Sách Hay Nên Đọc

Cuộc sống mới của Trần Huyên – Chương 2: Tô mì nước.

Trần Huyên đã có thói quen dậy từ sớm, trời vừa tờ mờ sáng, nàng liền tỉnh. Ở với nhà chú thím đã lâu, thời gian này sẽ bắt đầu cho heo, trâu, chuẩn bị cho đại gia đình ăn sáng. Sau này, đến Ngụy gia, nãng cũng phải dậy từ rất sớm, liền cũng đại tẩu chuẩn bị đồ ăn sáng cho toàn gia. Đến cuối cùng, nàng trở về quê, càng không có ai sẽ ngủ nướng vào buổi sáng.

Đây là thói quen không thể bỏ
Loại thói quan này gần như là khắc sâu vào bên trong linh hồn nàng, thế cho nên, dù sống lại một kiếp nữa, nãng vẫn như cũ tỉnh dậy rất sớm. Trần Huyên không có thói quen ngủ nướng, nếu đã tỉnh lại, nàng liền thu thập rời giường. Lấy chiếc áo dài màu chàm dài rộng từ trong đồ hồi môn ra, áo có hơi dài, lại có chút rộng. Dáng người Trần Huyên cao, áo dài vừa mặc lên trông vừa rộng vừa thô. Chỉ là quần áo hồi môn từ nhà mang đi cũng chỉ có loại này, không thể chọn lựa. May mà không quá xấu hổ bởi vì từ Ngụy gia lão thái thái đến hai vị cô nhỏ đều mặc loại áo dài này. Khác nhau ở chỗ chất vải, áo Trần Uyên chỉ là vải dệt thủ công ở nông thôn nhuộm màu chàm, giờ mặc màu chàm lên rõ, chỉ cần một lúc sau màu liền phai dần, đợi đến buổi tối áo bông trên người đã thành màu lam rồi.

Không thể trách nàng đời trước sống tự ti, nghèo, không bằng người liền sẽ sống  tự ti như vậy. Sau khi Trần Huyên rời giường, liền đi ra múc nước rửa mặt, thu thập tốt bản thân mình, liền tiến hành dọn dẹp phòng ở, từ đây về sau đây sẽ là phòng của nàng.  Trần Huyên không sợ hãi như lần đầu ở trong căn phòng này, dù sao, Ngụy Niên cuối cùng sẽ không trở về. Trần Huyên thu thập trong phòng, dừng suy nghĩ vẩn vơ, không hề mong chờ điều gì. Bất quá, đây là tân phòng, cũng không có gì cần thu thập hay dọn dẹp gì nhiều, chỉ là đem mấy đĩa trái cây bỏ vào tủ trà, tránh bụi bám vào mà thôi.

Một lát sau, Lý thị lại đây, thấy Trần Huyên đã là thu thập gọn gàng, Lý thị cười, “Vừa lúc, về sau ta liền có thêm bạn rồi.” rồi mang theo Trần Huyên đi vào bếp. Trần Huyên từ nhỏ đã bắt đầu làm việc, huống chi, sống lại một đời, có kinh nghiệm đời trước. Việc dưới bếp  ở Ngụy gia không làm khó được nàng. Đơn giản chính là thái gia thích uống cháo bột bắp, trong nhà có thêm rau trộn, bánh nướng, bánh chẻo, bánh bột hấp, đều có đứa con lớn của Lý thị, A Kiệt ra đầu hẻm mua về rồi. Cho nên cơm sáng ở ngụy gia cũng khá đơn giản.

Scall ion panc ake 8

Lý thị cùng Trần Huyên nấu ăn sáng
Lý thị cẩn thận nhắc nhở Trần Huyên, nên nấu cháo như thế nào, canh lửa ra sao để làm cho đúng sở thích của thái gia. Nhất thời Ngụy Kiệt mua đờ ăn về sớm một chút, Lý thị trước tiên đem cháo để ở trên bếp, mang theo Trần Huyên chuẩn bị bàn ăn. Thấy hai chén tàu hủ ngọt, Trần Huyên liền biết, đây là hai đứa con của cô lớn muốn ăn. Bằng không, theo quy cũ của Ngụy gia , đều là người lớn ăn cái gì, người trong nhà cùng trẻ nhỏ ăn cái đó. Bất quá, cô lớn Ngụy Kim đã xuất giá, người ở nhà xem trọng cô lớn, mỗi khi Ngụy Kim về nhà mẹ đẻ, hai đứa con của nàng là Triệu Phong Triệu Dụ liền trở thành hai đứa trẻ có đặc quyền nhiều nhất ở Ngụy gia. Từng chút đem thức ăn bày ra trên bàn xong, Lý thị nghe tiểu khuê nữ Vân nhi gọi tới, nói bà nội dậy rồi. Lý thị vội vàng nhắc Trần Huyên đặt hai chén tào hủ ngọt vào bàn, rồi vội vàng vào phòng trong hầu hạ lão thái thái chải đầu.

