ra ôm người ta một cái, sau đó thỏa mãn nói:

Sao ôm thích thế nhỉ.

Thượng Bạch: …

Thời gian quay phim đã qua một tháng, Cao Minh ngoài việc thích bám dính thì không gây chuyện gì như anh lo sợ nên anh dần cảm thấy yên tâm hơn, đối với cậu cũng gần gũi hơn so với những người khác. Sau đó anh lại phát hiện kì thực cậu rất đơn thuần, kì thực bản thân cậu cũng không biết mình thích hay không, chỉ đơn giản là nghĩ gì làm nấy. Đôi khi Thượng Bạch còn cho rằng, có lẽ cậu nhóc này chỉ là cảm thấy thích nhân vật Cố Thanh Bùi mà thôi. Suy nghĩ đó đã từng khiến anh thở phào rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều bị thái độ của Cao Minh đánh bay sạch sẽ.

Nếu chỉ thích Cố Thanh Bùi thì cậu sẽ không lúc nào cũng tìm cơ hội ôm ấp anh thế này đâu nhỉ?

Nhưng mà cậu cũng chỉ dừng lại ở mức độ thế này, thật sự khiến Thượng Bạch không biết nên làm thế nào. Phản ứng thái quá thì không tốt, anh có đến ba lần kinh nghiệm trước, thật sự không muốn phá vỡ mối quan hệ với đoàn phim này cùng Cao Minh. Mà nếu cứ để thế này, không biết rồi sẽ còn phát triển thành cái dạng gì, anh thực sự không muốn thử chút nào.

Hai người trong đoàn phim đành thật thành giả giả thành thật mà đùa giỡn, những người khác cũng chỉ nghĩ đó là làm quen trong quá trình quay phim, Cao Minh vốn dĩ không để ý đến, thành ra chỉ có mình Thượng Bạch là cứ lo lắng không thôi.

Bên này còn đang ôm ấp, Thủy Thiên Thừa đã dẫn người đến quây thành một vòng tròn nhỏ quanh hai người. Thượng Bạch nghe thấy khá nhiều người dù cố gắng hạ giọng xuống mà tiếng hét vẫn còn khá rõ thì nhanh chóng đẩy Cao Minh ra. Cậu nhỏ chẳng chút ngại ngùng, vô tư vẫy tay cười với mấy cô gái mới tới, mấy người đó thấy vậy liền nhanh nhẹn xúm vào chào hỏi và tặng quà. Đến khi quà đưa vào tận tay rồi Thượng Bạch mới chậm chạp nghĩ ra, à, mình có fan đến thăm trường quay.

Tuy hoàn cảnh gặp có chút ngượng ngùng, nhưng cảm giác lần đầu cảm giác rõ ràng rằng mình có fan thực sự rất tốt khiến anh nhanh chóng quên đi cảnh tượng xấu hổ ban đầu, nhanh chóng hòa vào cười đùa với nhóm fan nhỏ một hồi. Sau đó anh đột nhiên phát hiện ra, mấy cô gái khi gọi Cao Minh đều gọi là tiểu Nguyên hoặc tiểu Cao, hơn nữa luôn luôn có chút ngập ngừng liền tò mò:

Tại sao các em không gọi anh Cao Minh vậy?
Bởi vì nha… – Cô gái ở gần anh nhất cười nhẹ, sau đó mới ghé vào tai anh – Chúng em vốn là gọi bằng một cái tên khác kìa.

Tên khác?

Thượng Bạch vốn muốn hỏi tên khác là gì, nhưng cô nàng kia đã đứng dậy vỗ tay thật lớn nói:

Thôi, hôm nay đến đây thôi, chúng ta không nên làm phiền mọi người nữa.

Những người khác nghe vậy đồng loạt đứng dậy chào hai người sau đó rời đi, cũng nhanh như khi đến vậy. Thượng Bạch không nhận được câu trả lời như mong muốn, trong lòng tò mò muốn chết, ánh mắt cả buổi đều đuổi theo Cao Minh không dứt ra được. Anh luôn cảm thấy cái tên đó chắc chắn rất thú vị, hơn nữa còn có thể trả đũa lại Cao Minh cứ luôn gọi anh là…

Tiểu Bạch?

Thượng Bạch giật mình, ánh mắt đang mải nhìn tận chân trời dần dần lấy lại tiêu cự, thấy một bàn tay lớn cứ vẫy vẫy trước mặt liền gạt ra.

Hử?
Lại thả hồn đi đâu đó? – Cao Minh ghé sát vào mặt anh – Cả buổi anh cứ nhìn em rồi suy nghĩ cái gì đó?
Nghĩ gì đâu. Mà anh đã nói không gọi anh như vậy mà?

Cao Minh nhún hai vai, Thượng Bạch giống như nghe thấy cậu nói gọi như vậy dễ thương mà, tay liền giơ lên gõ đầu cậu.

Không được gọi như vậy nữa.

Cao Minh lúc này nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ một lúc mới nói:

Vậy gọi là thân ái à?

Thượng Bạch: …

Sao muốn đập tên này một trận thế nhỉ, trêu chọc anh vui lắm sao? Thanh niên trẻ trung đẹp trai trêu chọc một ông chú gần ba mươi như anh có gì vui mà mấy người này cứ nhằm vào anh vậy? Thượng Bạch đưa tay lên vò tóc mình một phen, tự nhắc mình không được nghĩ đến những chuyện không hay trước đây nữa, phải tập trung vào bộ phim này, cơ hội đối với anh thực sự không còn nhiều nữa đâu.

Mải suy nghĩ, anh không chú ý đến ánh mắt Cao Minh đột nhiên hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó cậu ngay lập tức đưa tay lên vuốt tóc anh lại:

Tóc xù hết rồi này, mau vuốt lại. – Cậu vừa vuốt vừa dặn – Thói quen vò tóc này của anh nên bỏ đi thôi.

Đến khi tóc anh vào nếp hết rồi, sóng gió trong lòng Cao Minh mới yên ổn lại một chút. Từ lúc bắt đầu bộ phim đến giờ thì đây là lần đầu tiên cậu thấy được tóc mái của anh rủ xuống trán, nửa che nửa mở phần trên khuôn mặt như hoa như ngọc ấy, chỉ thoáng qua một khắc đã đủ đánh gục cả mười phần định lực của cậu rồi. Cao Minh vỗ ngực vài cái để bình tĩnh lại, lúc đó thực sự chỉ muốn ôm lấy anh làm vài chuyện không đứng đắn. Con người này cứ lơ đãng phóng điện như vậy mà có thể yên ổn sống đến bây giờ, có thể coi là một kì tích không đây?

Back to top button