Sách Hay Nên Đọc

Mỗi tối, hãy tha thứ cho tất cả những chuyện làm em tổn thương

Tình cờ gặp người quen cũ, tôi không ngần ngại tiến lại hỏi về cuộc sống của em. Tôi không nghĩ em nặng tình như thế. Từ lúc chia tay nhau, em làm bạn với những chiều tan tầm ngồi quán xá đến tối muộn vì sợ một mình và bóng tối. Tự hỏi lòng, sau tôi, em có yêu thêm ai hay cứ tự trói buộc mình trong nỗi cô đơn đắng cay từ ngày ấy?

Xin lỗi vì tôi lại nhớ em
Mỗi lần nghĩ đến em, tôi hay trầm tư đứng ngoài ban công nhìn về hướng mặt trời lặn khi chiều nắng đã tắt. Ngày tôi còn bên em, cứ mỗi chiều, vào khoảng thời gian này, tôi lại nhận được dòng tin ngọt ngào em nhắn: “Tối nay chồng muốn ăn gì nào?”. Về tới nhà, cơm nước đã tinh tươm. Thậm chí, quần áo cũng đã được em sắp sẵn, bình nóng lạnh cũng được em chu đáo bật sẵn. Tôi chỉ việc tắm gội rồi nhào ngay vào mâm cơm em đã chuẩn bị.

Những bữa cơm em đã nấu bằng cả tình yêu.
Khi nhớ về em, tôi luôn mường tượng đến chiếc gối đôi hai đứa chở nhau đi sắm, góc trạn bát có cặp bát giống nhau, ly nước đôi, trong tủ quần áo có vài set đồ trùng màu,.. Đôi khi, trong chiếc chăn cuộn tròn tôi vẫn mơ được nằm cạnh, vỗ về giấc ngủ em no tròn. 

Không biết em còn nhớ hay quên? Hoặc vẫn còn, hoặc chỉ là hoài niệm.

Xin lỗi khi nhắc về kỷ niệm bên em
Bởi lòng ích kỷ, dù không mang lại hạnh phúc cho em nhưng tôi vẫn muốn biết từ lúc mình rời đi, em đã băm chúng nát vụn dưới nhiều nhát dao, hay đã tống vào bao tải rồi lạnh lùng ném xuống xe rác sau tiếng kẻng một buổi chiều; hay em còn giữ-lại-mang-theo trong mảng ký ức tăm tối nhất đời mình?

Thật đau lòng khi nghĩ về chuyện tình yêu tôi với em. Cái thuở tôi chán trường cuộc sống hôn nhân, tìm đến bên em, có lúc tôi nuôi ý nghĩ sẽ từ bỏ tất cả để cùng em vun đắp một cuộc sống khác. Những đêm gió rét, nhớ bàn chân em buốt lạnh vùi vào đùi tôi để sưởi ấm. Bàn tay nhỏ bé xoa xoa vào má tôi đến khi ấm rực lên.

Em như cánh chim bé nhỏ ướt bết nước mưa, yếu mềm và mỏng manh cần che chở. Thế mà tôi chỉ mang lại cho em nỗi đau dai dẳng. Nỗi đau mà nhiều lần em vẫn nói với tôi “đó là thứ hạnh phúc sẽ dang dở nhưng dù một phút thôi, em vẫn muốn được yêu”.

Xin lỗi vì vẫn âm thầm dõi theo em
Tôi nghe nói, em mới chuyển đến một nơi ở mới, một nơi không có không gian nào, hay một đồ vật gì còn liên quan đến tôi nữa. Thế cũng tốt. Tôi có đáng để em nhớ đến sau những tổn thương đã cứa vào lòng em còn sắc lẹm hơn cả lưỡi dao.

Từ khi tôi rời đi, em đã không yêu thêm ai nữa.
Tôi nghe nói, dáng em gầy hanh hao. Có lẽ, bởi em đã không khóc, không liên lạc, không than trách với chính tôi hay có một lúc nào, em đã ấm ức, giữ lại cho riêng mình những hồi ức đẹp đẽ kèm những điều chát chúa để rồi vùi khóc trong tấm chăn mỏng manh, khóc đến ướt đẫm cả gối cũng không có tiếng ai an ủi. Chỉ có không gian tĩnh lặng như tờ và tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ.

