Sách Hay Nên Đọc

Cuộc sống mới của Trần Huyên – Chương 1: Đêm Tân hôn

Dân quốc là niên đại hỗn loạn, nhưng cũng là một niên đại xuất sắc. Trần Huyên lớn lên ở nông thôn, không biết chữ, chất phát, cũng không có kiến thức, là điển hình kiểu nữ tử truyền thống, đến cuối cùng thoát ra được yếu đuối, vô năng lúc trước, thoát khỏi hình tượng người người khi dễ cười nhạo, tạo cho chính mình một cuộc sống mới, biến thành một nữ tử tân thời: Có tri thức, có suy nghĩ độc lập…

Đây là một nữ tri thức thay đổi vận mệnh của mình, cũng là quá trình trưởng thành của Trần Huyên, trở thành một tấm gương ưu tú.

Thể loại: ngôn tình, dân quốc, trùng sinh, điền văn.

Tuy nhiên đó là quá trình không dễ dàng! Hãy cùng theo dõi bước chân của Trần Huyên nhé!

Chương 1 – Đêm tân Hôn
Một người trước khi lâm chung sẽ thường có chút tâm nguyện. Trần Huyên là ngoại lệ. Nàng cả đời này không yêu ai, cũng không hận ai, vì vậy, không có vướng bận gì. Nhưng nếu có thể quay ngược lại thời gian, nàng hy vọng không gặp gỡ và quen biết Ngụy Niên. Trần Huyên có chút ngốc, nàng không cách  nào hình dung cảm giác này, một khắc trước đó nàng vẫn là người bệnh nằm trên giường đất lẳng lặng chờ đợi tử vong, nhưng hiện giờ nàng lại đang ngồi xếp bằng trên giường tân nương tử. Cảnh tượng bất ngờ này càng làm cho nàng không biết làm gì cho phải. Cũng may, đây là tình cảnh nàng có thể dùng trầm mặc, vô thố, thẹn thùng để đối diện – Thời khắc tân hôn của nàng.

Trần Huyên nhớ rất rõ ràng, cuộc đời nàng có một lần duy nhất có 1 lần gả chồng.
Chính là ngày mồng tám tháng chạp kia. Cái ngày này ở Phương bắc, cũng không lưu hành việc đón dâu, mà là tân nương tử ngồi xe bò, từ trong nhà mang theo của hồi môn đưa đến nhà trai . Bởi vì Trần Huyên có chồng sinh sống ở Kinh Thành, cho nên, nàng trước 3 ngày cùng chú thím đi nhờ xe vào kinh thành, ở nhà chưởng quầy của Ngụy gia, đợi đến ngày mồng tám tháng chạp, chú thím đưa nàng xuất giá. Hôm nay, chính là ngày mồng tám tháng chạp. Trần Huyên trầm mặc đưa tới từng đợt trêu ghẹo, có người nói ” Nhìn xem! tân nương tử thẹn thùng kìa!”. Có người nói “Tân nương tử cũng thật xinh đẹp a!”. Còn có người nói “Nương, đây là ta tiểu thẩm sao?”. Những lời này, có thiện ý, có trêu ghẹo. Có thể do nguyên nhan nhà ở hơi nóng, cũng có thể do hai má hồng được trang điểm nhẹ, nên gương mặt nàng càng thêm đỏ thắm. Nhưng đáy lòng nàng lại như chìm trong băng giá. Bởi vì, khi những nữ nhân náo tân phòng đi rồi, Trần Huyên lại một lần nữa trải qua cảm giác đêm tân hôn không có tân lang.

Bất quá, quen tay hay việc, lại một lần nữa trải qua thời khắc ấy, nàng sẽ có cảm giác bình tĩnh hơn. Nến đỏ cháy hơn phân nữa, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, nhất thời, cửa phòng vang nhỏ, Trần Huyên ngẩng đầu, thấy một phụ nhân thanh tú mặc hồng kỳ bào bưng khay trà tiến vào. Trần Huyên vội vàng xuống giường, theo thói quen, định hô một tiếng “Đại tẩu”. Nàng vội bước qua tiếp khay trà trên tay phụ nhân. Trong khay trà để một chén mì trứng gà, phía trên để một chút hành thái xanh, còn cho vài hạt dầu mè, tức khắc hương thơm bay khắp phòng. Mà Trần Huyên phản ứng, cùng lần đầu tiên không khác, nàng tự giác nuốt nước miếng một cái, bụng còn không biết cố gắng lộc cộc một tiếng.

Ngày này, nàng vẫn chưa ăn cái gì, đã là đói đến hoa mắt. Kia phụ nhân cười, nói, “Đói bụng chưa?”. Thấy Trần Huyên tiếp khay trà, phụ nhân liền đem một bên trà cụ bày ra bốn đĩa điểm tâm, sau đó lấy chén đưa cho Trần Huyên, nói: ” Trời hơi lạnh, ta nghĩ đệ muội một ngày bận rộn không ngừng, sợ là chưa ăn gì đâu, vừa lúc cha mẹ chồng ăn khuya, ta làm nhiều thêm một ít cho đệ muội”. Lời này cùng trong trí nhớ không sai chút nào.

Đại tẩu Lý thi chính là một người như vậy vừa tinh tế vừa ôn nhu.
Trần Huyên có chút cảm khái, trong lòng vốn đang hoảng hốt, kinh hoàng vậy mà giờ đã giảm đi vài phần. Trần Huyên nói, “Cảm ơn đại tẩu đã lo cho muội”.

Lý thị cười, lấy chiếc đũa đưa cho Trần Huyên, “Nhanh ăn đi, ta đi ra ngoài trước.”

