Sách Hay Nên Đọc

Giành lại anh từ biển cả (1) – Arthur Tố Cẩm , cổ tích ver ngôn tình

Người ta nói ánh bình minh là thời khắc bắt đầu sự sống của đời người, thế nhưng cho đến những giây cuối cùng được nhìn mặt em, ta cũng chưa bao giờ thấy sợ hãi ánh mặt trời đến vậy. Thời khắc ấy cũng chính là lúc, đôi mắt của em lăn xuống một giọt nước mắt, hoà vào lòng biển cả, tan biến như chưa từng tồn tại.

Gianh lai anh tư bien
Tác phẩm

Người viết: Trần Cẩm Anh
Nguồn page: Arthur Tố Cẩm
Thể loại: truyện ngắn
Dựa theo nội dung câu chuyện cổ tích Nàng tiên cá
Kết thúc: OE

Tìm lại nơi tăm tối của biển cả
“Có một cách để hoàng tử lấy em làm vợ. Đó là gặp người sớm hơn công chúa Sia”

Grainne đã đi qua nẻo đường này một lần, con đường chẳng có hoa và rong rêu, chỉ có cát mịn rải tới tận miệng vực, nước xoáy lồng lộng như bánh cối xay máy.

Nàng vượt qua làn sóng vào tận xào huyệt của Ursula, ở giữa một khu rừng kỳ lạ. Cây cối, bờ bụi đều là những loại san hô, nửa động vật, nửa thực vật, trông như những con rắn trăm đầu mọc từ dưới đất lên giống như những cánh tay dài nhầy nhụa.

Nàng chỉ có thể ở dưới nước đúng 1 canh giờ thôi.

Grainne quấn mớ tóc dài để tránh không cho những con san hô nắm được, khoanh tay vào trước ngực, bơi nhanh như cá, lách qua các con san hô gớm ghiếc đang giơ những cánh tay về phía nàng. Chúng, hệt như những cái kim sắt, cặp chặt lấy những bộ xương trắng hếu của những người bị chết đuối, những xác súc vật, và cái làm cho nàng kinh hãi nhất là có cả xác một thủy nữ.

Động của Ursula
Cuối cùng, nàng đến một cánh đầm lầy, lúc nhúc những con rắn gớm ghiếc, ở giữa là động của Ursula làm bằng sọ những người chết chìm.

Ursula không cả nhìn nàng, nhếch một bên môi giễu cợt:

“Ngươi lại muốn đánh đổi gì đây hả Grainne, à, ta đọc được ý nghĩ của ngươi, ngươi thật là điên rồ. Ngươi biết quay ngược thời gian sẽ phải chịu cái giá như thế nào không?”

“Ta biết, người muốn gì…”

Ursula cuốn 8 chiếc xúc tu lại, nhanh như cắt bố chặt cằm Grainne:

“Một khi đã biến thành người rồi ngươi không thể trở thành thủy nữ nữa được. Không bao giờ ngươi gặp lại các chị ngươi. không chiếm được tình yêu của Hoàng tử thì ngươi có thể giết chàng ta kia mà? Vì dù có sống bên chàng ta thì ngươi cũng sẽ phải chịu sự đau đớn từ đôi chân giả này suốt đời mà thôi. Grainne, ta cho ngươi Vòng thủy nữ, là để trong tình huống cấp bách nhất – khi ngươi muốn trở về thủy cung, hãy xuống tìm ta, ta cho ngươi trở lại làm người cá. Nhưng ngươi đang làm cái gì vậy? Ngươi thực sự chán sống rồi sao Grainne

Grainne ngước khuôn mặt tái nhợt lên nhìn Ursula- người mà không ai biết, trước đây cũng vì yêu một phàm nhân mà chịu muôn vàn đau khổ:

:Vì ta yêu chàng…”

Ursula sững người rồi lắc đầu cười chát chúa. Lặp đi lặp lại một câu nói:

“Vì ta yêu chàng…”

Đúng, vì ta yêu chàng là cái lí do đơn giản nhất, ngụy biện nhất nhưng trong một số trường hợp lại đầy tính thuyết phục nhất. Bởi vì “yêu” là chuyện duy nhất không thể lên kế hoạch, “hết yêu” cũng vậy. Năm đó, trước khi hơi thở cuối cùng tắt lịm, từng có một người cũng nói như vậy với Ursula:

“Vì ta yêu nàng”…

Giá như …
Ursula đau đáu nhìn công chúa nhỏ, một khắc, tuốt sạch sẽ những vẩy cá lấp lánh trên người Grainne. Nàng đau đớn ngã xuống thềm cát và giãy dụa. Ursula cố gắng không bật khóc trước cảnh tượng này, vì nó gợi nhắc đến quá khứ…

Một cánh cổng trước hang động được mở ra, cánh cổng được làm từ vảy cá của công chúa và máu tươi từ đuôi phù thủy. Grainne nhìn ả, con ngươi run rẩy:

“Ursula…”

 “Đi đi” – Ả nhắm mắt nghẹn ngào ra lệnh

“Tại sao người phải…”

” Ngươi đi đi !!!”

Ursula nhìn nàng bơi qua cánh cổng thời gian, cả thân thể đổ gục xuống đất. Môi khẽ nở nụ cười thê lương rồi bật khóc:

– Giá mà nàng biết người đó yêu nàng như thế nào…

Quá khứ, 3 năm trước
Gió nổi, thuyền nhổ neo, buồm lần lượt căng lên rồi sóng lớn mãi, mây đen kéo đến. Chẳng bao lâu sấm chớp nổi lên và một cơn phong ba khủng khiếp đổ tới. Thủy thủ vội vã hạ buồm. Chiếc thuyền cheo leo trên mặt biển động lên dữ dội. Từng đợt sóng dâng lên cao như những ngọn núi khổng lồ, hăm dọa đổ sập vào các cột buồm. Con thuyền dâng lên hạ xuống theo những đợt sóng ngầu bọt.

Ván thuyền gãy gập trước những đợt sóng hung hãn. Con thuyền vỡ tan ra, cột buồm chính gãy đôi như một cây sậy còn thuyền thì nghiêng sang một bên, nước ập vào khoang.

Có lúc trời tối ngòm đến nỗi Dylan không còn phân biệt được vật gì nữa. Xung quanh ngoài gió lạnh sấm chớp đùng đùng, chàng chỉ thấy một màu đen kịt.

Bức tượng khắc hình chàng nháy mắt liền rơi xuống biển khơi.

Dưới ánh chớp le lói, giữa dòng nước cuồn cuộn thoáng ẩn ẩn hiện hiện bóng hình một thủy nữ xinh đẹp…

Trong cái im lặng rả rích, một tiếng thét chói tai.

Lênh đênh giữa dòng nước mặn, mưa hòa nước, nước hòa lệ, lệ hòa tâm. Chàng cười, bong bóng nổi lên cao, sóng sánh. Chàng hiểu, mình đã chìm rất sâu rồi… Chàng chưa từng nghĩ mình sẽ chết thế nào, mặc dù lúc này chàng đủ điều kiện để suy nghĩ về điều đó.

Dylan nhắm mắt. Bàn tay buông thõng. Lênh đênh, lênh đênh…

– “Xin chàng hãy trở về với em”

Dylan đã nghe thấy nàng nói thế ngay khi vừa tỉnh lại. Trước mắt chàng là bầu trời đã được gột rửa sạch bóng, chàng nhận ra rằng mình đã được một người con gái cứu sống và hiện đang nằm trên bờ biển tuy nhiên mọi thứ trước mắt chàng lại rất mờ ảo.

