Sách Hay Nên Đọc

Máy ảnh – Những câu chuyện từ bóng tối (5) rùng rợn, ám ảnh

Tôi đến thành phố hoa lệ này từ một tỉnh lẻ, vừa học vừa làm ở đây cũng đã một thời gian khá dài.Ngày đó, mẹ tôi cầu khẩn mãi mới được một mụn con trai, là tôi. Cha lại không may đoản thọ, đã sớm qua đời khi tôi vừa mới lên ba. Mọi gánh nặng lo toan dồn hết lên vai đôi vai mẹ, khiến mẹ tôi trông già hơn hẳn những người cùng độ tuổi. Thế nên, ngay khi có thể tự lo được cho mình, tôi đã nhanh chóng quyết định chuyển nhà, để đón mẹ lên ở cùng. Đi làm khó nhọc hơn một chút cũng được, chỉ cần mỗi ngày đều trông thấy mẹ khỏe mạnh là tôi đủ an lòng.

Máy ảnh
Tác phẩm
Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

Bài tiên tri Lenormand
Bài Tarot

Chuyển nhà
Căn nhà nhỏ nằm ở cuối con hẻm vắng người, yên tĩnh, khá cũ và hơi xa trung tâm thành phố. Nhưng không vấn đề, tôi chỉ cần dậy sớm hơn bình thường một chút vẫn đến được chỗ làm đúng giờ, mẹ con tôi được ở gần nhau, cực mấy tôi cũng chịu được.

Mọi thứ trong nhà đều đã được dọn đi, hoàn toàn trống không, ngoại trừ một bộ bàn ghế gỗ kê sát góc tường. Tôi vui vẻ đặt mấy chậu cây nhỏ trên bệ cửa sổ, dùng nơi đó làm việc như một món quà mà chủ cũ đã để lại.

Cuộc sống ở nhà mới rất ấm cúng và an ổn, ngoại trừ.. phần sau gáy của tôi. Mỗi khi ngồi vào bàn làm việc hằng đêm, tôi đều có cảm giác gì đó.. rất lạ.

Những lần đầu, tôi cũng không mấy để ý đến nó, chỉ nghĩ là do công việc phải đi lại quá xa và thường xuyên có những dự án lớn, phải mày mò bôi xóa, cúi gằm mặt tô tô vẽ vẽ sáng đêm, nên phần sau gáy tôi mới hay có cảm giác nặng và mỏi đến vậy.Nhưng rồi việc đó cứ kéo dài mãi, suốt nửa năm, khiến tôi cảm thấy vô cùng thắc mắc về lí do thực sự.

Chỉ khi tôi ngồi vào bàn làm việc mới có thứ cảm giác, một vật gì đó từ phía sau, cứ thỉnh thoảng lại chạm vào gáy tôi, lúc nhẹ, lúc mạnh, lúc chỉ như sượt qua, lúc lại kéo dài thành vệt ngang phủ chụp cả phần sau ót, khi thì như kẹp chặt lấy cổ khiến tôi không cách gì xoay trở qua lại được.

Nhưng kỳ lạ là, mỗi lần tôi bực mình ngoáy cổ lại, đều không thấy bất cứ thứ gì từ khoảng không trước mặt. Lạ hơn nữa là phần mũi miệng lúc này, như thay cho phần sau gáy, cứ đều đều dính phải thứ cảm giác có gì đó chạm vào, thậm chí còn cảm nhận rõ ràng nó chui cả vào miệng mình.Cũng vì thời gian ở nhà của tôi chủ yếu tập trung bên bàn làm việc nên tôi đã không nhận ra sự việc quái đản này sớm hơn.

Một năm sau
Trong bữa cơm, tôi mới bất chợt hỏi mẹ:

“Mẹ.. con cứ thấy.. căn nhà này.. có gì đó lạ lắm.. mẹ có thấy gì khác lạ không..?”

