Sách Hay Nên Đọc

Dị truyện – Những câu chuyện từ bóng tối (12) (truyện kinh dị ngắn 3)

Thứ gì khiến bạn thích thú khi đọc được những mẩu truyện ngắn kinh dị. Một câu chuyện bình thường tưởng chừng như có thể xảy ra bất cứ đâu.  Sau đây là một series truyện ngắn kinh dị rất sáng tạo, làm mình nhớ tới mấy bộ phim như Âm Dương Lộ, hay yami shibai….. Cùng thưởng thức nào.

truyện kinh dị ngắn
Tác phẩm
Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

Bài tiên tri Lenormand
Bài Tarot

Điều cấm kị
Có người từng nói với tôi, rằng:

“khi ra ngoài vào ban đêm.. dù có xảy ra chuyện gì.. cũng đừng ngoảnh lại nhìn vào ghế trống phía sau xe..”

Nhưng theo tôi thì:

“Ma Quỷ, vốn sinh ra từ những sợ hãi vô căn cứ của con người..Ta càng lo sợ..Chúng càng thêm mạnh mẽ..Vậy nên, tôi chẳng sợ gì cả..”

____

Một đêm nọ, uống với đám bạn đến nửa khuya cũng ngà ngà say, tự lái chiếc cub cà tàng về nhà. Đi qua khúc sông, có người tự tử, nhiều nhất nước, không khỏi nghĩ đến vô số lời đồn ghê rợn, mà rùng mình ớn lạnh.

Đột nhiên, thấy có đốm sáng nhỏ, như đầu điếu thuốc lá cháy dở, cứ lảng vảng trước mắt, xua mãi không chịu biến đi, càng làm tôi thêm chột dạ.

Cung đường này có góc chết, tạo thành một góc 90 độ, so với con sông lớn. Đèn đường tắt ngấm, tối đen, làm cái chấm sáng đó, càng thêm rõ ràng, quỷ dị.

Tôi giảm tốc độ, cho xe chạy chậm lại. Cẩn thận quan sát, thì nghe “Ùm..” một tiếng lớn, như có ai nhảy cầu tự tử.

Thực sự, tỉnh cả rượu. Nhớ lại chỗ cây cầu này, cách đây mấy ngày, cũng vừa có người tự tử chết, chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà. Trong đầu, cứ lởn vởn thi thể trương phồng, cùng đôi mắt trợn trừng, trống rỗng.. của cô gái đó.

Nghĩ đến.. khắp người liền sởn đầy gai ốc.

Chạy một đỗi, thấy yên sau trĩu nặng, bánh sau đầm hơn. Lưng áo, cảm giác như ai đó vừa vịn vào, ươn ướt.

Giật mình, tôi quay ngoắt lại, nhưng không thấy ai.

Chợt mường tượng ra dáng vẻ cô gái chết đuối hôm đó, cảm giác có chút quen thuộc, như đã từng trải qua hay gặp qua rồi.

Không lẽ.. là cô ta đang ngồi ngay sau..?

Gáy có chút lạnh, như ai đó vừa kề miệng thổi vào, càng khiến tôi thêm hoảng loạn, run bắn mình.

Không ngăn được lo sợ mà xoay đi xoay lại mấy lần. Mỗi lần xoay là mỗi lần thấy thân tâm trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ. Như thể, cuộc sống này chẳng còn ý nghĩa nữa. Chỉ muốn chết!

Bánh xe bị thứ đó giữ lại, không cách gì chạy tiếp được. Kéo lùi dần về phía con sông đang chảy xiết.

Tôi nhắm mắt, buông xuôi, máy lại lạch tạch nổ trở lại. Không kịp nghĩ gì nữa, tôi chạy như bay về nhà.

Trở vào trong, đóng sầm cửa lại.

Mở hết đèn lên. Mới dám thở ra một hơi dài.Tự nhủ lòng: “say quá thôi..”

Yên sau xe, nước vẫn nhỏ xuống bánh long tong. Bên hông áo, vẫn còn dấu tay sũng nước.

Con ranh con lộn
Đống củi lớn bùng cháy, đứa bé con mới sinh giãy giụa, kêu thét lên đau đớn, da thịt cháy xém, cháy đến không ra hình hài nữa, tiếng khóc cũng im bặt.

Người cha lặng lẽ, luồn sợi dây quanh thân đứa con xấu số, buộc nó vào một tảng đá lớn, thả xuống sông làm mồi cho cá.

Đã là lần thứ ba, họ sinh con gái.

Hai đứa trước đều ngã xuống sông mà chết.

Họ phải thiêu sống con bé mới sinh, thì linh hồn sợ hãi của nó, mới không quay về đầu thai lại nữa.

Mèo cầu tài
Vợ chồng cự phú nọ, có cậu con trai 3 tuổi.

