Tản mạn về Sài Gòn

Hồi ký một chuyện tình – “Đường phố vắng đêm nao quen một người…”

Đọc khoảng: 8 phútTôi yêu nhất Sài Gòn những đêm mưa. Tiếng mưa rơi thầm thì dai dẳng trên mái tôn cũ như tiếng của một người tình đang hờn trách. Tôi cũng yêu nhất Sài Gòn khi tôi còn trong quân ngũ. Tháng mười năm đó tôi lấy một tuần lể phép từ Bảo Lộc trở về. Những đồi trà bạt ngàn và những hàng cây xanh mướt vừa bỏ lại sau lưng. Tôi cũng bỏ luôn một tình yêu mới vừa xanh như một cành ngô chưa kịp trưởng thành.

Ðêm của Sài Gòn có màu trời vời vợi thẳm xa như màu mắt của Ng. Nàng đi bên tôi khép nép và lặng im. Chúng tôi tìm những chỗ trống để tránh nước mưa. Mái tóc ướt át rũ ngọn xuống trán nàng, che giấu một băn khoăn không thành lời.

Back to top button