Và…

Tôi ước rằng đời em đừng có thêm biến cố nào tệ hại như cách em đã chọn tôi. Tôi không đủ can đảm nhắn gọi hay tìm em chỉ để thỏa mãn cảm xúc riêng mình rằng em vẫn yên ổn, mạnh khỏe và hạnh phúc để cả hai cùng cảm thấy ấm lòng nhìn về phía trước, trong bước đường song song của cuộc đời tôi, cuộc đời em; hoặc là tôi được một lần nhắc về những điều đẹp đẽ mà cả hai đã cùng nhau trải qua như những người bạn cũ gặp lại.

Xin lỗi vì tôi không bảo vệ được em
Cú tát giáng trời, giữa quán cà phê chật chội, vào một ngày cuối tuần mưa rả rích. Tiếng đạp huỳnh huỵch vào ngực, vào bụng, vào mặt em; tiếng hai đứa trẻ khóc ré lên vì hoảng sợ; cả tiếng thét như sấm rền của người đàn bà bất lực:

– Tại sao mày có thể cướp bố của những đứa trẻ còn ngây thơ đêm nào cũng khóc đòi bố ôm ngủ? Mày không biết nhục à? Đồ đĩ điếm!

Trong giây lát bị mất phương hướng, em vẫn gắng gượng đứng dậy. Im bặt. Không phân bua. Không cầu cứu. Không khóc lóc. Em nhếch mép với tôi một cái, rồi loạng choạng bước về phía cửa quán. Lưng em khom lại chịu đựng cơn đau và nỗi tủi nhục trước sự chứng kiến của bao người; mà trước hết là bởi sự đớn hèn không dám can ngăn ở tôi. Tôi nhìn theo em, nhìn theo gương mặt dửng dưng, lạnh ngắt khi em quay đi. Em không ngoảnh lại như cách em vẫn làm khi tôi đứng dưới cổng nhìn theo đến khi đèn trong phòng em bật sáng những thuở mới yêu.

Xin lỗi vì tôi là kẻ gian dối
Tôi không dám thú nhận tất cả mọi tội lỗi trước em. Thay bởi điều đó, tôi như một kẻ hèn, vô tâm hay kiếm cớ để bỏ đi sau mỗi lần giận dỗi dù câu chuyện không to tát lắm. Tôi đã bỏ đi ngay cả khi em khóc lóc, ôm chân tôi van vỉ: “Anh đừng đi”.

Có lúc ngồi ngẫm lại chuyện cũ, tôi cảm thấy khinh thường bản thân mình một cách khủng khiếp. Một mặt, tôi nói thương em hơn cả mạng sống của mình; một mặt khác, tôi lại trở về nhà quỳ dưới chân vợ mình xin tha thứ vì trót làm cô ấy tổn thương. Lại chính tôi nói em là kẻ đã vương víu tôi vào cuộc tình ngang trái, khiến tôi trở thành kẻ tệ bạc. Sau tất cả, tôi rời bỏ em để trở về tổ ấm gia đình. Còn em, vẫn điềm tĩnh và im lặng. Kể từ ngày đó, tôi không thấy nhận được hồi âm nào từ em, dù là lời nhung nhớ hay trách móc. Không biết, em có thực sự ổn không?

Xin lỗi vì tôi thể yêu em trọn vẹn
Thật chua xót! Tôi thương em trong thứ tình cảm không lành lặn, dường như là một ngã rẽ khác mà tôi đã đi lạc. Bởi tình yêu em không đủ lớn mà thoáng chốc tôi phá vỡ cuộc đời em, cô gái tôi từng nói muốn cả đời này chăm sóc, lo lắng. Dù không thăm hỏi, nhưng tôi cầu nguyện mỗi đêm em có giấc ngủ say. Cầu nguyện cho em nhắm mắt lại, tự dọn dẹp trái tim mình. Những gì đã cũ cho qua để em quên đi một kẻ tồi không yêu em bằng tình yêu trọn vẹn.

Xin lỗi em!

Ngàn lần mong em thứ tha.

Em ngon ngoan nhé!

Back to top button