Sách Hay Nên Đọc

ĐI TÌM HẠNH PHÚC Ở ĐÂU SAU NHỮNG TIẾNG MẤC KÉO DÀI

 Mưa, chim ngừng hót và tiếng lòng ngừng chập chờn. Cái buồn càng ảm đạm làm cho cô gái không kìn được nước mắt, những giọt nước mắt cứ lăn hoài không thôi. Buồn, cái buồn như xé lòng bởi cô gái mới mất một cái gì đó, cô không thể nói ra, không thể tâm sự nhưng có lẽ đôi mắt không thể giấu được bao người. Và rồi cứ như thế, nước mắt không ngừng rơi, trong lòng trống vắng, nỗi buồn càng làm siêu lòng đến cả những ai nhìn cũng thấy man mác buồn theo. Hơn nữa, tiếng mưa như thấu nỗi lòng, càng làm cho cô gái thấy mình càng yếu đuối hơn, không chốn quay về không lối thoát. Những tiếng nấc nghẹn như thắt từng khúc ruột, lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa, còn nỗi đau nào đau hơn nỗi đau chia lìa.

ký ức còn lại
Có điểm đến chẳng lẽ phải có điểm đi hay sao
 Ngày hạnh phúc đến với cô, cô vui như được mùa, ngày hạnh phúc rời xa, nỗi đau như cắt, như xé từng khúc ruột trong lòng cô. Tại sao lại như vậy? Nếu biết trước cô chẳng nên đón nhận vẫn hơn, để rồi hôm nay đây, nước mắt thay lời, đôi mắt thay người tâm sự. Trời bỗng âm u, chim ngừng hót, ngừng chuyền cành, cây cỏ rủ mình như tiếc nuối một cái gì đó. Có lẽ cảnh vật cũng đẫm lệ với cô.

 Cuộc sống chẳng êm đẹp, đường đi không phẳng lặng, cô muốn tìm tới đâu đó thật yên tĩnh, nơi không có gió, không có tiếng chim, chỉ mình cô trong bức tranh đó mà thôi. Có lẽ trong lòng cô đang chới với giữa dòng soáy, có bao người đang gọi mà cô mãi vẫy vùng thoát ra, để rồi quên hoài những tiếng gọi đó. Cô đuối lòng, muốn buông xuôi tất cả. Nhưng càng nghĩ tới cô lại càng nhớ, mỗi lần nhớ cô lại tự trách mình, sao lại đau như vậy, cô muốn thoát ra những chẳng thể thoát ra được, nỗi đau càng giày xéo thân cô.

 Cuộc đời, giá như có điểm đến mà quên chẳng có điểm chia xa, có lẽ sẽ tốt đẹp hơn biết bao nhiêu. Và rồi, hành trình đó như không tỏ bừng, cuối cùng cũng chạm vào vệt đen. Rồi cô ấy cứ đi, cứ đi cho đến khi không còn lối, cô ấy suy sụp và rồi trống lòng. Có lẽ số phận đã an bài cho những ngày hạnh phúc qua đi, cô ước chuyện ngày đó nhưng chưa từng xảy ra với mình. Nhưng có lẽ đó chỉ là những điều ước, chỉ là những giấc mơ, và những giấc mơ đó có lẽ không trở thành hiện thực bên cô.

Càng hạnh phúc cùng đó là những niềm đau
Khi đón nhận hạnh phúc cô đâu nghĩ sẽ có ngày chia xa, mỗi ngày cô cứ như vậy mà cười, mãi say xưa với những câu chuyện, với những cuộc hàn huyên mà quên đi hồi kết. Để rồi đây, hồi kết đã tận, cô chỉ biết hận bản thân mà chẳng biết mình phải làm gì. Có lẽ lúc này cô chọn cách buông, ngủ một giấc với gió ngàn, với cảnh trời đang say, với những tiếng dế kêu chẳng phải là tốt hơn sao? Nhưng cô sợ, cô sợ không ai đón nhận cô, không có nơi nào chào đón, vả lại xứ mệnh trên vai cô còn rất nặng, cô muốn buông xuôi đâu phải dễ như vậy.

Ngày hạnh phúc đi xa, cô khóc nấc thành tiếng, cô muốn gọi mà chẳng thành câu. Cô cất lời như có vật gì chắn bóng, cô không thể chia sẻ cùng ai. Để rồi hôm nay đây, khi nghĩ tới hạnh phúc đó, cô đau như có ngàn kim châm vào tim, như cắt đứt từng khúc ruột mà không có phương pháp trị liệu. Cô muốn rời xa thế giới này, muốn tới một chân trời mới, một không gian mới, lãng quên đi tất cả mọi chuyện từng xảy ra. Trong tâm thức cô đang mường tượng về một thế giới không có nỗi buồn và cô liu.

Có lẽ chỉ duyên xe nhầm, nhân duyên chẳng tụ, để hạnh phúc ấy đến rời đi như vô thần vô chủ, để cho cô chạm tay tới hạnh phúc rồi bỗng giật quăng đi. Sao trái đất xoay vần tạo hoá để làm gì rồi hôm nay cô than trời trách phận lẻ bóng, khô quạnh, để cho cô không bờ điểm tựa, không chỗ náu nương. Đứng giữa không trung như không lối về, đến cái thở cũng nghẹn. Lòng quặn thắt, cô đau từng cơn, những tiếng nấc hòa trong tiếng khóc cứ thế mà thi nhau trào đời, cô muốn tắt nó nhưng sao không thể điều khiển được nó.