Bà vợ học theo người ta bài bạc, nướng gần hết gia sản vào sòng bài. Bạc tiền, trang sức đều đem đi cầm cố, mong gỡ gạc lại phần nào. Nhưng càng đánh càng thua, càng thua lại càng nóng gỡ.

Trong lúc túng bấn, may sao, được bà già hàng xóm rỉ tai, nói muốn gỡ nhanh, thật ra có cách hết. Chỉ cần giết con mèo đặt cạnh gối ngủ làm vật cầu tài, cả gan giết thêm một người nữa, thì mèo cầu tài kia càng tăng thêm tài khí.

Con mèo thì dễ.

Ngay đêm đầu ngủ cạnh xác con mèo, đêm mai đi đánh bạc, đã thấy ngay hiệu nghiệm. Chỉ có cái tài vận bèo bọt, chẳng đủ thấm vào đâu.

Bà ta trong người bứt rứt, cắn môi đến bật máu. Đi đi lại lại, ngẫm nghĩ xem phải làm thế nào, ruột gan như hơ trên lửa mà đứa con trai 3 tuổi cứ khóc lóc đòi ăn. Không cầm lòng nổi, bà nhấc con dao phay nấu bếp lên, chặt mạnh xuống mấy nhát, đầu đứa nhỏ đã đứt lìa.

Lau sạch máu trên cái đầu bé xíu xiu như trái banh da, tái nhợt. Bà giấu xác con trai vào trong lu rỗng. Lẹ làng đặt đầu con lên gối nằm, thắp hương, lầm rầm van vái. Rồi nằm xuống ngủ ngay, mặt đối mặt, môi chạm lên má đứa nhỏ.

Trong mơ, bà thấy cái đầu lắc lư, lăn lông lốc.

Nước mắt con trai ngắn dài, khóc thút thít. Mắt mũi miệng đều chảy máu. Sau làn khói mỏng, vụt biến hình thành con mèo cầu tài.

Tỉnh dậy, lòng quá đỗi vui mừng, nghĩ thuật cầu tài đã linh ứng, con trai đã hoá mèo, sẽ mang đến vận may. Bà gom hết toàn bộ đồ đạc còn lại trong nhà, đi vay mượn thêm khắp nơi, quyết cược một canh bạc lớn.

Kết quả, không những thua sạch còn nợ thêm một khoảng lớn không có khả năng chi trả.

Cuộc đời bà cũng chấm dứt theo, bằng một vòng dây treo cổ. Xác đung đưa, kêu lên leng keng trong gió.. nghe như.. tiếng lục lạc đeo cổ mèo.

Đồng hồ điện
Bà Hương đem số tiền tiện tặn cả đời ra, mua lại một căn nhà giá rẻ ở ngoại thành để dưỡng già.

Mọi thứ đều tốt, duy chỉ có hóa đơn tiền điện là tăng lên đều đều mỗi tháng. Bà tuổi đã cao, lại sống quạnh quẽ, một thân một mình thì điện nước tiêu hao là bao. Vậy mà, đợt rồi sang thăm nhà bà con, ở lại đó cả tháng.. về vẫn nhận được hóa đơn cao ngất từ người thu tiền điện.

“Vậy chắc đồng hồ điện có vấn đề, mai cháu cho người đến kiểm tra..”

_____

Đêm đó, bà Hương tình cờ phát hiện ra sợi dây xám, cũ rích, nằm ẩn dưới đế để điện thoại bàn, nối thẳng xuống đất mà không biết dây gì. Nằm thao thức trằn trọc đợi sáng.

Khi nhân viên điện lực đến kiểm tra lại đồng hồ điện như đã hẹn, bà nhờ họ đào chỗ dây đó lên xem dây điện kia dẫn đi đâu. 1 mét đầu hơi khó khăn, sâu xuống tầm 3m thì cáng cuốc chạm phải một cái tủ lạnh mini cũ.

Cửa bật mở, một luồng khí lạnh ào ra.

Bên trong là xác một phụ nữ nằm gãy gập. Cổ có vết tím bầm, lưỡi thè hẳn ra ngoài. Đôi mắt trợn trắng, nhãn cầu liếc hẳn sang trái, như thể cầu xin cánh cửa tủ lạnh kia nhanh có người mở ra, cầu giải thoát cho mình.

Dù tủ lạnh vẫn hoạt động hết công suất, nhưng hơi lạnh không đủ, cái xác vẫn sưng phồng lên, bốc mùi thối rữa. Dịch nhầy chảy tràn ra đọng thành vũng, kinh tởm không sao kể xiết.

Sau mới biết, chủ nhân ngôi nhà này trước kia là một bác sĩ, còn người chết là vợ ông ta đã được báo mất tích cách đó không lâu.

Chỉ không hiểu ông bác sĩ, vì lý do gì lại dùng cách đó để bảo quản xác chết của vợ mình.

Một số bài viết liên quan

Back to top button