Kỹ Năng đọc sách

Chùm thơ về hoa sen hay nhất, đẹp nhất

Hoa Sen dù mọc ở bùn lầy nhưng luôn thơm ngát, tinh khiết đến lạ lùng. Từng cánh hoa ngạt ngào mùi hương không chút hôi tanh mùi bùi. Bởi thế, từ lâu nó đã trở thành biểu tượng thiêng liêng cho các tôn giáo, cho phật pháp.

Với người Việt, hoa sen là quốc hoa, là biểu tượng cho tâm hồn, tính cách, cho vẽ đẹp của người phụ nữ Việt: trong sáng, thuần khiết, mộc mạc, giản dị…Hoa sen trở thành cảm hứng cho nhiều sáng tác thơ văn ra đời. Dưới đây là chùm thơ về hoa sen hay mà hocde.vn sưu tầm, bạn hãy đọc và cảm nhận nhé!

Thơ ngắn về hoa sen

Với người Việt, hoa sen không còn xa lạ gì. Cánh hoa mỏng manh nhưng nhụy hoa thơm phức, tỏa ngát hương cho đời. Hoa mọc giữa bùn đen nhưng chẳng vấy mùi bùn. Vẻ đẹp, sự tinh khiết của đóa sen trở thành nguồn cảm hứng cho thi ca và nhạc họa. Có rất nhiều bài ca dao, bài thơ về hoa sen, nhiều tác phẩm âm nhạc viết về loài hoa cao quý này, bạn hãy đọc nhé!

Đoản khúc sen – Phan Thu Hà

Trầm mình mấy nẻo đục trong

Lắng phù vân gạn một dòng tinh khôi

Hồn thơm đọng giữa đất trời

“Dẫu lìa ngó ý“ vẫn đời “tơ vương“

Trải qua bao khúc đoạn trường

Bồng lai an giấc mộng thường nhẹ tênh

Dáng sen – Nguyễn Thành Lợi

Dáng Sen một búp mịn màng,

Dáng Em, thanh tú, nhẹ nhàng rất duyên!

Sắc sen hồng thắm, khôi nguyên,

Sắc Em hồng mát, thuyền quyên mặn mà!

Hương sen thơm ngát đậm đà,

Hương Em thương nhớ như là hương cau!

Dù cho năm tháng qua mau,

Sen hồng vẫn thắm, xa nhau vẫn về!

Sen hồng – Trần Lực

Liên trì vẫn gọi ấy là sen

Chẳng ngại đầm sâu, sợ nước phèn

Sáng đỏ bông ngời đâu phải lấn

Đêm vàng nhụy thắm há cần chen

Thơm đài thoát tục do đời bạc

Ngát nhị xa trần bởi kiếp đen

Giữa áng mây hồng tâm tịnh độ

Liên trì vẫn gọi ấy là sen.

Đúng vậy, hoa sen dù mọc trong bùn nhơ, sống trong bùn nhơ nhưng nó đã vượt lên khỏi vùng bùn ấy, hướng đến mặt trời mà không hề vấy bẩn. Cũng như con người vậy, sinh ra trên trần thế, phải đối mặt với bao khó khăn thử thách nhưng vẫn thoát khỏi được tham, sân, si, giữ mình trong sạch. Bởi thế, hoa sen trở thành biểu tượng của phạt pháp, của sự trong trắng, thánh thiện.

Sen – Trương Túy Anh

Sen hồng rực rỡ giữa đầm

Dịu dàng, tinh khiết, duyên ngầm đẹp sao

Hương sen dịu ngọt thanh cao

Quyện trong làn gió đón chào ban mai

Tự hào sen sống thẳng ngay

Tự tin gạn đục đẹp thay cuộc đời

Vươn lên từ dưới bùn nhơ

Kiên cường chịu khổ, mọi người yêu Sen.

Như sen – Nguyễn Thị Xuân Hương

Em là cô giáo mầm non

Dù đời trong đục vẫn tròn chữ “tâm”

Như sen duyên dáng giữa đầm

Vươn mình khoe sắc âm thầm toả hương.

