Sách Hay Nên Đọc

Công việc gia sư ,phần một – Những câu chuyện từ bóng tối (13)

Đề bài: Bồn tắm có thể tích là… khi bạn nằm trong bồn tắm này, cắt đứt cổ tay như hình… Hỏi: phải mất bao lâu để làm đầy bồn tắm này bằng máu của bạn..?Tôi nuốt nước bọt, cố tìm cách chống chế: “Chúng ta không có tốc độ chảy nhanh- chậm của máu.. làm sao giải được…”

Công việc gia sư
Tác phẩm
Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

Bài tiên tri Lenormand
Bài Tarot

Công việc gia sư
Tên tôi là Đinh Hương, gia cảnh bình thường, đang là sinh viên Đại Học.

Dạo gần đây, gia đình tôi có chút khó khăn, nên ngoài giờ học, tôi phải tìm một công việc bán thời gian, kiếm thêm chút tiền, đóng học phí. Dò tìm trên mạng suốt cả tuần nay, gửi CV đi khắp nơi vẫn chưa tìm được công việc phù hợp. Vì lịch học khá dày, nên thời gian làm thêm của tôi chỉ có thể gói gọn trong mấy tiếng, vào một số buổi tối trong tuần mà thôi.

Sắp bỏ cuộc rồi, thì chợt thấy một thông báo thuê gia sư vừa được đăng trước đó ít phút.

Nội dung:

“Cần một gia sư dạy kèm..nam- nữ đều được..trình độ Đại Học..tuần dạy 3 ngày..vào buổi tối..một buổi 500 đô..dạy kèm học sinh Tiểu học, lớp 3..sổ liên lạc..”

Một buổi 500 đô sao, tôi có nhìn nhầm không vậy..?

Phải nhanh tay lên mới được, tôi click vào đường link đi kèm. Trên màn hình liền hiện ra một số điện thoại bàn, tôi ấn số gọi ngay. Trong lúc đợi có người nhấc máy, tôi nhìn qua địa chỉ nhà: “đường X sao.. ừm, cũng khá xa..”

Một bà cụ vừa nghe máy, đã hỏi ngay: “đăng kí dạy kèm..?”

“Vâng..”

“Bao nhiêu tuổi..?”

“Dạ, cháu 20..”

“Có can đảm không..?”

Can đảm..? Bà ta vừa hỏi tôi có can đảm không sao..? Hình như, tôi không nghe nhầm. Nhưng sao thuê gia sư không quan tâm về học vấn, trình độ, lại cần biết về can đảm vậy..? Thật quái lạ.

“Cháu lớn rồi, nếu có chuông gọi cửa lúc nửa đêm, chắc cũng không đến nỗi giật mình mà bỏ chạy đâu..”, tôi đùa.

“Tốt, vậy cô sắp xếp đến đây ngay đi.. bắt đầu dạy luôn vào tối nay..”

Bà cụ quái dị
Thực ra, tôi có chút lo lắng.

Lời lẽ của bà cụ này có gì đó rất bất thường. Biết vậy, nhưng đang cần tiền, con số 500 đô mỗi buổi, thực sự quá hấp dẫn. Nên tôi hạ quyết tâm thay áo quần, đi ngay đến chỗ đó. Có khi, chỉ là.. tôi quá đa nghi, tự mình dọa mình thôi. Tiết trời hôm nay khá lạnh, người qua lại cũng khá thưa thớt, khu vực trường tôi học đã khá vắng vẻ rồi, nơi nhận việc còn cách đó khá xa. Tôi đi xe bus, trạm dừng chỗ tôi đến, có mỗi mình tôi xuống ở đó.

Khi tôi bước xuống, màn hình điện thoại sáng lên, vừa đúng 7g.

Còn đang lơ ngơ xem nên đi hướng nào, tôi lấy điện thoại ra, định gọi cho bà cụ chủ nhà, thì bất chợt bị một bàn tay ai đó đập lên vai, nói: “đi thôi..”

