Sách Hay Nên Đọc

Chuyện nàng Hoạn Thư (oan trái, cay nghiệt nhưng vô cùng thông minh và nhân hậu)

Trong khung cảnh mùa xuân, mỗi người đều tìm được bến đỗ hạnh phúc.Mùa xuân bắt đầu như thế nào nhỉ? Gió nhẹ hây hây thổi, mưa bụi ngoài trời bay, treo chữ Phúc đảo ngược, hay là tiếng pháo nổ đì đùng? Không, mùa xuân bắt đầu từ nụ cười lơ đãng của chàng ấy… Ngoài thành trì cao vợi, lũ trẻ lại nắm tay nhau hát bài đồng dao ngọt lịm mà ngây ngô:

Chạy sao khỏi cơn mưa rào

Thông minh đến mấy yêu vào cũng ngu

Nàng Hoạn Thư
Nàng Hoạn Thư
Ta là con gái của một viên quan lại bộ, gia đình thuộc hạng trâm anh thế phiệt. Nếu đến Kinh đô, nghe danh đến tiểu thư Hoạn gia trời phú tài sắc giàu có bậc nhất kinh thành, vậy đó chính là bổn tiểu thư.

Bản thân ta là một người cao ngạo, biểu ca vẫn nói ta như chim phượng hoàng cao quý. Nhiều khi, huynh ấy muốn tự tay nhổ mất bộ lông vũ cao quý ấy của ta, để thấy ta run rẩy sợ hãi, nhưng tình thân chính là như vậy, biểu ca không nỡ, mà chàng lại nỡ. Từ thời khắc ta sa chân vào tình ái với chàng, có thể nói đời này kiếp này, ta chưa từng thua ai, chỉ hạ mình trước một người là chàng ấy.

Cảm giác đó ấm áp khó tả, khiến lòng người nao nao. Ta thích ngắm phong cảnh Lâm Truy vào ngày đầu năm mới. Nhìn lên bầu trời, tưởng như đêm qua có một bàn tay nào đó đã gội rửa vòm trời sạch bóng. Những đám mây dày chầm chậm trôi như đang còn ngái ngủ. Chỉ một lúc sau, những tảng mây tan dần. Một vài tia nắng yếu ớt rẽ mây rọi xuống trần gian, làm cho không khí ấm hơn và tô hồng thêm đôi má của những người thiếu nữ.

Đó là ngày đầu tiên ta gặp chàng, ta quen chàng, vạt áo trắng phất phơ, cương nghị mà dịu dàng. Chàng dạy ta rung động, đến giờ vẫn khiến tim ta thổn thức. Chàng vẫn luôn có những chỗ đứng trong kí ức tuổi thanh xuân, chưa bao giờ phai nhạt.

Từ khi Kỳ Tâm cất một tiếng gọi ta Hoạn Tiểu Thư, linh hồn ta đã bán mất một nửa.

Vì yêu chính là yêu thôi
Cha ta từng làm tể tướng, Thúc Kỳ Tâm lại là con nhà buôn – Gia Tĩnh triều Minh xem thường nhà buôn nhất. Trong bốn thành phần xã hội, thương gia được xếp hạng chót. Vậy nên khi ta xin phụ thân cho ta được cưới chàng, người đánh ta một trận thừa sống thiếu chết. Nhưng có hề gì? Yêu chính là yêu, từ trước tới nay chưa có gì mà Hoạn Thư ta chưa đạt được. Mặc cho bị mắng chửi bôi nhọ, mặc cho bị đánh đập tàn nhẫn. Ta cũng cam chịu…

Phụ thân coi như vì đứa con gái này mà muối mặt đích thân hỏi chuyện hôn lễ. Ta đứng nép một phía trong hoa viên, nhìn vẻ mặt vui mừng hiếm thấy của cha chồng mà lòng vui sướng. Hướng về phía lầu cao, ta nhìn thấy chàng- nam nhân khiến ta sẵn sàng dâng hiến cả linh hồn lẫn tín ngưỡng để đánh đổi lấy một ánh mắt chân tình. Nhưng chàng hờ hững nhìn ta, rồi xoay lưng đi mất.

