Sách Hay Nên Đọc

LỜI NGUYỀN (2) – Ngươi không phạm ta, ta không phạm ngươi… Ngươi nếu phạm ta, ta sẽ diệt ngươi

Miệng cô ta và đầu của đám Triều Thiên Nữ lúc này, không hề mở, nhưng âm thanh the thé chẳng biết từ đâu, cứ không ngừng vang vọng lên bên tai Hải: ” Người không phạm ta, ta không phạm người… người nếu phạm ta, ta sẽ diệt người… người tái phạm ta, nhổ cỏ tận gốc… người vẫn phạm ta, chết không toàn thây… “

Lời nguyền chết người
Tác phẩm
Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

Bài tiên tri Lenormand
Bài Tarot

Nguyên nhân những cái chết
Hải sốt li bì, nằm liệt giường, không cách gì dậy nổi, liên tục nôn mửa, ăn uống gì cũng nôn thốc nôn tháo hết ra ngoài, người ngày một xanh xao, ốm yếu.

Trong cơn mê sảng, sốt cao, Hải lại mơ thấy những cơn ác mộng, là thời điểm trước đây 3 tháng, khi cả 3 người cùng về quê Sơn Dương để thực hiện một phi vụ lớn để đời. Họ cùng nhau đào một khu lăng mộ lớn của một Vương nữ người Tàu, được gả sang đây, nghe đâu từ thời Minh. Bằng cách nào đó, dựa vào sủng ái, mà Vương nữ này đã được chấp thuận, xác khi chết sẽ chôn bên ngoài lăng mộ hoàng gia.

Người đứng đầu đất nước lúc bấy giờ, đã chọn cho cô một huyệt mộ có phong thủy tốt.

Đồng thời, thầy địa lý cũng đoán ra được ngày ngôi mộ này được khai quật lên, nên đã dựng một bia đá rất lớn, đặt trước cửa lăng mộ, khắc trên đó lời cảnh tỉnh những kẻ muốn trộm mộ, rằng:

“người không phạm ta, ta không phạm người..người nếu phạm ta, ta sẽ diệt người..người tái phạm ta, nhổ cỏ tận gốc..người vẫn phạm ta, chết không toàn thây..”

Hải và 2 người chung nhóm, không tin vào quỷ -thần, nên đã quyết định khai quật ngôi mộ này lên, ngay cả khi nhìn thấy bia đá kia.

Khi vào bên trong, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm vì không hề có những thứ ly kỳ, hiểm ác như trong mấy tiểu thuyết trộm mộ đang rất thịnh hành hiện nay trên mạng. Chỉ có một xác chết, nằm bên trong một quan tài, được xiềng xích kĩ lưỡng, treo trên cao, tỏa lan trong không khí một mùi hương rất thu hút, như được điều chế ra từ bách hoa và hương gỗ trầm.

Người phụ nữ trong quan tài cổ vẫn như đang sống, da dẻ mịn màng, khí chất vương giả đài cát vẫn còn giữ nguyên, miệng như hoa nở, hơi mỉm cười, như đang say ngủ.

Tuy nhiên, mục đích chính của bọn trộm mộ kia là những ngọc ngà, châu báu có giá trị liên thành được chôn theo Vương nữ, nên nhan sắc cô ta dù có kiều mị đến đâu, cũng không làm bọn chúng xao động.

Bên trong, quả thật vàng ngọc nhiều vô số.Khi đã lấy đi toàn bộ, bọn trộm mộ, gồm 3 người, không chút xót thương, lật nhào cái xác Vương nữ kia ra ngoài, khiến xác cô ta đã chôn suốt ngần ấy thời gian, mất đi môi trường ướp xác thích hợp, là quan tài bằng gỗ quý, cộng với rất nhiều ngọc thạch đặt xung quanh và đặc biệt nhất là viên ngọc Miến điện ngậm trong miệng, cũng bị móc ra, khiến cái xác ngay lập tức bị phong hóa, tan thành tro bụi, bay theo gió trong chốc lát.

Trả lại…
Kho báu đã được giấu đi, bán dần để tránh bị nghi ngờ. Nay 2 người tham gia chung nhóm đã chết thảm, Hải không thể không sợ. Đầu óc anh ta rối loạn, không biết phải làm gì, thu mình trong phòng, nằm bẹp trên giường suốt một khoảng thời gian dài.

Cuối cùng, đưa ra quyết định, sẽ trả lại hết toàn bộ những đồ bồi táng còn lại về chỗ cũ và cầu xin được tha thứ.