Tôi hoảng hốt quay lại nhìn. Suýt chút nữa đánh rơi cả điện thoại vì sợ. Một bà cụ tóc đã bạc trắng, không cắt, không cột gọn lên, cứ thế để dài lòa xòa, rối bù, xuất hiện đột ngột giữa đêm, khiến tôi còn chưa hết bàng hoàng, đã thấy ngay một biệt thự lớn như tòa lâu đài cổ kính, mà trước đó, khi vừa bước xuống xe, tôi không hề trông thấy ngay phía sau lưng.

“Còn đứng đó làm gì.. đi theo tôi..”, bà cụ lên tiếng hối thúc.

Dù trong lòng có chút nghi ngại, nhưng đã lỡ đến rồi. Tôi đánh liều theo sau bà cụ, băng qua con đường nhỏ, lát sỏi, đèn đóm tù mù, không trông rõ được xung quanh. Chẳng hiểu sao, rõ ràng là bà cụ phía trước đi rất chậm, nhưng tôi phải rảo bước thật nhanh mới đuổi kịp bóng lưng bà ấy. Mệt bở hơi tai, mà mãi vẫn chưa đi hết con đường. Tôi để ý hai bên, hình như cứ khoảng 10m lại có 2 chiếc đèn lồng màu đỏ đặt đối xứng nhau, phát ra ánh sáng đỏ lờ nhờ, ma quái.

“Trung thu qua lâu rồi mà ta.. thời buổi này, ai còn dùng đèn lồng nữa.. chắc thiết kế theo sở thích của chủ nhà đây mà..”, tôi nhủ thầm.

Cuối cùng cũng đến nơi, tôi leo lên một cầu thang xoắn ốc, đặt ngoài trời, có dây leo quấn quanh, lên trên tầng 2 của ngôi nhà.

Búp bê không đầu
Bà cụ tra chùm chìa khóa, mở cửa. Nhìn đám dây leo in bóng dưới ánh trăng, tôi không khỏi mường tượng ra những con rắn xanh lục đang trườn bò trên đó. Thoáng rùng mình một cái, vì cơn gió lạnh vừa thổi đến.

Bà cụ lại lần nữa, nhắc nhở: “vào đi, bên ngoài trời lạnh lắm..”

Tôi nhanh chóng bước vào, lúc này mới hiểu tại sao bà cụ lại hỏi tôi có can đảm không. Căn phòng sặc mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện. Cũng chỉ sử dụng đèn lồng đỏ, những dụng cụ y khoa bày lăn lóc trên khay, kim tiêm đã lột vỏ, bên trong ống chứa dung dịch gì đó không rõ. Chẳng biết do ánh sáng đỏ từ chiếc đèn lồng hay sao, mà tôi thấy thứ dung dịch đó, có màu.. như máu.

Bà cụ ngẩng đầu lên gọi lớn, từ bên dưới một chân thang, phía trên hình như còn có một tầng khác, hay một căn gác mái gì đó: “xuống đây, ngay..”

Ngừng một lúc, không nghe thấy tiếng đáp trả. Tôi dè dặt, nói: “có khi em ấy đang ngủ..”

Vừa dứt lời, từ trên kia, một con búp bê, đột ngột lăn xuống cầu thang.

Nhặt con búp bê dưới chân lên, tôi hơi bất ngờ vì nó không hề có đầu, còn phần thân thể mềm mịn, sờ vào.. cảm giác da thịt rất thật. Vẫn còn những sợi tóc mảnh màu đen, kẹt lại ở cổ.. hình như, con búp bê này, bị đứa trẻ trên kia cố sức giật cho cái đầu đứt lìa ra rồi quẳng nó xuống đây.

Ngước lên căn phòng tối om trên kia, tôi lại được một phen thất kinh hồn vía nữa, khi thấy một bé gái, làn da trắng xanh bệnh hoạn, tóc cột thắt thành những bím tóc lộn xộn, đã vậy.. nó còn mặc một cái đầm cũng trắng toát.. dài đến mắc cá. Nó đang đứng đó nhìn tôi trừng trừng bằng đôi mắt trũng sâu đen ngòm, không nói một lời nào.