Từ đó, ta không còn nhìn thấy chàng thư sinh với nụ cười ấm áp năm nào…

Chiếc khăn uyên ương
Ta gả cho chàng,chẳng quản chàng là ai, thì từ thời khắc phất khăn ly biệt phụ mẫu, chàng là tướng công, là bầu trời của ta.

Trái tim ta vô thức dung nạp cả một bầu trời.

Ta bước chân lên kiệu hoa. Kiệu gập ghềnh làm chiếc khăn uyên ương trên đầu lung lay dữ dội. Ta nén nước mắt cố giữ thật chắc chiếc khăn đỏ, Chim uyên ương cùng bay cùng đậu, là biểu hiện cho duyên phu thê nồng thắm… ta tự hỏi? liệu rằng cứ gồng mình giữ gìn duyên nợ phải chăng quá mệt mỏi.

Và ta thử buông tay

Chiếc khăn rơi xuống

Như báo hiệu cho cuộc sống của ta mai này …

Ngày chàng trở về, ngày chàng vén chiếc khăn uyên ương trên đầu ta xuống, ngày ta nhìn thấy sự hụt hẫng, lạnh lẽo, phẫn nộ mà bi ai trong mắt chàng , ta nhận ra một điều: Sai lầm, tất cả đều sai lầm rồi, không thể cứu vãn được nữa.

Ta đợi chàng cũng đã sáu năm rồi
Sáu năm, ta lặng lẽ chờ đợi.

Sáu năm, chàng ngoảnh mặt làm ngơ.

Sáu năm, nói ngắn không ngắn nói dài không dài, đủ cho ta nhận thấy tình yêu của bản thân sâu nặng đến đâu.

Ta thích một người lâu như vậy, mà chẳng chịu thua thời gian. Ta chỉ thua chàng, thua vì một cơ hội chàng cũng chẳng chịu bố thí.

Ta vẫn tin ngày nào đó chàng sẽ yêu ta
Đàn bà giỏi nhất là dối lòng, cho dù từ ánh mắt cũng có thể nhìn thấy chàng không yêu ta. Thế mà vẫn cam tâm tự gạt mình: ánh mắt đó thâm tình biết mấy.

Cuộc nói chuyện hoà nhã nhất của ta và chàng là tiết đoan ngọ năm mười chín tuổi. Nụ cười của chàng đến giờ phút này vẫn lưu giữ trong tim ta.

– Kỳ Tâm, chàng có tin vào luật nhân quả không?

– Ta tin chứ…

– Thật tốt – ta mỉm cười nhìn chàng

– Vì sao lại tốt vậy?

– Vì nếu ta yêu chàng sâu đậm, yêu chàng bằng cả sinh mệnh và số kiếp. Sẽ có một ngày, ta cũng đợi được chàng yêu ta.

Đó là lần đầu tiên ta thấy chàng mỉm cười trìu mến đến thế, không phải một nụ cười từ thiện. Hoạn Thư ta một đời minh mẫn, lại bị nửa nụ cười làm cho ngu muội. Cứ ngỡ có được một tia ấm áp từ người, là có thể ở bên sống qua một kiếp. Thật ngốc.

Đau xót
Ta mãi không quên được ngày đông năm ấy. Ta về thăm cha mẹ nơi quê nhà, mẹ hỏi chàng đối tốt với ta không. Ta không kìm được lòng mà bật khóc nức nở, ta biết chứ, chàng không yêu ta. Rồi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, xưởng vải của Thúc phủ một đêm liền cháy rụi, tiền nợ chồng chất, Kỳ Tâm quỳ trước gia phủ phụ thân ba ngày ròng rã mong được cứu giúp.

Phụ thân trái lại ung dung như biết trước sự tình. Cho đến khi chàng bước chân qua ngưỡng cửa đại điện, chỉ ném cho ta một ánh nhìn thất vọng và oán trách, đôi môi cười mà chua xót đến tận ruột gan:

– Nàng thắng rồi.