tofu pu dd ing
Cơm sáng ở Ngụy gia, trong trí nhớ đã có mấy năm không làm rồi, nhưng nay làm lại, cũng thấy không có gì không quen. Đem đồ ăn đã mua bày lên bàn, ra bếp lấy rau trộn mang tới, lúc Trần Huyên định đi múc cháo lại đây, thì thấy cô hai Ngụy Ngân đang đi tà tà qua phòng ăn. Ngụy Ngân sinh ra cũng là thực xinh xắn, mắt ngọc mày ngài, làn da trắng như tuyết, vóc người cũng là cao gầy, một kiện áo dài màu hồng đào, lại thắt ngay vòng eo, lộ ra eo nhỏ tinh xảo. Hoàn toàn bất đồng với Trần Huyên mặc một bộ áo dài rộng màu chàm còn có vẻ thô. Ngụy Ngân tới gần, liền cùng Trần Huyên đi ra bếp, kêu một tiếng ” Nhị tẩu”, liền giúp đỡ bưng cháo và thức ăn ra bàn. Đợi đến cơm sáng chuẩn bị hoàn tất, Ngụy lão thái gia và Ngụy lão thái thái được Lý thị hầu hạ đến nhà ăn. Cùng lại nhà ăn còn có con lớn của Ngụy gia, trượng phu của Lý thị – Ngụy Thời, ba đưa con của Lý thị: Ngụy Kiệt – Ngụy Minh – Ngụy Vân, cùng với 3 mẹ con của cô lớn – Ngụy Kim.

Ngụy lão thái gia thấy Trần Huyên đang vội vàng chuẩn bị cơm sáng rất là vừa lòng
Ngụy lão thái gia cười gật gật đầu, nói, “Đều ngồi đi.”. Đợi Ngụy lão thái gia và Ngụy lão thái thái ngồi trước, đám vãn bối cũng bắt  đầu lục tục ngồi xuống. Lý thị ngồi kế bên hầu hạ Ngụy lão thái thái, còn Ngụy Thời thì hầu hạ Ngụy lão thái gia. Ngụy Kim cùng hai đứa con ngồi gần Lý thị, Ngụy Kiệt- – Ngụy Minh – Ngụy Vân thì ngồi kế bên phụ thân Ngụy Thời. Còn Trần Huyên, nàng ngồi nàng ngồi đứa con út của cô lớn – Triệu Dụ. Nơi này ngồi gần cửa ra vào phòng ăn, tiện giúp đỡ thêm cơm hoặc những việc linh tinh khác. Ngụy gia không phải gia đình giàu có, nên cũng không có quy cũ cứng nhắc khi ăn không nói, Ngụy lão thái gia đối Trần Huyên quả thực chiếu cố, nói, “Hôm qua vội vàng suốt một ngày, một lát nghỉ ngơi một tí nữa đi, kẻo mệt.” Trần Huyên gật đầu, “Dạ, con cám ơn cha!”

Con dâu mới vào của, Ngụy lão thái gia tam tình thực tốt, tuy là chưa thấy mặt con thứ hai, nhưng tâm tình của Ngụy lão vẫn khá tốt. Ngụy lão thái gia còn cao hứng nghĩ ” Dù sao thì con dâu đã vào cửa rồi, nầy việc hôn nhân coi như cũng là xong”. ăn cơm sáng xong, Ngụy lão thái gia cùng con lớn Ngụy Thời đi xem cửa hàng sinh ý. Ngụy Kiệt Ngụy Minh đều đã lớn nên phải đi học, mỗi người ôm một cái cặp sách đi đến trường. Còn lại ở nhà chỉ là một đám nữ nhân và hài tử. Lý thị cũng Trần Huyên tiến hành thu thập bàn ăn, lại tẩy rửa một phen. Đợi cho đến khi xong việc, đến phòng lão thái thái liền thấy Triệu Phong Triệu Dụ đang bánh ngon lành, Ngụy Kim vừa thấy Trần Huyên liền cười chột dạ, kể cũng lạ, người Ngụy gia đều da trắng, mi thanh mục tú, chỉ duy có Ngụy Kim là khác, mặt mũi giống Ngụy lão thái thái, vì thế khác với bốn anh em, ngoại hình của Ngụy Kim là tầm thường nhất.