 

Dẫu nghề lắm nỗi đoạn trường

“Hỉ – nộ – ái – ố” con đường nhân sinh

Sen thuần khiết giữa bùn sình

Nguyện lòng giữ tấm thân mình trắng trong.

 

Mãi dịu dàng mãi đơm bông

Sắc hoa hồn nước con rồng cháu tiên

Em là cô giáo – mẹ hiền

Mặc ai trong đục – an yên mỉm cười!

Bàn tay sen – Trần Diệu Hương

Bàn tay như búp sen hồng

Chắp lên trước ngực hương nồng bay xa

Đạo hạnh trân quý mãi là

Vui cùng đạo pháp trong nhà thảnh thơi

Bước cửa thiền dạ sáng ngời

Dâng lên Tam Bảo một trời hương sen.

Tâm sen – Bùi Thế Uyên

Bản tính ngoan hiền mãi được khen

Đời vui sống thiện chẳng ai hèn

Yêu người đức rộng lòng minh sáng

Ghét kẻ không tài dạ tối đen

Ở chốn bùn nhơ tình vẫn vẹn

Gần nơi rác bẩn nghĩa đâu quèn

Trau rồi giữ đạo mình thanh khiết

Đức độ dung hòa tỏa ngát sen

Thăm sen – Khuyết Danh

Các em thăm thú đầm sen

Hiểu rằng nếu nhiễm nước phèn giảm hương.

Hè về đẫm nắng, mát sương

Lá xanh bông trắng soi gương trăng ngà.

Dập dìu, thấp thoáng ngàn hoa

Đua nhau dâng tặng đời ta nhị vàng.

Niềm vui, ánh mắt chứa chan

Đã tranh sau trước lại càng mày tao.

“Ô hay, gì thế, ồi dào …”

Tiếng người phụ trách ngọt ngào thơm hương.

Sen hồng bình dị mọi phương

Đồng bằng cho đến ngọn nguồn núi non.

Bông hoa sen

Hồ rộng mênh mông sóng dạt dào

Một mình riêng chiếm thú tiêu dao

Hồng bay muôn dặm hương thơm ngát

Sóng vỗ nghìn trùng tiết vẫn cao

Giời đã chiều riêng tây chính trực

Bùn nào nhơ được vẻ thanh tao

Hỏi ai chìm đắm trong hồ biếc

Rẽ nước tung hoa phỏng kiếp nào?

Ghen

Có người con gái mến thương

Yêu hoa sen nở thơm hương chiều hè

Mắt em ánh mắt tròn xoe

Lung linh mặt nước em xòe ngón tay.

Mấy lần dạo bước Hồ Tây

Thấy em đưa ngón tay cời ngọn hoa

Tim anh như muốn vỡ òa

Đôi tay em đẹp nõn là hái sen.

Em đừng để đất trời ghen

Để anh còn ngắm hoa sen chiều hè

Hình ảnh người phụ nữ và hoa sen thật đẹp trong thơ. Đóa hoa thơm ngát trên mặt hồ khiến lòng người ngất ngây. Người con gái hái sen bên hồ cũng chẳng kém gì hoa: đôi mắt tròn xoe, đôi tay trắng nõn làm say đắm biết bao chàng trai. Thơ viết về vẻ đẹp của hoa sen nhưng ẩn sau đó vẻ đẹp của người phụ nữ việt.

Hoa sen – Khuyết Danh

Vãng cảnh đầm sen cảm mến hoa

Hương thơm tỏa ngát khắp gần xa

Lá xanh gợi nhớ hương mùa cốm

Nhụy thắm thầm mong bạn cuộc trà.

 

Giữa chốn hồng trần không vướng bụi

Vượt mùa nắng hạ vẫn kiêu sa

Ngất ngây như lạc vườn tiên giới

Chợt khiến lòng ta rộn khúc ca.

Hương sen – Chế Lan Viên

Anh cho tôi làm hoa sen không, tôi trong lý lịch có bùn?

Thân phạn người mà, ai chả có bùn đen?