Mồ hôi lạnh đổ ra, ướt cả lưng áo. Tôi cứ thế đứng chết trân nhìn nó mất mấy phút, cho đến khi bà cụ kia lên tiếng: “cô dạy Toán cho nó trước đi nhé..”, nói rồi, thờ ơ quay lưng bỏ ra ngoài, đóng sầm cánh cửa lại.. ngay sau lưng tôi.

Tôi thực sự có chút hối hận trong lòng rồi.Tôi muốn rời khỏi đây.Từ phía sau cánh cửa, lại là giọng của bà cụ vang lên: “cô đừng có mà bắt nạt nó đấy.. làm tốt công việc của mình đi..”.Nếu tôi nghe không lầm thì sau câu nói đó, là tiếng ổ khóa lạch cạch.

“Sao bà ta lại nhốt mình ở đây vậy..”, tôi thực sự hoảng hốt.

Nhìn lên, thấy đứa trẻ kỳ dị lúc nãy đã rời khỏi đó. Không còn lựa chọn nào khác, tôi đành thu hết can đảm, thận trọng bước từng bước một lên cầu thang. Tiếng cầu thang gỗ kêu lên ọp ẹp dưới chân, làm tôi thực sự khó chịu.

“Bé ơi.. chị lên đây.. bé có nghe thấy chị nói không.. bé ơi.. em đâu rồi..”

Thiết kế của căn nhà này thực sự rất đẹp. Đặc biệt, có nhiều kính và cửa sổ.

Nhưng tất cả kính đều là loại kính dày, có vân.

Còn cửa sổ thì đều đóng chặt.

Nhìn hình ảnh méo mó của mình phản chiếu trên những ô kính, khiến tôi bất giác thấy sởn gai ốc, không dám nhìn vào chúng nữa. Cứ nhìn thẳng cầu thang mà đi lên.

Em gái…
Đây là một tầng rộng, có hẳn phần hành lang. Từ đó có thể nhìn thấy bên dưới là tầng 1 và tầng trệt, cũng tối đen. Trên này, có khá nhiều phòng, biết đứa trẻ kia đang ở đâu đây.

Tôi vẫn nhỏ nhẹ gọi nó.

Tay gõ vào những cánh cửa phòng, âm thanh ..Cốc..cốc..cốc.. vang vọng khắp căn nhà, làm tôi có cảm giác, ngay cả âm thanh cũng không thể thoát ra khỏi căn nhà này, nó cứ vang vọng như thế.. rồi ngưng đọng lại, rơi xuống.

Thực sự, cảm thấy vô cùng ức chế. Tôi mất kiên nhẫn, định đứng lại, không tìm kiếm nữa, thử hét lớn lên gọi xem nó có chịu ra không, thì bị một hơi lạnh phà đến từ phía sau lưng ngăn lại. Một cánh tay níu lấy ống quần tôi, khuôn mặt ảm đạm mà tôi thấy khi nhìn xuống, là của con bé lúc nãy.

Nó gọi khẽ: “chị ơi..”

Tôi theo phản xạ giật lùi lại. Cánh cửa phía sau lưng con bé đang mở, ánh sáng đỏ quạch từ đó phát ra, bao trùm lên khắp người nó, khiến nó trông thực sự.. không có nét nào trông giống con người.

Tôi cố giữ bình tĩnh, hỏi: “này, em không được khỏe à..?”

“Em không tìm thấy em gái đâu..”

Nghiêng người nhìn qua vai nó, tôi thấy căn phòng đằng kia, bên trong có rất nhiều búp bê ngập ngụa trong thứ ánh sáng đỏ đặc trưng của cả căn nhà. Chắc chủ nhân nơi này phải yêu đèn lồng và cả cái sắc đỏ kinh dị này lắm.

Tôi đứng lên, nhìn thẳng vào mắt nó: “em gái nào của em.. em ấy ở đâu.. chị tìm giúp cho..”