Và ta mất chàng từ đó. Chàng thay đổi hoàn toàn thái độ, cưng chiều ta, trên môi luôn nở nụ cười, lại ngày ngày chơi đùa chốn hoa lâu; nhưng ta thấy đó chính là sự giễu cợt đắng cay nhất. Đau lòng như vậy đấy, rõ ràng chàng chưa từng là của ta, lại ngỡ như đã mất đi cả vạn lần.

– Kỳ Tâm, ta chờ chàng nhiều năm như vậy rồi, khi nào thì chàng mới yêu ta?

Ta nép trong kiệu nhìn về phía lầu xanh, chàng uống say như vậy, có khi nào tưởng tượng ra khuôn mặt Hoạn Thư không?

Ta cũng biết đau
Hôm nay, phu quân không về.Chắc chàng lại tới chỗ Thúy Kiều phải không?

Ta một mình đến bên gian nhà nhỏ. Chàng đứng đó ôm y thật trìu mến.

Ta không thấy đau, có lẽ là đã tê liệt rồi. Ta thấy uất phẫn, ta không uất vì những gì chàng có được từ Hoạn gia, ta uất – vì bản thân mình quá yêu chàng. Ta uất, vì với ta chàng là duy nhất, còn với chàng ta chỉ là một trong số họ.

– Công tử, Hoạn tiểu thư nổi tiếng là nữ hán tử tính tình khảng khái, chỉ e đoạn tình này không quá ba năm…

Khẽ thấy chàng cười nhạt nhưng xa xăm.

– Hoạn Thư mạnh mẽ như vậy, nàng ta sẽ chỉ tức giận, biết gì đau cơ chứ? Đừng lo nghĩ gì cả, dẫu biết nàng mang kiếp cầm ca thì ta xin chịu tiếng trách chê của đời, ta chỉ sợ nàng đau lòng…

Ta không biết bản thân mình đã khóc như thế nào, có phải chàng không nhìn thấy ta ngày ngày đợi chàng về ăn cơm, không nhìn thấy ta vì chàng học thuê thùa nấu nướng, không thấy ta khóc, không thấy ta kêu mệt… nên chàng xem nhẹ, rời xa.Chàng sợ y đau lòng, quên mất rằng ta cũng biết đau…

Cách đây nhiều năm, ta từng hi vọng nếu yêu chàng hãy yêu một người con gái giống ta, để mãi nhớ đến người vợ này. Nhưng lại sợ hãi chàng yêu một người con gái giống ta. Vì nếu giống ta, tại sao không phải là ta? Chàng giết con tim ta rồi, ta cho chàng nếm thử mùi vị của đau đớn.

Y cướp mất người ta yêu, ta cho y nếm mùi của khổ nhọc. Nhưng là, mỗi lần thấy Thuý Kiều tất bật lau nhà hầu trà cho mẹ ta, ta lại nhớ đến khi hai người họ ân ân ái ái, ta cũng như một kẻ ngốc học đòi làm việc nhà, chờ chàng về cùng ăn cơm… Đau ở thân chàng, đau ở tim ta.

– Tướng công, mấy ngày nay chàng ủ dột bất an, thiếp truyền một nhạc sư tới cho chàng.

Ta nói như vậy, cũng là lúc tiếng đàn của Thuý Kiều vang lên. Từng tiếng đàn như nhỏ từng giọt máu, khuôn mặt người thấm đẫm sự bi ai, chàng chàng thiếp thiếp xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt, cảm động thật, nhưng ta không chịu nổi! Chàng còn không nhớ rằng, hôm nay là sinh thần của ta…

– Đủ rồi, thiếp muốn đi nghỉ.

(Còn tiếp)

Nàng Hoạn Thư: phần hai

Tác phẩm

“Truyện Kiều” là tác phẩm nổi tiếng của Nguyễn Du. Nhưng không phải ai cũng cảm thấy tiếc thương cho nàng Hoạn Thư. Nàng Hoạn Thư vốn dĩ cũng là một nạn nhân của chế độ phong kiến…
“Chuyện nàng Hoạn Thư” là một tác phẩm của bạn Trần Cẩm Anh
Nguồn lấy từ page: Arthur Tố Cẩm

Một số bài viết liên quan

Back to top button