Giết chết một mùi hương, dễ thôi, cứ quậy bùn lên để giết

Nhưng vượt lên bùn, sen cứ ngát hương sen.

Sen muộn – Nguyên Xuân

Mùa sang bỗng gặp đóa sen

Hứng mưa đón nắng lọc phèn dâng hương

Trời xanh cao đẫm gió sương

Kết muôn tinh túy vào gương sen ngà

Thu ngỡ ngàng với mộng hoa

Trái tim đỏ thắm trong ta đá vàng

Nhị hòa với giọt mưa chan

Tiếc màu nắng hạ thu càng thanh tao

Hồ ru sóng gợn dạt dào

Tỏa lan sinh khí ngạt ngào thơm hương

Đóa sen nở muộn một phương

Tinh khôi đọng giữa mạch nguồn nước non

Hoa sen trắng – Trần Bảo Kim Thư

Bốn mùa dẫu sống chốn bùn nhơ

Khí chất thanh cao vẫn chẳng mờ

Cánh trắng tinh khôi màu bạch tuyết

Nhụy vàng óng ả sắc hoàng tơ

Giác tâm phổ độ bên chân Phật

Ngộ tính thăng hoa giữa điện thờ

Phẩm hạnh bồ đề chân thiện mỹ

Cõi đời thoát tục vạn người mơ.

Hoa sen nở trước nhất ở đầm – Tản Đà

Trong đầm gì lại đẹp hơn sen

Một đoá kìa kìa nở trước tiên

Mặt nước, chân giời, thân gái lạ

Đài xanh, cánh trắng, nhị vàng chen

Xôn xao bay rồi đàn con bướm

Đủng đỉnh bơi xa một chiếc thuyền

Đã trót hở hang khôn khép lại

Lại còn e nỗi chị em ghen.

Chùm thơ về hoa sen ngắn mà hocde.vn sưu tầm dành tặng nói trên hy vọng sẽ mang đến cho bạn đọc những giây phút thư giãn tinh thần sảng khoái. Đọc thơ chúng ta không chỉ được thưởng thức vẻ đẹp của hoa sen mà còn rút ra được nhiều bài học nhân sinh sâu sắc về cuộc sống, lẽ đời.

Những bài thơ hay về hoa sen

Hoa sen là quốc hoa của người Việt. Vì thế, kho tàng thơ viết về loại hoa này rất đa dạng, phong phú. Thơ về hoa sen gắn với vẻ đẹp của người con gái, thơ về hoa nhưng để nói về lẽ sống ở đời, thơ hoa sen nói về tình yêu, thơ hoa sen gắn với phật pháp. Nếu bạn yêu loài hoa này, đừng bỏ qua chùm thơ về hoa sen mà hocde.vn sưu tầm dưới đây

Sen của riêng em – Lâm Bình

Sen hồng riêng một đóa thơm

Nồng nàn hương sắc trăm năm với người

Dẫu cho mưa bão đường đời

Hương hoa sắc ngọt vẫn ngời long lanh.

 

Sen hồng ngày cuối bên nhau

Trong thinh lặng và nồng nàn say đắm

Có những phút diệu kỳ lặng ngắm

Tỏa hương lòng ngào ngạt cuối mùa sen.

Em về rồi, sen vẫn quyến luyến theo em

Trong giấc ngủ em mơ về đầm sen bát ngát

Hà Nội của anh mùa này sen đang khát

Cơn mưa rào tưới đẫm cánh sen rơi.

 

Hoa khiêm nhường tuôn nhựa sống sinh sôi

Màu tinh khiết tỏa hương nồng rạo rực

Quyến luyến bên sen là những ngày lặng lẽ,

Từng giọt mồ hôi cùng vắt kiệt.

 

Đọng mặn trong lòng người con gái phương Nam

Cô gái miền Nam ra hái sen miền Bắc

Hái trọn nhọc nhằn men ngọt cuối mùa sen

Dẫu biết Sen cuối mùa không kiêu sa lộng lẫy.

