Sách Hay Nên Đọc

Chuyện nàng Hoạn Thư (oan trái, cay nghiệt nhưng vô cùng thông minh và nhân hậu) 2

Trong khung cảnh mùa xuân, mỗi người đều tìm được bến đỗ hạnh phúc.Mùa xuân bắt đầu như thế nào nhỉ? Gió nhẹ hây hây thổi, mưa bụi ngoài trời bay, treo chữ Phúc đảo ngược, hay là tiếng pháo nổ đì đùng? Không, mùa xuân bắt đầu từ nụ cười lơ đãng của chàng ấy… Ngoài thành trì cao vợi, lũ trẻ lại nắm tay nhau hát bài đồng dao ngọt lịm mà ngây ngô:

Chạy sao khỏi cơn mưa rào

Thông minh đến mấy yêu vào cũng ngu

Nàng Hoạn Thư
Lòng ta đau nhói
Hôm nay, tướng công không về

À, thì ra chàng đứng trước gác quan âm đợi y. Thật ngốc, gió lạnh như vậy, tại sao còn đứng giữa mưa rào đợi y.

Ta những muốn chạy đợi giương ô che cho chàng khỏi giông bão, chợt nhận ra nãy giờ bản thân vốn không hề mang ô.

Chút từ bi
Hôm nay, Thuý Kiều rời đi. Ta đem đồ vật quý giá đặt trên bàn thờ gác quan âm, coi như chút từ bi còn sót lại trong sự cay nghiệt của một người vợ. Ớt nào mà ớt chả cay, gái nào mà gái chả hay ghen chồng… ta cũng là vạn bất đắc dĩ.

– Phu nhân, đã cho người mai phục ở bến đò, chỉ cần người đi tới nơi, một hơi tàn cũng chẳng còn.

– Thả cô ta đi – ta buông tiếng hờ hững hạ quân cờ vây trên tay xuống. Ung dung. Bình thản.

– Tại… Tại sao?

Ta mỉm cười nhìn Tú Lệ rồi từ tốn đáp:

– Là bổn tiểu thư ích kỉ, Thúy Kiều là mệnh của Thúc Sinh, ta không thể làm chàng buồn. Vì khi chàng buồn. Trái tim ta cũng bắt đầu rỉ máu…

Đêm nay, chàng không về

Chàng đau, tim ta cũng đau
Ta đi đến Tuý Hoan viện, một hòm bạc nhỏ là bao trọn chốn hoa lâu. Chàng vẫn như vậy, ôm tương tư tuyệt vọng ngồi một góc.

– Nàng đến đây làm gì?

– Trả lời thiếp trước! Chàng uống say sao?

– Không có.

– Vậy tại sao lảo đảo rồi gục ngã?

– Nàng có đau không?

– Không có…

– Vậy tại sao ôm tim mà khóc đến nghẹn lời.

Ánh mắt Kỳ Tâm đỏ au một màu máu, trên môi là nụ cười giễu cợt và bi thương. Làm chàng đau, ai ngờ ta cũng đau.

Ta đứng bật dậy hất đổ những chén trà nóng nghi ngút. Trà đổ ra tay bỏng rát, lệ đổ trong lòng đớn đau. Ta dốc áo chàng nắm thật chặt:

– Thúc Kỳ Tâm! Chàng tìm đi, tìm cho kĩ vào. Tìm xem tim ta còn chỗ nào trống, chàng rạch nốt đi…

Đó là lần đầu tiên ta ngất đi trong thổn thức. Trong giấc mơ, ta mơ có một nam tử ôm ta vào lòng, cùng ta khóc. Giọng chàng nhẹ nhàng và dịu dàng ấm áp, dường như còn thấy hơi ấm từ môi chàng đọng lại trên trán ta:

– Xin lỗi nàng Hoạn Thư…

Ta mỉm cười, thì ra giấc mơ đẹp đến thế.