Đêm đó, đợi vợ ngủ, Hải một mình thu xếp đồ đạc trở về quê Sơn Dương, chẳng nói chẳng rằng gì. Khi vật đã hoàn trả cho chủ, cùng những cái dập đầu sát đất khẩn xin tha thứ đã được thực hiện. Hải trở về nhà, không có tai nạn nào xảy ra trên cả đường đi lẫn lối về, cũng khiến anh ta thấy an ủi phần nào, hi vọng mọi chuyện đến đây là chấm dứt.

Đêm thứ ba được ngon giấc, Hải tỉnh dậy lúc nửa đêm, không thấy vợ đâu, liền dò dẫm đi tìm, vì gọi lớn nhiều lần mà không nghe thấy tiếng đáp trả.

Cơn nôn nao trong lòng, khiến anh ta đột nhiên thấy mắc tiểu, không nhịn được, liền chạy ngay vào nhà vệ sinh. Còn chưa bước vào, cánh cửa gỗ đã đột nhiên đóng sầm lại trước mặt. Hải thử xoay nắm cửa nhưng hình như nó đã bị khóa trong. Cố đẩy vào nhiều lần.. nhưng không được. Hải đành nhịn tiểu, đi tìm chìa khóa.Khi mở được cửa rồi, Hải không nhịn được, tè luôn ra quần, khi thấy cơ thể trần truồng của Kiều, đang nằm bất động trên vũng máu đỏ tươi, lênh láng khắp sàn nhà vệ sinh, đầu một nơi, thân một ngả.

Con dao gọt hoa quả
Con dao gọt hoa quả bén ngót cắm sâu vào tim, mắt trợn trừng.. và đã chết cứng.

“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy..?”, Hải kêu lên thảng thốt, định gọi ngay cho cảnh sát, nhưng khi vừa bấm số được một nửa, anh ta ngưng lại ngay, quyết định không gọi nữa.

“Không.. không thể gọi cho cảnh sát.. không thể để họ tìm thấy cái xác này.. biết giải thích cái chết của Kiều thế nào với họ chứ.. mình không muốn đi tù.. mình không có giết cô ấy mà..”, Hải lắc đầu lia lịa, lẩm bẩm

.Sau khi lôi cái xác ra vườn chôn, lau dọn sạch sẽ mọi thứ. Hải lao ra đường, cảm giác hơi choáng. Cứ thế lang thang cho đến tối mịt, về nhà không dám, càng không có chỗ nào để đi. Nhưng rồi, cũng phải về, khi bước vào cửa, Hải nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà.

“Ai.. là ai..?”, Hải thầm nghĩ trong đầu, với tay lấy cái tua vít trên kệ, nhẹ nhàng hướng về phía có tiếng nước chảy.. là nhà vệ sinh.

Cửa không đóng, chỉ khép hờ, Hải đạp tung cửa lao vào.. là Kiều sao.. sao có thể..?

Cả hai trợn mắt nhìn nhau ngạc nhiên.

“Em.. em không sao chứ..?”,

Hải lắp bắp, tay vẫn lăm lăm cái tua vít Kiều đuổi:

“anh ra ngoài đi, em có thể bị gì được chứ..? anh bị làm sao vậy..?”

Hải lùi dần ra ngoài, đóng cửa lại. Ngồi bệt luôn xuống sàn, dựa lưng vào tấm cửa gỗ, hoang mang, lẩm bẩm một mình:

“là mơ sao.. đâu là mơ, còn đâu mới là thật..? rõ ràng Kiều đã chết, mình còn tự tay chôn cô ấy ở vườn sau kia mà..”

Tát mạnh vào 2 bên má mấy cái, thấy đau, rõ ràng không phải là mơ.

“Chuyện này là sao chứ..?”

Khi anh ta vừa bật dậy, định ra vườn sau kiểm tra xem có cái xác nào được chôn ngoài đó không, thì cùng lúc Kiều mở cửa, khiến Hải chới với té ngược về phía sau, ngã vào lòng Kiều.Cảm giác hơi lạnh.Hải bối rối, hỏi:

“sao người em lạnh ngắt vậy..?”

“Anh bị điên à..? em vừa mới tắm xong mà..”, Kiều bực dọc đáp.

Cô nhíu mày, tiến lại gần Hải, sờ tay lên trán anh ta, tiếp:

“đâu có ấm đầu, anh có ổn không vậy..? lại gặp ác mộng à..?”

Đầu óc hỗn loạn, Hải đi theo Kiều trở về phòng nằm. Anh ta ngủ li bì đến khi mở mắt ra, thấy nắng đã lên cao. Ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức từ ngoài len vào, Hải bước ra phòng khách, nhìn thấy vợ đang nấu bữa cơm trưa.