 

Em vẫn hái về ôm trọn một mùa say,

Chờ người với tịnh đế hương

Mùi sen quyến luyến dạ vương tình đầy.

Cánh sen tương tư -Thiên Ân

Sen có tự bao giờ nhiêu tuổi?

Thỉnh thoảng tương tư về gối đầu

Hương bay thấp thoáng miền rong ruổi

Rồi có một ngày ta yêu nhau.

 

Sen ra nõn búp tình kết nụ

Cặp đôi hoàn hảo anh với em

Vì sao em chìm trong lưỡng lự,

Chẳng thốt một lời cứ lặng im?

 

Sen ru hồn gió muôn tê dại

Bùn lầy còn vương gót chân ai?

Em vẫn là em thời con gái

Luống cuống ngày xanh mê tóc dài.

 

Sen nở, sen tàn rồi sen nở

Nhánh mi còn đọng chút dư âm

Lồng ngực vẫn dạt dào hơi thở

Mơ ước một ngày ta trao thân.

 

Sen vẫn đưa hương say giấc điệp

Mơn man xao xuyến cõi vô thường

Bài thơ tình yêu anh viết tiếp

Gieo vần ngồn ngộn một bờ thương.

Sen trắng – Nguyên Đỗ

Nụ sen trinh trắng đoan trang

Như còn e thẹn nắng vàng bình minh

Nụ sen tình của đôi mình

Bao giờ nở rộ hồ xinh rạng ngời.

 

Nhụy vàng hoa trắng chơi vơi

Chút hồng trang điểm hương trời ý thơ

Anh về dệt những mộng mơ

Em về đan ước thêu tơ tình hồng.

 

Nụ hoa sen trắng trinh trong

Tình em bền thắm cõi lòng thanh thanh

Lòng vàng ngọc, mộng mơ xanh

Một mai nắng tỏa mộng lành đơm hoa.

 

Mùa sen nở rộ ngàn hoa

Hồn thơ nắng mộng chan hòa dáng thơ

Vâng em chín cả mùa mơ

Hồn anh chan chứa đường tơ sen tình.

Đây là bài thơ về hoa sen hay gắn liền với tình yêu đôi lứa. Không giống như thơ tình viết về hoa hồng, thơ tình viết về hoa sen ngọt ngào, nhẹ nhàng nhưng vẫn say đắm. Tình yêu trong thơ trong trắng, thuần khiết, ngát hương như đóa sen vậy.

Ngỡ ngàng – Hoa Chu Văn

Ngỡ ngàng nét đẹp hồn nhiên

Em ngồi tạo dáng nhìn hiền yêu sao

Môi hồng da trắng thanh cao

Bên hoa sen với má đào xinh tươi.

 

Ngắm làm môi chúm chím cười

Mơ màng ánh mắt dáng người thướt tha

Nụ hồng khoe vạn sắc hoa

Yếm đào ôm gọn ngọc ngà tấm thân.

 

Em như tiên nữ giáng trần

Không gian khoảng cách gọi xuân đợi chờ

Viết thành khúc nhạc lời thơ

Tặng em giữ lấy bến bờ yêu thương.

 

Bên hồ sen tỏa ngát hương

Cho anh nỗi nhớ vấn vương trong lòng

Ước gì em nhớ anh mong

Duyên trời se kết tình nồng đôi ta.

Ký ức về hoa sen – Nguyễn Văn Pứ

Em làm chi đó cạnh đầm sen

Nếu muốn ra xa đã có thuyền?

Cầu gỗ gập ghềnh em ngã đấy

Thương người, áo trắng dính bùn đen.

 

Nõn nà bông trắng tựa tay em

Ấp ủ bên trong phấn nhụy mềm

Vàng rực lung linh hơn cả nắng

Hừng soi má thắm, mắt mơ huyền.

 

Ở giữa bùn đen vẫn ngát hương

Mặc cho mưa nắng đến khôn lường

Khuôn đài trinh trắng như em vậy

Một nét yêu kiều, dễ vấn vương.