Thì ra nàng rất yêu ta
Ta gặp nàng từ năm nào ấy nhỉ? Sáu năm, nói ngắn chẳng ngắn, nói dài chẳng dài; đủ để ta hiểu, thì ra nàng rất yêu ta.

Ta từng ghét bỏ nàng, vì tính tình ngang ngược coi trời bằng vung. Ta từng không yêu nàng, vì nữ nhân lại đam mê cung kiếm. Ta từng bất mãn với nàng, vì sự thông tuệ vốn không cần ở một nữ nhân, ta từng căm giận nàng, vì nàng quá mạnh mẽ.

Cha nàng chiều con gái mà thiêu đốt xưởng vải Thúc gia, ta miễn cưỡng yêu chiều nàng trong sự chán ghét.

Nàng không không phải mẫu người ta thích, nhưng cuối cũng, vẫn khiến ta yêu.

Ta từng muốn bên cạnh nàng, Kiều
Ta ngồi trong lữ quán đợi y, trong tim không khỏi run lên một đợt ớn lạnh. Thì ra bấy lâu nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.

– Công tử, để người đợi ta lâu rồi..

Ta ngước mặt nhìn y, Vương Thuý Kiều, à Vương Thuý Kiều, nàng cũng đã đủ tàn nhẫn. Khuôn mặt lạnh lẽo khi lưỡi đao lìa xuống đầu từng người của nàng, có chết ta cũng không thể quên.

– Tại sao lại ra nông nỗi này? – Ta hỏi mà lồng ngực nhói đau.

– Tại sao ư? – Kiều hỏi lại, giọt lệ trực vương trên mi tâm nhưng quyết không rơi xuống, nàng cười điệu cười thê lương đến tột cùng

– Ông trời bức thiếp, vợ chàng cũng bức thiếp, thiếp còn có thể quay đầu sao? Chàng và tiểu thư cũng có ngày hôm nay, thì ra thời gian đã làm thay đổi tất cả…

Ta im lặng.

– Thiếp có làm chàng sợ không?

Ta nhìn nàng, sống mũi cay cay:

– Ta không sợ nàng, chỉ sợ đời người hiểm ác. Nàng đã chịu nhiều thương tổn tới vậy.

– Nếu ta nói ta đã đánh Hoạn Thư đến tàn phế, chàng có đau không?

– Nàng không có đánh Hoạn Thư – ta kiên định đáp lại

– Tại sao chàng nói vậy?

– Vì người ta từng yêu là một người con gái lương thiện. Hoa sen dù bị bùn tanh chôn vùi vấy bẩn, trong lòng bản chất vẫn là hoa sen.

Thoáng thấy Thuý Kiều ngửng mặt nhìn mây, đôi môi tái nhợt mà kiên cường bất khuất:

– Công tử, chàng cũng có ngày yêu Hoạn tiểu thư.

– Phải, ta cũng có ngày yêu Hoạn tiểu thư – Ta cười chua chát, thoáng thấy trên môi có vị mặn

– Tiểu Kiều, năm đó ta yêu nàng là thật, muốn ở bên nàng là thật, ta vì nàng đứng dưới mưa, vì nàng sống trong đau khổ… kết cục, chỉ là nếm thử mùi vị y từng chịu vì yêu ta. Năm đó y hỏi ta có tin luật nhân quả hay không? Ta trả lời có, vốn coi đó là lời bông đùa, thì ra trong lúc không hay biết, vốn đã trao đi trái tim của mình.Ta không có cách nào nắm bắt được y, có lẽ chỉ cần y nhẹ buông lời nói với ta. “Tướng công, ta không muốn chàng ở bên người con gái khác” thì có lẽ đã mở thêm một tia nhu tình.