“Trên tay chị kìa..”, nó chỉ thẳng vào tôi nói.

Lúc này, tôi mới để ý thấy con búp bê lúc nãy vẫn còn trong tay mình.

“Đây, trả cho em..”

“Chị ơi.. chị giúp em tìm đầu của nó nha..”

Tôi cố tỏ ra thân thiện: “ừm, được chứ.. nhưng đầu em ấy ở đâu rồi..”

“Ở dưới cầu thang..”, nói xong nó quay lưng trở lại vào phòng, đóng sập cửa.

Từ bên trong ô cửa kính nhỏ hình vuông, tôi thấy nó đang cười, vẫy vẫy tay với tôi.

Cứ nghĩ đây chỉ là công việc bình thường như bao gia sư khác. Không ngờ, nó lại quái dị thế này. Lẽ ra giờ này, mình phải kèm cho đứa nhỏ kia học Toán hay làm bài tập gì đó, thì lại phải lò dò, mò mẫm trên cầu thang tối đen, tìm đầu cho một con búp bê.

Bắt đầu lo sợ
Tìm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy cái đầu bên dưới một chiếc bàn lớn ở tầng một. Chui ra khỏi tấm khăn trải bàn, tôi nhìn cái đầu búp bê đang cầm trên tay. Nhãn cầu một bên đã bị đập vỡ, những vạch bút đỏ đánh dấu quanh mặt con búp bê, như những bác sĩ vẫn hay đánh dấu khoanh lại những vùng da sắp phẫu thuật.

“Con bé này có bình thường không vậy trời..”, tôi thốt lên.

Còn đang hoang mang cực độ, ngẩng lên, lại nhìn thấy nó lần nữa. Lần này, nó ở ngay trước mặt tôi, ngay trên bàn thờ, với lư hương ở giữa, hai bên là ngọn đèn hình hoa sen màu đỏ, phía sau là khung ảnh thờ của con bé, cạnh nó.. là bà cụ quản gia. Tôi run lên bần bật, đánh rơi cả con búp bê trên tay xuống đất. Tóc tai dựng đứng.

“Không lẽ.. ma mà cũng biết thuê gia sư sao..? nhưng nếu không phải thì sao lại giống nhau đến vậy được..”

“Chị ơi, chị đã tìm thấy đầu của em gái em chưa..”, giọng con bé đột ngột vang lên từ trên hành lang tầng 2, khiến tôi càng thêm nghi hoặc, không rõ nó là người hay là ma.

Tôi nhặt cái đầu dưới đất lên, vẫy vẫy: “tìm thấy rồi đây..”

Nó đứng từ trên cao, ôm con búp bê không đầu trong tay, giọng lạnh như băng: “đem lên đây.. em gái không có đầu, sẽ đau lắm.. nó đang khóc đấy.. chị có nghe thấy không..?”

Hai chân tôi cứng đờ, tôi thực sự quá sợ để có thể tiếp tục trở lên lại trên đó.

Tôi phải tìm đường thoát ra khỏi đây, ngay lập tức.

“Chị ném nó lên cho em nhé..”

Con bé đổi giọng giận dữ: “không.. nếu có ai đó cầm lấy đầu của chị, ném lên, thì chị có đau không hả..? sao lại muốn làm vậy với em gái em..? chị không nghe thấy tiếng nó đang khóc vì đau sao..?”

Ngay khi con bé dứt lời, tôi thực sự nghe thấy tiếng những con búp bê trong phòng đang đồng thanh khóc toáng lên nức nở. Tiếng khóc vang vọng khắp căn nhà, đọng lại, rơi xuống ngay trên đỉnh đầu, khiến tôi muốn phát điên.

“Này em, chị thấy không khỏe.. em có biết cửa ra ở đâu không..?”

“Về sao..? chị đến đây dạy kèm cho em mà..? chị đã dạy gì đâu mà đòi về..?”, nó bước dần xuống cầu thang, không ngừng tiến tới, còn tôi thì lùi lại.