Kiều nhìn Hải, dịu giọng bảo anh ta đi làm vệ sinh cá nhân đi, rồi ăn cơm.

Hải ngồi ở ghế sofa, nhưng không tập trung vào chương trình TV, liên tục liếc mắt theo dõi Kiều, chăm chăm nhìn vào tấm lưng nhỏ nhắn và bàn tay trắng nõn nà, đang không ngừng băm nhỏ thức ăn trên thớt của vợ.

Tất cả, như mọi ngày, đều rất bình thường, nhưng không hiểu sao, cứ thấy bất an trong lòng. Không lâu sau, thức ăn đã được bày biện ra trên bàn, bốc khói nghi ngút, thơm và vô cùng ngon mắt.

“Tay nghề nấu bếp của vợ anh.. dạo này tiến bộ nhiều đó.. nhưng mấy món này sao nhìn lạ quá.. hình như, anh chưa từng nhìn thấy vợ nấu bao giờ..”, Hải cố tỏ ra vui vẻ bình phẩm.

Kiều cười, nhìn chồng âu yếm:

“anh ăn đi..”

Ăn xong. Hải loạng choạng trở vào phòng, ngáp ngắn ngáp dài, tự dưng thấy buồn ngủ kinh khủng. Anh ta ngã vật ra nệm, chẳng biết ngủ mất bao lâu.Khi mở mắt ra, còn lơ mơ chưa tỉnh, định vươn tay vươn chân, thì thấy cả người cứng đờ, không sao cử động được.Nhìn khắp lượt, mới thấy mình đang bị trói, cạnh bên là Kiều, đang cầm con dao.. chính là con dao đó.

Người không phạm ta, ta không phạm người. Người nếu phạm ta, ta sẽ diệt người…
Anh ta muốn hét lên, hỏi xem Kiều đang làm gì, nhưng không được, vì miệng lúc này cũng đã bị lấp kín.. bằng thứ gì đó.

Kiều cười mỉm, khuôn mặt giờ đây đã không còn là vợ Hải nữa, mà thay vào đó là cái đầu của Vương nữ trong lăng mộ.

Bay là đà khắp xung quanh cô ta, còn có hơn chục cái đầu khác, giống y hệt, mà theo tìm hiểu của Hải, đó chính là những Triều Thiên Nữ, vốn là cung nữ được chôn theo để hầu hạ Vương nữ kia.

Cô ta giơ cao con dao lên, cắm xuống thật mạnh từ cổ, kéo xuống thành một đường dài, rồi dùng bàn tay đầy móng vuốt sắc nhọn, lột da, sau đó, mới từ từ.. mở banh lồng ngực của Hải.

Nhưng chẳng hiểu sao, anh ta vẫn không chết, cứ nằm trơ mắt ra đó, nhìn Vương nữ kia, lần lượt xẻ thịt, phanh thây mình, đau đớn đến tột cùng, nhưng không thể chết.

Vương nữ lạnh lùng, chỉ tay vào phần ngực đã bị cắt, của cái xác, đang gắn hờ cái đầu mình bên trên, máu vẫn còn loang lổ ra lớp áo ngoài, nhẹ nhàng, hỏi:

“bữa ăn ngon chứ..?”vừa nói, vừa nhìn kẻ trước mắt..những thớ cơ của hắn ta, vẫn còn đang co giật không ngừng, như con ếch bị lột da..đôi mắt hắn thảng thốt, nước mắt không ngừng tuôn ra..miệng cố nôn oẹ vì bữa ăn trưa, nhưng trong miệng lại vướng trái táo nhỏ, nên đống thức ăn đó cứ nghẹn lại trong cổ họng, trào ra từng chút một 2 bên khoé miệng..còn trái tim anh ta, đang đập liên hồi vì kinh khiếp.Tất cả, khiến Vương nữ vô cùng hài lòng. Bất giác, nở ra một nụ cười thỏa mãn.

Miệng cô ta và đầu của đám Triều Thiên Nữ lúc này, không hề mở, nhưng âm thanh the thé chẳng biết từ đâu, cứ không ngừng vang vọng lên bên tai Hải:”người không phạm ta, ta không phạm người..người nếu phạm ta, ta sẽ diệt người..người tái phạm ta, nhổ cỏ tận gốc..người vẫn phạm ta, chết không toàn thây..”

(Hết)

Lời nguyền: phần 1

Một số bài viết liên quan

Back to top button