 

Đò anh, em xuống, hóa thuyền rồng

Một khoảng trời xanh điểm sắc hồng

Xao xuyến lòng anh con sóng dậy

Như thuyền thấy bến giữa mênh mông.

 

Tối ấy găp nhau ở bến sông

Em hôn nhè nhẹ đóa sen hồng

Khẻ đặt tay anh rồi…chẳng nói…

Anh hiểu dấu yêu tận đáy lòng!

 

Hôn bàn tay nhỏ với bông sen

Tối ấy trời quê lấp ló đèn

Năm tháng đi xa còn đọng lại

Ánh đèn, hoa thắm với tay em…!

Hoa Sen – Dương Thế Quang

Nếu ai có hỏi loài hoa nào đẹp nhất

Tôi sẽ trả lời đẹp nhất đoá hoa sen

Không khoe sắc như loa kèn, phượng vĩ

Cũng chẳng quý phái như dạ lý, hải đường.

 

Hoa sen sống đơn giản giữa đời thường

Trong ao nước bên đường làng êm ả

Mặc dòng đời luôn quay cuồng hối hả

Chốn bùn lầy hiên ngang dáng đứng một loài hoa.

 

Nếu ai hỏi hoa gì tinh khiết thanh cao

Tôi sẽ trả lời không loài nào sánh với hồng sen

Từ chốn bùn đen dân giả thấp hèn

Vươn mình tươi thắm đoá hồng toả hương.

 

Toà sen Phật ngự chốn thiền đường

Trụ ngôi Tam bảo ngàn đời bất ly

Hoa sen hoa của trí huệ từ bi

Vị chúng sinh hoạn nạn độ đời trầm mê.

 

Nếu ai hỏi hoa nào đáng yêu nhất trên đời

Tôi sẽ trả lời yêu nhất đoá ngọc sen

Tên Mẹ hiền là tên loài sen ấy

Nên tôi yêu hoa ấy suốt cuộc đời này.

 

Thấy hoa lòng bồi hồi đầy thương nhớ

Còn vẳng bên tai lời người dạy thuở còn thơ

Nghèo mà sạch tâm hồn không được nhuốc nhơ

Như hoa sen giữa bùn luôn hương thơm toả ngát.

Trong thế giới loài hoa đa sắc, đa hương, hoa sen không rực rõ nhất nhưng lại làm say đắm lòng người bởi hương thơm của nó. Nó không phô trương, khoe sắc như hoa phượng, hoa loa kèn, cũng không quý phái như hoa dạ lý, hải đường mà giản dị sống giữa đời, thanh cao, thoát tục. Dẫu qua bao sóng gió dập vùi vẫn giữ được mùi hương ngạt ngào vốn có. Sống ở trên đời con người cũng cần thế “nghèo nhưng tâm hồn luôn sạch không nhuốc nhơ”

Chào tháng sáu – Đỗ Hương

Tháng Sáu về quê Mẹ

Sen bát ngát cánh đồng

Hương dâng lên ngào ngạt

Nhú từng bông, từng bông.

 

Sáo vi vút triền sông

Trâu rắc trên đồng cỏ

Lom khom chú mục đồng

Hái sen từng nắm nhỏ.

 

Chúng co cẳng đuổi nhau

Miệng nhai sen bem bép

Mồm cười toe cười toét

Rách cả vành mũ sen!

 

Gió đuổi dọc triền sông

Lữ khách nghe mát rượi

Say sưa ngắm hương đồng

Bình yên lòng thầm hỏi.

 

Có nẻo nước non nào

Bâng khuâng bằng quê mẹ

Có mảnh gấm vóc nào

Đượm hồn quê đến thế?

Sen và em – Phan Thúc Định

Thu đã về đậu kín những hàng cây

Nhuốm vàng au lên từng chiếc lá

Hạ trốn biệt sau tháng ngày hối hả

Đổ mồ hôi in sóng muối lưng người!

 

Những đầm sen rệu rã lặng bên trời

Vẫn nuối tiếc cái xuân thì chưa thỏa

Bông sen cuối mùa cô đơn buồn bã

Đâu biết mình đang cứu cả mùa đi!