Trở lại quá khứ
Dường như khi thanh xà ngang trên boong tàu rơi xuống thì giác mạc của chàng đã bị tổn thương nặng nề khiến chàng không thể nhìn thấy gì nữa.

Grainne áp tay chàng lên môi mình và hôn thật khẽ, nàng tựa đầu Dylan vào ngực rồi ôm chặt chàng. Bờ môi nhợt nhạt đã run lên vì vui sướng:

“Ơn trời, chàng còn sống Dylan, em còn tưởng mình đã mất chàng.”

“Em là ai?”

“Em là ai?”- Grainne sững sờ, ánh mắt chàng vẫn đờ đẫn còn đôi tay thì như cố vươn lên tìm kiếm bóng hình nàng. Lòng Grainne trầm xuống….

Đúng rồi, chàng đâu biết rằng Grainne đã phải đánh đổi lấy những chiếc vẩy cá bạc lấp lánh trên người mình để quay ngược thời gian 3 năm- để có thể gặp được chàng sớm hơn công chúa Sia. Trên chiếc đuôi cá này vẫn còn đang rỉ máu, nước biển mặn chát xát vào phần da thịt tróc vảy nhưng tất cả đều không bằng sự đau đớn khi nàng thấy Dylan muốn lấy một người con gái khác.

“Em là Grainne, xin chàng hãy khắc ghi tên em, 3 năm sau, em nhất định sẽ tới tìm chàng.”

“Làm sao để ta nhận ra em?” – Hoàng tử hỏi

Grainne đưa tay chàng lên má mình, cùng lúc ấy rạng đông dưới mặt biển từ từ nhô lên, ánh mắt nàng xa xăm còn ngón tay chàng thì mải rong ruổi trên gương mặt xinh đẹp:

– “Xin hãy nhớ em, để em được yêu chàng thêm lần nữa. Dylan, xin chàng hãy nhớ tên em.”

Grainne buông tay Dylan và nhanh chóng trở về mặt biển trước khi cánh cổng thời gian đóng lại. Dường như trước khi nàng rẽ nước xuyên qua cánh cổng ấy, đã có ai gọi tên nàng, nhưng âm thanh làm sao có thể xuyên qua mặt nước? Là ai gọi nàng? Sao nàng chẳng thể nghe.

Mong chờ từ nàng
Chuông đồng hồ điểm 12 giờ, trở về đúng thời gian trước đó khi nàng rời bỏ xứ Adonis. Grainne tỉnh dậy trên chiếc giường cũ và nhận ra không còn Dylan ở bên.

Nàng ngồi thẫn thờ trước bàn kính, thì ra tất cả mọi việc thì ra đều không phải là mơ. Không phải tự nhiên bức tượng đá giống chàng y như đúc xuất hiện ở thủy cung, cũng không phải tự nhiên hoàng tử nói trước khi được công chúa Sia cứu, đã từng có một cô gái khác cứu chàng. Thì ra… có những việc ông trời sắp đặt thật là khéo, thật là hay.

Grainne chạy vội đi tìm Dylan, hi vọng việc nàng quay ngược lại thời gian sẽ giúp chàng hiểu ra hai lần đắm thuyền của chàng đều là do nàng cứu.

Grainne chạy đi tìm hoàng tử, kể từ khi bị câm, nàng không nói được gì nữa. Nếu có thể dùng một kí tự gì đó để miêu tả âm thanh của nàng thì hẳn Dylan sẽ viết như thế này “~”

– Grainne? – Hoàng tử cười và vội kéo tay nàng tới bên mình. Hạnh phúc ngập tràn khiến Grainne quên cả việc hành lễ với công chúa Sia và Đức vua đang đứng trước mặt.

Nàng nhìn Dylan, mong đợi kì tích xuất hiện, chờ đợi chàng nói câu:

“Sia, đây là người đã cứu ta trong lần đắm tàu đầu tiên, và em ấy cũng sẽ trở thành người vợ kết tóc của ta mãi mãi về sau”.