Cô ước, ước mình chưa từng chạm tới hạnh phúc, chưa từng nến vị hạnh phúc, thì có lẽ cô không phải khổ đau. Có lẽ, với cô đã tận, đường vào ngõ cụt, hố đen đã đến cuối đường. Cô không lối thoát, cố thoát mà chẳng tìm đc chút tàn dư của một ngày hạnh phúc trước. Có những hạnh phúc dang dỡ đang chờ hồi kết, và có những hạnh phúc mong manh như giọt sương đậu trên ngọn cỏ chờ gió mang đi, nhưng đi đâu về đâu vẫn chưa có câu trả lời. Cũng mong rằng giọt sương đó không quá đỗi tồi tệ. Cô chới với, tim không ngừng đập, xúc cảm không ngừng trào dâng, cô càng nấc mạnh và bật lên những tiếng khóc. Có lẽ, đây là lần đau nhất với cô chăng?

Có chăng một điều ước nhỏ
 Cô khóc, mắt đỏ hoe, nước mắt những ngày qua giờ cũng đã cạn. Mắt cô mập mờ, ảo não, nhìn cái gì cô cũng thấy hạnh phúc ấy. Cô lại khóc, khóc như một đứa trẻ, như dòng nước chảy không có bờ đập. Và rồi, mắt cô lại đỏ hoe, cô nhìn chẳng rõ, đến cành cây trước mắt mà cô ngỡ người ngay gần kề. Cô nằm bẹp, tay chân như lìa khỏi cơ thể, cô đau đến quặn thắt lòng, tim như ngừng đập, có lúc lại như điên loạn. Cứ như thế cô không còn tự chủ, cô muốn buông tất cả nhưng nghĩ về những gánh nặng cô lại không đành lòng.

Nỗi buồn hiu quạnh
 Trong lòng trống vắng, cô ước có một phép màu hiện ra, có một điểm nào đó để cô bám víu, có một cành cây để cô vịn vào. Nhưng càng nghĩ càng vô vọng, nỗi buồn cứ miên man chẳng dứt, sầu lại thêm sầu. Viễn tưởng càng lớn, cô mong ai đó mang hạnh phúc trả lại cho cô, để những đêm sầu héo hắt, những nỗi buồn choáng ngợp trong lòng cô vơi đi. Cô nhớ hạnh phúc ấy, cô nhớ những ngày có nắng và có tiếng cười nay chạy đi đâu, cô cố tìm về những ký ức để rồi càng nhớ cô lại càng đau.

  mong là thế. Nhưng nó xa vời quá, cô thấy tuyệt vọng, càng đi càng vào hố sâu, càng bước càng xa bùn lầy, càng vùng vẫy cô vẫn thấy mình chới với giữa biển khơi. Giờ đây, trái tim cô đã lạnh, mạch dung nham đỏ rực đã trở thành tàn tro chuyển sắc đen. Nó đã tắt dần trong khoảng không của thời gian. Có ai đánh thức cô không? Có lẽ sẽ chẳng có ai đâu. Tiếng lòng cầu mong mập mờ, cô nhớ người, nhớ hạnh phúc chỉ để mong hạnh phúc đó trở về với cô nhưng càng mơ càng mất lối, càng đi càng thấy điểm hạnh phúc càng xa, và có lẽ nó sẽ chẳng trở về với cô rồi?

Và một hạnh phúc không thể quay trở về
 Sau bao ngày qua đi, nỗi đau vẫn không ngừng giày xéo cô. Đau, cô gục ngã mà không ai đỡ. Lúc chạm ngưỡng cửa tử thần cô ước có ai tới ôm cô vào lòng trong hạnh phúc dang dỡ, nhưng rồi càng ước cô càng tắt lịm trong tàn dư của ngọn lửa còn sót lại.  Cửa tử thần dần mở, trái tim cô như đóng băng, cô chết nhưng thần thức cô vẫn hoài tưởng một ý niệm, phải chăng về hạnh phúc ấy. Có chăng một phép tiên hiển hiện, có chăng một lời mật ngọt, có chăng một tình cảm đong đầy. Tất cả đi đâu rồi, cô gọi nhưng không ai trả lời. Chỉ mình cô tự hỏi, tự đau, tự lau và tự chịu.

đừng để cho người thấy
Hạnh phúc ấy, giá như chưa từng có, chưa từng hiển hiện, có lẽ mọi người cũng như cô sẽ không phải đau, nỗi đau chia ly còn đau hơn cả nỗi đau thể xác. Phải chăng lời hứa như chưa từng xuất hiện, để rồi trong tàng thức cô không phải nghĩ về nó. Tự thân mỗi người, khi yêu một ai đó, đừng quá sâu cũng đừng quá nông. Hãy biết trông vào tầm nhìn, để có lỡ cũng đỡ đau lòng. Bởi nỗi đau đó chẳng ai có thể thấu, chỉ có bạn tự ngẫm tự nhận mà thôi. Trong cuộc đời cũng có đôi lúc mù quáng, nhưng đừng đánh mất bản thân vì những chuyện vô bổ. Nhớ nhé hỡi các cô gái.

Vãn Vân Thu

Back to top button