– Nhưng Hoạn Thư chính là như thế, chỉ mỉm cười nhìn ta, một chữ cũng không nói.Y như một trái hành, muốn hiểu được trái tim thì phải bóc từng lớp vỏ, càng bóc càng đau, càng bóc càng chảy nước mắt, sau cùng mới phát hiện ra là không có tim.Nhưng ta đâu biết, trái hành đó vốn là tim của nàng rồi, ngay từ đầu nàng đã đưa tim cho ta. Là ta không tin, cố bóc từng lớp vỏ. Làm đau nàng, đau cả chính mình.

Hoạn Thư, đợi ta
Tiểu Kiều cười nhẹ rồi trông về phía xa:

– Chàng có biết tiểu thư đã nói gì với thiếp không?

– Nàng hận ta…

– Không, tiểu thư nói rằng: “Nếu nhân sinh được quay lại khởi điểm, ta vẫn sẽ yêu người như ngày đầu ta yêu”. Công tử, chúng ta đều tại những tháng năm vội vã nhất, gặp được người muốn níu giữ cả đời. Tại những tháng năm lênh đênh nhất, gặp được người muốn bảo vệ một kiếp.Tiểu thư yêu chàng, chỉ là chàng làm y thất vọng quá nhiều, nên y chọn từ bỏ. Bởi vì y cho rằng, yêu một người đâu nhất thiết phải ân ái ở bên nhau. Vì người mình yêu chấp nhận bị đánh tới tàn phế, vì người mình thương đứng trước lưỡi đao vẫn xin yêu thêm một lần. Nếu đó không là tình yêu, vậy cái gì là yêu đây?

-Ta cho tiểu thư một cái mạng, không phải vì ta nhu nhược ngốc nghếch, cho tiểu thư một cái mạng, là vì tôn sùng tình yêu của y. Thúc Sinh, coi như đây là lời tạ từ của ta với chàng… sống thật tốt, yêu thật sâu.

Ta cầm lấy chiếc trâm cài của Tiểu Kiều mà thả xuống dòng Hoạ Thuỷ. Coi như chôn đi một đoạn tình đẹp đẽ… Bóng nàng khuất xa như một lời từ biệt với hồi ức, ta ngoảnh mặt bước đi thật nhanh tới trại Từ vương.

– Hoạn Thư, đợi ta.

Cuối cùng cũng đợi được ngày chàng thật lòng yêu ta
Cho đến tận khi bóng người khuất xa, Thuý Kiều vẫn giữ trong lòng một bí mật chỉ nàng biết:

– Năm đó, người chàng gọi tên mỗi đêm trong giấc mộng, tên là Hoạn Thư. Trong tình yêu, im lặng chưa hẳn là yêu thương, nhưng đã yêu thương, im lặng là dường như đánh mất…

Sau đó người ta truyền rằng ngày đó Thúc công tử đã bế Hoạn tiểu thư bất tỉnh đi bộ suốt dọc đường dài dẫu chân ứa máu, khi về tĩnh dưỡng nửa năm càng cưng chiều nàng tới vô độ.

Nơi hoa viên Thúc gia, nam tử thanh tú ôm lấy nữ tử kiều ngạo múa theo từng đường kiếm lượn.

– Hoạn Thư, nàng có tin vào luật nhân quả không?

– Ta không tin luật nhân quả, ta tin chàng. Cuối cùng cũng đợi được ngày… chàng thật lòng yêu ta.

– Ta đã nói với nàng chưa nhỉ?

– Điều gì cơ

– Ta yêu nàng…

(Hết)

Nàng Hoạn Thư: Phần một

Tác phẩm

“Truyện Kiều” là tác phẩm nổi tiếng của Nguyễn Du. Nhưng không phải ai cũng cảm thấy tiếc thương cho nàng Hoạn Thư. Nàng Hoạn Thư vốn dĩ cũng là một nạn nhân của chế độ phong kiến…
“Chuyện nàng Hoạn Thư” là một tác phẩm của bạn Trần Cẩm Anh
Nguồn lấy từ page: Arthur Tố Cẩm

Một số bài viết liên quan

Back to top button