Thế nhưng…
Trái với những gì nàng mong đợi, Dylan nắm lấy tay Sia, rồi đặt lên bàn tay của nàng, ánh nhìn kiên định và bình thản. Đôi mắt của chàng sâu không thấy đáy, tựa như thủy cung của vua cha. Từng có một thời gian Grainne sợ bị cuốn sâu vào đó, một khi rơi vào, vạn kiếp bất phục.

– “Grainne. Đây là Sia, chính nàng là người đã cứu sống ta trong lần đắm tàu năm đó. Em của ta, ta từng nói với em rằng, ta sẽ không thể yêu công chúa xứ Lucasta phải không? Bởi vì nếu lấy, ta sẽ lấy người con gái đã cứu ta trong vụ đắm tàu hai tháng trước- hoặc là em. Nhưng em xem, Sia chính là cô ấy, ta nhận ra nàng.”

Nói rồi chàng vui mừng hôn lên đôi gò má đỏ thắm của Grainne, mân mê bộ tóc dài và ép môi lên đôi mắt xanh biếc. Bờ môi chàng run run, nhưng Dylan cảm nhận được vị mặn, chàng không thấy Grainne cười:

– “Em của ta, em không mừng cho ta sao?”

Đôi chân của Grainne bước hụt lại…

“Mừng? Sao có thể mừng chứ?”

Chính nàng là người đã cứu Dylan, dù là 3 năm trước hay 2 tháng trước, chính nàng đã cứu Dylan kia mà.

Nếu như 3 năm trước Grainne không cứu chàng thì người đứng trước mặt nàng bây giờ là ai? Nếu như 3 năm trước Grainne đã cứu chàng thì tại sao chàng lại quên hết.

Nàng đã đánh đổi tất cả để gặp chàng sớm hơn Sia, nhưng tại sao, tại sao chàng không nhớ gì cả.

Grainne mỉm cười yếu ớt và hôn lên tay công chúa. Bởi nàng biết, nàng đã chẳng còn gì đáng giá để đánh đổi cho phù thủy nữa rồi. Chi bằng cứ thế chúc phúc cho người mình yêu?

Nhìn bóng Grainne đã khuất xa, lòng Dylan trùng xuống, ngay cả thân thể cũng theo đó mà đổ gục. Chàng cố ngăn không cho mọi người la lên vì sợ hãi, còn đôi tay của chàng thì co quắp lại. Ngay cả trái tim cũng theo đó mà bắt đầu rỉ máu.

Khẽ thấy khoé môi chàng cong lên nhưng từ mi tâm lại rơi xuống một giọt nước mắt. Từ ấy ngấm qua lớp gỗ mỏng, hoà vào dòng biển mặn chát, tan biến như chưa từng tồn tại…:

” Xin lỗi em Grainne”.

Lễ cưới của hoàng tử
Chuông nhà thờ khua vang, sứ giả chạy khắp phố phường báo tin hoàng tử kết hôn. Trong các nhà thờ, dầu thơm bốc lên nghi ngút trong những cây đèn quý giá. Các cha sứ lắc lư đỉnh trầm, cặp vợ chồng mới cầm tay nhau nhận phước trước người giám mục.

Nàng tiên cá bận áo lụa thêu vàng, nâng đuôi áo của công chúa. Nhưng nàng chẳng còn nghe thấy tiếng nhạc du dương, chẳng còn trông thấy lễ cưới tưng bừng. Nàng còn phải nghĩ đến cái chết đêm nay và tất cả những gì sẽ mất đi, đối với nàng, trên thế gian này.

Khi chàng đón tay công chúa Sia. Từ đầu đến cuối, Dylan không nhìn nàng dù chỉ một cái.

Ngay đêm đó, cặp vợ chồng mới cưới trở lại con tàu giữa tiếng súng chào và cờ bay phấp phới. Chính giữa tàu là cán lều có căng màn đỏ rực thêu vàng, nơi mà cặp vợ chồng hoàng tử Dylan sẽ nghỉ đêm -cũng là nơi lần đầu tiên nàng nhìn thấy Dylan.