Gắp một miếng đậu hủ chiên vẫn còn nóng giòn, thơm phức, bỏ vào chén cho tôi, mẹ nhăn trán nghĩ một lát rồi mới trả lời:

“không, mẹ có thấy gì lạ đâu, chỉ có đôi khi quét sân, mẹ ngẩng lên thì có cảm giác đầu đụng phải thứ gì đó thôi…”

Nghe mẹ nói, tôi vô tình hướng mắt ra nhìn vào khoảng tối trước sân, trông thấy những tán cây rậm rạp đổ bóng bao trùm lên toàn bộ căn nhà thành những hình thù kỳ dị, tôi bất giác nảy sinh thứ cảm giác sợ hãi mơ hồ không rõ lí do, nhưng vẫn cố trấn tĩnh, bình thản nói với mẹ:

“chắc tại mấy cành cây lớn quá, trĩu xuống chạm phải mẹ thôi, mai được nghỉ con chặt bớt đi là xong…”

“Không phải, hôm trước, con nói sợ mẹ quét cực nên đã chặt ngắn hết mấy cái cành rồi, bộ con không nhớ gì sao..”, mẹ nhìn tôi lo lắng.

“Con nhớ chứ, nhưng cũng mấy tháng rồi mà mẹ, con sợ nó lại dài ra rồi..”, vừa nói tôi vừa cười trừ cho mẹ yên lòng.

Nét mặt căng thẳng giãn nhanh ra, mẹ dùng đuôi đôi đũa ăn cơm, gõ nhẹ vào đầu tôi, cười:

“lớn đầu rồi còn ngô nghê thế này, bao giờ mẹ mới có dâu, có cháu bế bồng hả..”

Thấy mẹ lại sắp chuyển sang đề tài muôn thưở của các cụ, tôi quay ngay lại vấn đề chính, kể cho mẹ nghe chuyện kỳ lạ mà tôi đã gặp phải suốt nửa năm qua, từ lúc chuyển đến đây.

Mẹ chỉ ậm ừ suy nghĩ không nói gì. Cho đến bữa cơm tối mai, không biết mẹ đã đi những đâu, hỏi được từ thầy bà nào, hay từ các sư trên chùa mẹ hay làm công quả, mà bảo với tôi rằng:

“mẹ nghe nói những thứ không thể trông thấy bằng mắt thường, có thể dùng máy ảnh chụp ra được, nên mẹ nhờ bác thợ chụp ảnh nhà kế bên sang chụp cho vài tấm ảnh thử xem đấy…”

Tối đó, cơm nước dọn rửa xong xuôi, tôi ra trước nhà ngồi hút điếu thuốc, được một lát tôi xỏ nhanh dép, bước ra sân, đứng trông sang nhà bác hàng xóm, định gọi mẹ về, thì bất chợt gặp phải thứ cảm giác có gì chạm vào sau gáy quen thuộc mà mẹ tôi kể vẫn gặp khi bà quét sân, khiến tôi đột nhiên sởn cả gai ốc. Nghĩ là do cơn gió lạnh buổi đêm vừa thổi đến, tôi đi nhanh trở vào trong nhà, liên tục rùng mình, ớn lạnh từng cơn.

Tấm ảnh…
Ngồi vào bàn làm việc, ngay khi vừa cảm nhận thấy thứ đó, tôi gõ gõ mạnh đầu ngón tay trên bàn, ra hiệu cho bác thợ chụp ảnh và mẹ đang nấp ở góc tối sau lưng bắt đầu bấm máy.

Không đợi được đến sáng mai, mẹ kéo tay tôi, lôi xềnh xệch sang nhà bác thợ chụp ảnh, mặc cho tôi luôn miệng lằn nhằn sợ phiền bác đêm hôm, mẹ tôi vẫn một mực nhất quyết:

“mẹ nói trước với bác rồi, bác cũng đã đồng ý giúp mẹ con mình vì những lần mẹ giúp bác việc hương khói cúng kiến bên nhà, con có thôi đi không hả..”