Trần Huyên đứng dậy muốn đưaLý thị ra ngoài, Lý thị ngăn cản nàng, kêu Trần Huyên chỉ cần ăn mì cho no, trong chốc lát nàng sẽ qua đây thu thập. Trần Huyên biết, đại tẩu Lý thị còn muốn đi sang lão thái thái bên kia hầu hạ. Đợi lão thái thái, lão thái gia dùng ăn khuya xong, Lý thị thu thập gon gàng, mới có thể đi ngủ.

Đợi đến khi qua đem tân hôn hôm nay, ngày mai, ngày mai, rồi những ngày nàng ở Ngụy gia, hằng đêm đều như thế trải qua trống trải một mình. Nghĩ đến những năm tháng đó, Trần Huyên lại không có tâm trạng ăn mì.

Trần Huyên nhìn tân phòng khoác lụa hồng đỏ rực, đôi mắt đảo qua tủ quần áo, trà cụ, ghế bành nửa cũ nửa mới, cùng với bàn trang điểm, chính là một bàn chữ nhật bình thường… Giờ phút này đang được khối vải đỏ che phủ, đây là quy củ khi thành hôn. Trần Huyên lại  có chút quên, nàng tuổi trẻ hình dáng như thế nào?

Nàng lấy tay xốc lên khối vải hồng che đậy gương trang điểm, nến long phượng theo gương phản xạ ánh nến chiếu lên mắt nàng, khiến nàng không tự nhủ híp mắt lại, trong gương đồng thời cũng chiếu ra một nữ tự đang híp mắt lại. Nữ tử đó, sắc mặt hơi đen, ngũ quan tầm thường, khuôn mặt tinh tế, hai má hồng hồng, đó chính là nàng – Trần Huyên. Nếu nói là đẹp thì cũng có hơi che dấu lương tâm.

Sáng nay xuất giá, thím nàng giúp nàng trang điểm một ít, nàng hiện tại đã là người đã kết hôn. Trách không được, Ngụy Niên từ đầu đến cuối chưa bao giờ nhìn nàng. Trần Huyên dùng ngón tay, theo vết chay sờ đến mặt của mình, trong gương Trần Huyên cũng đang sờ mặt “Chính mình”.

Trần Huyên yên lặng nghĩ, nếu nàng là Ngụy Niên, nàng cũng sẽ không thích. Lý thị đến tân phòng vốn là muốn lấy chén, dĩa đi thu dọn, nhưng lại thấy nàng chẳng mảy may động đũa, mùi đầu mè trong phòng đã tan hết, tô mỳ lạnh băng.

Lý thị hỏi “Đệ muội không ăn sao? hay là không hợp khẩu vị?”

Trần Huyên không thể nói, chỉ vì lo nhìn gương xem chính mình mà quên ăn mì đi! Trần Huyên không biết nơi nào cơ linh, dù sao, trong tri nhớ cũng là không có tình cảnh này, bởi vì, nàng nghe chính mình hỏi

“Đại tẩu, A Niên không ở nhà sao?”
Trần Huyên vừa nói lời này xong, làm cho trên mặt Lý thị cứng lại, bất quá, nàng phản ứng thật mau. Lý thị cười an ủi Trần Huyên “Cửa hàng có hàng hóa muốn xuất ra gấp, nên cha A Kiệt và nhị đệ đều đi rồi, đây là quy cũ của lão gia, khi xuất hàng hóa cần người trong  nhà nhìn mới an tâm được!”.

A Kiệt là con trưởng của Lý thị, tên chỉ 1 chữ Kiệt, cha A Kiệt ý nói là huynh trưởng Ngụy Niên, Ngụy Thời. Trần Huyên ” Nga” một tiếng, nói “Ta đã biết! Đại tẩu, ta không đói bụng, uổng cho một chén mì ngon rồi!”. Đây là lời nói thiệt tình của nàng, nàng từng ở Ngụy gia nhiều năm, do đó biết Ngụy gia tình hình. Ngụy gia có hai cửa hàng buôn bán, trong nhà không có nha hoàng, về sau công việc trong nhà đều là nàng và đại tẩu cùng nhau làm. Có thể thấy được Ngụy gia rất tiết kiệm, này chén mì nếu không có ai ăn, sợ sẽ chọc cho Ngụy lão Thái Thái nhắc mãi.

Kỳ thật, muốn nói Ngụy gia gia cảnh không tốt, kia cũng không hẳn! Cai niên đại khó khăn, nạn đói, chiến loạn, cho dù là ở Bắc Kinh đều cũng có rất nhiều người không được ăn cơm. Ngụy gia lại như cũ ăn uống dư dả. Nghĩ lại, nàng ở Ngụy gia, tuy không tốt lắm, nhưng nếu so với người ở bên ngoài cũng còn khá hơn, coi như là cơm áo chu toàn. Chỉ là, cho dù áo cơm chu toàn, nhưng nàng thà rằng về quê, cũng không muốn lở lại Ngụy gia ngày nào.

Nhưng hiện tại dựa vào tình hình này, đừng nói Trần HUyên chưa bao giờ được đi học hay niệm qua thư, cho dù là người uyên bác cũng không thể giải thích tình cảnh quỷ dị này đi. Cũng may, Trần Huyên có một ưu điểm khá tốt, đó là: Trầm mặc. Nàng không rõ, vì thế, cái gì đều không nói.

Trước tiên ở Ngụy gia sắp xếp xong. So với lần đầu tiên lo lắng vì không nhìn thấy trượng phu (Ngụy Niên). Thì lần mày nàng ngủ cực tốt, một đêm ngon giấc không có lo lắng gì. Tối nay Ngụy Niên không trở về, nhiều năm về sau, Ngụy Niên đều sẽ không trở về….

Tác giả: Thạch Đầu Dữ Thủy.

Người dịch: Dino

Back to top button