Gió căng buồm và tàu lướt nhẹ nhàng trên làn nước trong vắt.

Đêm đến, người ta đốt đuốc sáng trưng, thủy thủ nhảy múa vui vẻ trên boong. Nàng tiên cá nhớ lại đêm đầu tiên nàng được phép lên mặt biển. Nàng đã được trông thấy một cuộc dạ hội tưng bừng náo nhiệt như đêm nay.

Lúc này nàng hãy còn đủ can đảm để khiêu vũ, chưa bao giờ nàng nhảy đẹp như thế. Tiếng nói ngày đó của ai vọng về:

“Nếu nàng ấy không trở về, ta nhất định sẽ lấy em làm vợ.”

Nàng sắp biến mất
Nàng khóc, nhưng nước mắt nàng không rơi, vì còn có một nỗi đau khổ mãnh liệt hơn đang dày vò tâm can nàng. Grainne biết rằng đêm nay là đêm cuối cùng nàng được nhìn thấy con người- mà vì ai nàng lìa bỏ cha mẹ, quê hương, hy sinh tiếng nói và giọng hát huyền diệu, và ngày lại ngày, nàng đã phải âm thầm chịu đựng bao nhiêu nỗi đau mà không ai biết tới.

Đêm nay là đêm cuối cùng Grainne được thở chung bầu không khí với người đó, nàng được nhìn thấy biển sâu và sao trời vằng vặc. Một đêm sâu thẳm, vĩnh viễn, một đêm vô tri vô giác, không mơ, không mộng, đang chờ đón nàng, chỉ vì nàng không có và không thể có một linh hồn bất diệt được.

Cuộc vui rộn rã trên tàu kéo dài đến nửa đêm; nàng tiên cá đáng thương vẫn tươi cươi và nhảy múa, nhưng đã chết cả cõi lòng.

Khi Tàu đã trở lại yên tĩnh. Hoa tiêu ngồi trong buồng lái. Grainne dựa vào dây buồm và đưa mắt nhìn ánh bình minh ló lên ở phương đông. Nàng biết chắc rằng ánh thái dương đầu tiên sẽ giết chết nàng ngay tại chỗ.

Để trở lại thủy cung…
Bỗng nàng thấy các chị nàng nổi lên, gương mặt xinh đẹp u sầu chẳng kém gì nàng, mớ tóc dài đã bị cắt cụt, không còn phất phơ trước gió nữa. Grainne nhìn người chị cả, môi mấp máy hai chữ

“Chuyện gì vậy?”

Nhưng cái nàng nhận được chỉ là những giọt nước mắt người cá:

– “ Các chị đã đổi tất cả tóc để cứu em khỏi sự câm lặng và cái chết ngày hôm nay. Ursula muốn đưa cho em con dao găm này. Trước khi mặt trời mọc, em phải cắm nó vào tim hoàng tử. Hễ máu chàng chảy xuống chân em, lập tức đôi chân sẽ biến thành đuôi cá. Em sẽ trở thành thuỷ nữ và sẽ sống đủ ba trăm năm cho đến ngày hóa thành bọt biển.

– Nhưng mau lên em! Chàng hay em, một trong hai người, phải chết lúc mặt trời mọc. Vì em mà thái hậu đau lòng đến nỗi cũng phải để cho Ursula cắt mất mái tóc bạc. Giết hoàng tử đi và về với các chị! Em có trông thấy cái vạch đỏ ở chân trời kia không? Khi mặt trời mọc, em sẽ tan thành mây khói…”

Các chị nàng nói và lặn xuống biển.

(Còn tiếp)

Giành lại anh từ biển cả (2) – Arthur Tố Cẩm , cổ tích ver ngôn tình

Back to top button