 

Cô láng giềng trốn mẹ đón bình minh

Mượn sương sớm che lấp mình trước nắng

Tiếc sen hồng thổn thức lòng…mắt ngấn

Khói mặt hồ chờm mướt má hồng tươi!

 

Không còn thấy cô đơn bông sen hé môi cười

Gương lóng lánh soi khuôn hình thiếu nữ

Môi em tươi quyện vào sen nóng hổi

Nắng vén sương ảo ảnh cả khung trời.

Buổi Sáng Hôm Nay

Anh tặng em buổi sáng hôm nay

Có hoa sen nở hồ Tây trắng hồng

Tặng em trời mát như sông

Trong veo chảy giữa hai dòng cây xanh

 

Anh tặng em buổi sáng lòng anh

Có mây có nước có cành có hoa

Có mình và lại có ta

Trong hương sen ngát nở xoà lòng sen

 

Anh tặng em cả những ưu phiền

Trong câu hát cũ nghe bên chợ cầu

Còn hằn trong chữ trong câu

Nỗi đau ngày trước cày sâu mặt người

 

Anh tặng em buổi sáng mai đời

Bước chân quen thuộc, tiếng người lại qua

Mây phồng buồm bạc xa xa

Ngày lên gió mới, lòng ta tặng mình.

Hồ Tây mùa sen nở – Phan Huy Hùng

Hồ Tây mùa sen nở – Phan Huy Hùng

Sớm mai nào Hồ Tây cũng có sương

Nắng lên rồi đó đây còn bảng lảng

Thuyền ai đó trong đầm sen thơm ngát

Người lẫn trong hoa cho hoa đẹp bội phần.

 

Bàn tay ai đưa đón những búp sen

Nắng chiếu qua làn sương hồng lên như lửa

Lửa chuyền lên môi lửa chuyền lên má

Cho nụ cười tỏa sáng cả rừng hoa.

 

Hương sen thơm quấn quýt quyện hương trà

Thơm lây cả tay mình nhớ bàn tay ai ướp

Như tình ai nồng đượm

Với ai kia hay chỉ với riêng mình?

 

Nhấp ngụm trà lại nhớ nụ cười xinh

Dáng thon thả in hình trong bóng nước

Và búp sen hồng trong búp tay em hồng rực

Một thoáng thôi … vương vấn mãi trong lòng.

Bông hoa của trời – Trần Đức Nghĩa

Những cánh tay cầm ngọc đứng giữa trời

Hồ xanh khảm ngụ nơi bùn đen tối

Cành hoa thắm gió ru từng cơn thổi

Lắc lư chao sen vội thả hương tình.

 

Nắng Thu vờn hôn nhẹ đóa hoa trinh

Lung linh múa bình minh say điệu nhạc

Đi thơ thẩn lang thang hồn ngơ ngác

Dọc hồ Sen như lạc cõi tiên bồng.

 

Hoa của trời mộng mị trốn hư không

Chàng lãng tử bềnh bồng say đứng lại

Muốn sở hữu chiếm nàng nên định hái

Nàng tiên sen khóc mãi rũ thân mình.

 

Chợt thấy buồn nên ta đứng lặng thinh

Muốn im lặng hòa mình bên sen mãi

Rũ bùn đất sen vội vàng quay lại

Chợt giật mình tê tái giấc mơ hoang.

Hoa sen rất gần gũi và dân dã. Đi đến miền quê nào trên đất nước Việt Nam ta chẳng bắt gặp hình ảnh những hồ sen bát ngát, ngạt ngào hương thơm. Đóa sen trong trắng, thuần khiết, kiên cường như chính con người việt. Nói đến hoa sen là nói đến tâm hồn, cốt cách con người Việt. Đọc thơ về hoa sen để thấy yêu hơn, tự hào hơn về con cháu rồng tiên. Hãy biết giữ gìn, phát huy vẻ đẹp ấy đến muôn đời. Hy vọng chùm thơ về hoa sen của hocde.vn làm hài lòng bạn đọc.

Back to top button