Ngụy lão thái thái tuy mặt mày bình thường nhưng vóc người nhỏ xinh.
Ngụy Kim lại béo tròn, có điều trong thời chiến loạn mà ăn được nở nang như vậy thật khó có được. Ngụy Kim cười, thịt trên mặt chen chúc vào nhau, không lộ vẻ điềm đạm, giọng nói của cô ta the thé, chói tai, ngồi cạnh Ngụy lão thái thái nói, “Bụng mấy đứa nhỏ hay đói. Bánh này mà để lâu quá cũng không tốt, trong nhà không ai ăn, chị lấy trong phòng em dâu, em cũng đừng mất hứng, không vui nhé.”

Tuy là Trần Huyên là người phúc hậu, cũng thấy lời này thật không xuôi tai. Nhớ rõ kiếp trước, Trần Huyên thân là con dâu mới vào cửa, đúng là hơi thẹn thùng, cho dù là việc gì cũng không nói. Hiện giờ, Trần Huyên không nghĩ lại tiếp tục trầm mặc, Trần Huyên nhìn về phía Ngụy Vân, nói ” Đây chính là đồ ăn vặt trong nhà, em dâu có gì mà mất hứng hay không, Nhưng như thế nào chỉ có Phong ca nhi, và Dụ ca nhi ăn, mà không cho Vân tỷ nhi ăn?” Không  đợi Ngụy Kim nói chuyện, Lý thị nói trước “Vân tỷ nhi không đói bụng.”

Trần Huyên biết rõ tính tình vị cô lớn này xưa nay thích gây sự, tính tình có chút không tốt, Trần Huyên cũng không tính ở lại lâu nhà họ Ngụy, thà về làm ruộng, ở quê tìm một người đàn ông an phận, cũng không muốn sống dày vò tại đây. Nghĩ vậy Trần Huyên thuận lời, “Dù giờ không ăn nhưng lát sẽ đói. Em không thích ăn bánh, hai cháu ngoại về là khách quý, hai đứa mỗi người một đĩa bánh đi. Còn hai đĩa kia để phần ba anh em Kiệt Nhi, Minh nhi, Vân nhi.”

Nói xong cô đưa hai đĩa bánh cho Lý thị, Lý thị nhu nhược, thấy sắc mặt mẹ chồng có vẻ không tốt, cũng liền không dám nhận. Trần Huyên đưa vào phòng Lý thị, trở về nàng hỏi, “Mẹ, có vấn đề gì hay sao vậy?”. Ngụy lão thái thái vốn muốn để dành lại cho cháu ngoại ăn, bây giờ thấy Trần Huyên chia một nửa, sao có thể vui vẻ, nghiêm mặt nói, “Cô đã phân đã phân rồi, tôi còn nói gì được nữa,”

Trần Huyên thấy Ngụy Kim trên mặt lúng túng, Ngụy lão thái thái lại không thoải mái lắm, trong lòng thật là cảm thấy thống khoái, cả hai đời cộng lại cũng chưa có cơ hội thể nghiệm cảm giác này, bây giờ lại cảm nhận được, nên nàng càng thống khoái một ít, liền nói ” Mẹ cái gì đều không nói, có thể thấy được chủ ý của con dâu không tồi”. Vì thế Ngụy lão thái thái chính là càng bị tức nghẹn. Chính là Ngụy Ngân đang ở gần cửa sổ trên giường đất đùa nghịch vật liệu may mặc, cũng không nhịn được liếc Trần Huyên một cái, cùng Vân tỷ nhi cười cười. Nhưng Trần Huyên cũng mau gánh lấy hậu quả vì buổi sáng nhanh miệng, đợi đến giữa trưa nấu cơm, Ngụy Kim liền đem một chén mì thừa đến nói, “Nhà ta không thể so với nhà người khác có tiền nhiều, không cần phải cầm chén bể xin cơm, nhưng đây là một chén mì ngon, tự dưng làm bỏ để hư không ăn được, em dâu, em coi như vậy có xem được hay không?”

Trần Huyên ngồi xổm bên bếp, đáp “Dạ!”. Đợi đến giữa trưa, Trần Huyên bày mâm cơm xong, liền bưng tới bát mì đã làm nóng tới. Ngụy Ngân không khỏi hỏi, “Chị dâu sao lại ăn đồ ăn thừa vậy?.”

Trên mặt đầy thịt là thịt của Ngụy Kim hiện ý cười, ngoài miệng nói, “Ăn thừa thì có làm sao đâu? Hôm qua chị dâu lớn làm cho em dâu ăn. Em dâu từ nông thôn ra đây, phải biết rõ kiếm được thức ăn cũng không dễ. Chị cũng nói không cần ăn nhưng em ấy nhất định không đồng ý, sợ lãng phí nên làm nóng lại. Bởi vậy nói mẹ nhìn xa, tìm vợ cũng nên tìm một người như em dâu biết chuyện. Vẫn là ánh mắt mẹ tốt, tìm được em dâu biết tiết kiệm”.