“Lên đây, dạy học cho em đi.. đừng để em nhắc lại nữa..”

“Bà cụ kia đã dặn dò, không được làm nó bực mình, hậu quả sẽ không tốt.. cửa ra đã bị khóa, cửa sổ thì đóng chặt.. tôi vốn không có đường thoát..”, nghĩ đến đó, tôi chán nản bước lên phòng cùng nó.

Bài toán ám ảnh
Vừa mở cửa, ánh sáng đỏ làm tôi chói mắt. Con bé kia ngồi trong vùng sáng đó trước gương. Xung quanh là vô số búp bê, đủ kích cỡ, giới tính, trang phục. Tôi có cảm giác tròng mắt chúng đang đồng loạt chuyển động, nhìn chằm chằm, hướng về phía tôi. Cố né tránh không nhìn vào đám búp bê quái đản nữa, ngay cả con bé kia, tôi cũng không dám nhìn thẳng vào mắt nó.

“Mình học Toán đi chị..”, tôi nhìn thấy quyển sách rách nát nó vừa giở ra trên bàn, có ngày xuất bản cách đây đến 30 năm. Liếc qua nội dung, tôi càng khẳng định hơn. Nó thực sự khác hoàn toàn với chương trình giảng dạy ở thời điểm hiện tại.

Lật nhanh sang trang kế tiếp, tôi thấy trên nền giấy cũ vàng ố, vẽ một cô bé đang nằm trần truồng trên vũng máu. Bên cạnh là con dao gọt hoa quả và cổ tay trái bị bẻ ngược ra sau. Trên đó, có vết cắt sâu, tạo thành một vết thương hở lớn, trông như một cái miệng đầy máu đang ngoác rộng ra, khiến cổ tay gần như đứt lìa.

Đề bài: bồn tắm có thể tích là.. khi bạn nằm trong bồn tắm này, cắt đứt cổ tay như hình..Hỏi: phải mất bao lâu để làm đầy bồn tắm này bằng máu của bạn..?Tôi nuốt nước bọt, cố tìm cách chống chế: “chúng ta không có tốc độ chảy nhanh-chậm của máu.. làm sao giải được..”

Con bé liền bình thản đứng lên, kéo tấm rèm cửa lốm đốm những vệt đỏ như bị máu bắn lên, nhìn tôi, nở ra một nụ cười quái đản, nói: “thử sẽ biết ngay mà..”

Tôi ngồi bất động nhìn nó trở vào rồi lại trở ra với hiện trạng cổ tay hệt như trong hình vẽ. Máu vẫn xối xả tuôn ra từ đó. Nó cười cười: “bài này dễ mà chị.. em đã thử rồi.. để máu đầy bồn, chúng ta cần 30 phút..” Mọi thứ giờ đây đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi rồi.

Một lần nữa, tôi cố gợi ý với nó: “nếu bài tập đã được giải xong.. chị có thể về được rồi chứ..?”

“Gì chứ, đương nhiên là chưa.. còn câu này, cả câu này nữa..”, nó đọc to lên những câu hỏi trong đề bài tiếp theo làm tôi nghe qua chóng cả mặt, ù cả tai.

“Tính thời gian tách những bộ phận cơ thể này ra ngoài..

1. não

2. tim

Câu hỏi phụ tính thêm điểm: một người trưởng thành phải mất bao lâu để ăn hết những bộ phận ở mục 1 và 2 vừa được tách ra khỏi cơ thể..”

Tôi thầm kêu lên trong đầu: “cái gì mà tốc độ ăn của người trưởng thành.. con nhỏ quái ác này, không phải định moi tim và não của nó xem mất bao nhiêu thời gian.. rồi bắt người trưởng thành duy nhất ở đây.. là mình.. ăn.. để được cộng thêm điểm đó chứ.. ai đó làm ơn cứu tôi ra khỏi đây đi..”

(Còn tiếp)

Công việc gia sư ,phần hai – Những câu chuyện từ bóng tối (13)
Một số bài viết liên quan

Back to top button