Mẹ lúc nào cũng vậy, đã quyết gì thì phải làm ngay, làm cho bằng được, tôi đành thở dài, ngoan ngoãn bước theo sau mẹ, cùng chờ những tấm phim chụp vừa rồi được tráng ra ảnh.Thầm nghĩ bụng, nếu không thấy gì, mẹ con tôi chẳng phải vô duyên vô cớ mang cái danh thần hồn nát thần tính hay sao. Tuy nói vậy, nhưng tôi cũng sốt ruột tò mò chẳng kém mẹ tôi là mấy.

Vài tiếng trôi qua, khi nghe thấy tiếng hét thất thanh của bác thợ chụp ảnh từ hướng phòng tráng phim, tôi lập tức lao bổ vào.Trong bóng tối lờ nhờ đen đỏ xen lẫn vô cùng quỷ dị của phòng rửa phim, tôi nhìn thấy bác hàng xóm đang sợ hãi ngồi nép sát vào tường. Toàn thân run lên bần bật, tay chỉ vào tấm ảnh đang nằm dưới sàn nhà, miệng lắp bắp, cố mãi không thành tiếng.

Chân tướng
Tôi giữ vẻ mặt khó hiểu, cúi xuống nhặt tấm ảnh trên sàn, giơ lên cao. Từ ánh sáng đỏ đỏ mờ ảo trong phòng, tôi thấy một xác người đang trong tư thế treo cổ.. lửng lơ phía sau đầu tôi.Thì ra phần chân xác chết này, chính là thứ liên tục đong đưa, chạm vào gáy tôi suốt đêm, mỗi khi ngồi vào bàn làm việc.

Những ngón chân tím bầm, đầy cát bẩn đó.những lúc tôi thảng thốt giật mình quay lại mỗi lần bị va chạm quá mạnh vào gáy khi đầu tôi bị đập đến dúi dụi mặt xuống mặt bàn thậm chí đã.. chui tọt hẳn nguyên bàn chân vào miệng tôi, không đếm xuể bao nhiêu lần suốt nửa năm qua.Tôi vẫn nhớ như in, cái vị mằn mặn, lờ lợ, cáu bẩn của chúng khi trong miệng, khi chúng chạm vào môi, vào lưỡi tôi, chà sát qua lại. Và cả khi nuốt cái loại mùi vị ngón chân xác chết đó xuống cổ họng nữa.

Loại mùi vị phảng phất, hơi thịt thịt, nhừa nhựa. Cảm giác giống mùi thịt lợn sống bày bán trên các sạp hàng ngoài chợ khiến tôi muốn nôn mửa, liên tục nhợn lên, trào hết bữa cơm chiều với thịt kho tàu ra ngoài, thành một đống bầy nhầy, nhơ nhớp, mùi vị không chút dễ chịu, lan nhanh ra khắp sàn.Đằng xa, trong tấm ảnh, bên ngoài cửa sổ, còn có.. một xác người treo lơ lửng nữa. Hẳn nhiên nó chính là thứ vẫn đụng trúng đầu mẹ tôi bôm bốp những khi bà quét sân, không biết những khi bị nó chạm vào trực diện, mẹ tôi có cảm nhận được những thứ mùi vị tởm lợm.. giống như tôi không.

Đứng chết trân, mường tượng lại toàn bộ sự việc suốt nửa năm qua, khiến tôi cũng không còn trụ vững trên hai chân mình được nữa, nhanh chóng ngã quỵ xuống trên bãi nôn nhầy nhụa dưới chân.

Còn mẹ tôi khi đó, sớm đã ngất xỉu từ lúc vừa nhìn thấy thứ bên trong tấm ảnh được tôi giơ lên cao rồi..

(Hết)

Một số bài viết liên quan

Back to top button