Nguyên lai lời nói còn có thể đem trắng đổi đen như vậy.
Trần Huyên sống hai đời xem như mở rộng tầm mắt. Trần Huyên ăn lại chén mì thừa tối qua thì có sao, một phần từng vì ở nông thôn, cảm  thấy tự ti, cảm thấy mình không xứng với nhà họ Ngụy. Nhưng rốt cuộc là người đã qua một đời, lời này của Ngụy Kim nếu như là đời trước coi như là ra oai phủ đâu, thì giờ, nàng xem cũng chẳng là gì. Trần Huyên khuấy chén mì nước, như cũ có mùi thơm dễ ngửi, chỉ là để hơi lâu, cũng không giống thơm ngon như hôm qua

Trần Huyên cũng không để ý, nàng cũng không giống như Ngụy Kim nói không thoải mái, nàng bình tĩnh nói “Đúng vậy, ở nông thôn, bánh bao trắng cũng là khó tìm. Này nếu bỏ chén mì, lòng em dâu cũng cảm thấy không dễ chịu. Huoongd chi đây là chén mì chị dâu làm cho em, chỉ là hôm qua nhớ A Niên, nên không có tâm tư ăn, hôm nay ăn nhưng thật ra cũng không khác gì”. Trần Huyên nói như vậy, Ngụy lão thái thái thực vừa lòng, ở trong lòng Ngụy lão thái thái, cơm thừa canh cặn không phải nên để cho con dâu ăn sao? Xem xem, con dâu lớn Lý thị không ăn đồ mới trưa làm, mà ăn bánh quẩy sáng nay còn thừa. Biểu hiện của Trần Huyên càng hợp ý Ngụy lão thái thái.

Ngụy lão thái thái cười, “Quả nhiên là con dâu Ngụy gia chúng ta, biết cách sống mới được tiến vào cửa chính Ngụy gia.”

Sau đó Ngụy lão thái thái kể lại chuyện khi trước Ngụy gia khó khăn cỡ nào. Lão thái thái đang nói hăng say, thấy Ngụy Ngân ăn bánh quẩy sáng nay, lập tức nói “Sao lại ăn đồ thừa?”.

Ngụy Ngân thả hai miếng thịt bò kho vào bánh cuốn lại, vừa ăn vừa nói, “Đây không phải vì nghe mẹ nói cuộc sống của chúng ta trước kia sống không dễ dàng sao, cha kiếm tiền không dễ, con tiết kiệm chút, để mẹ ăn thức ăn ngon, con ăn đồ thừa.”

“Không cần con ăn, có hai chị dâu con ăn kia mà.” Nguy Ngân là khuê nữ Ngụy lão thái thái lúc trung niên mới sinh được, thấy con gái nhỏ ăn bánh thừa liền đau lòng.

Trần Huyên biết Ngụy lão thái thái luôn luôn bất công, Trần Huyên cũng không có gì bất mãn, làm con dây, tự nhiên cùng con gái bất đồng. Cô em chồng ở nhà mẹ đẻ, tự nhiên là muốn hưởng thụ chút nhàn nhã , thoải mái. Chỉ là, mỗi khi nhìn đến Ngụy lão thái thái như vậy đau lòng Ngụy Ngân, Trần Huyên luôn là sẽ không tự giác nghĩ, hiện giờ nếu mẹ nàng còn trên đời, cũng sẽ như vậy thương tiếc nàng sao?

Trần Huyên bất quá là ăn một chén mì thừa, không nghĩ tiếp nữa, Ngụy lão thái thái liền đối với nàng cho cái bậc thang. Buổi tối, Ngụy lão thái thái cùng Ngụy lão thái gia nói, “Ta coi,con dâu nhỏ cũng là đứa trẻ biết cách sống.”

Ngụy lão thái gia nói, “Ánh mắt của ta, còn không nhìn ra đươch hay sao? Cái thằng A Niên kia, bà đi nói cho nó, cũng không trở lại, thì cũng không cần về nhà!”. Tuy là đối với con dâu nhỏ vừa lòng, chỉ là, tưởng tượng đến con thứ hai, Ngụy lão thái gia khó tránh khỏi lại tức một hồi.

Thể loại: ngôn tình, dân quốc, trùng sinh, điền văn.
Tác giả: Thạch Đầu Dữ Thủy.
Người dịch: Dino

Back to top button