Tản mạn về Sài Gòn

Ngập Ngừng – Từ thơ đến nhạc: Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

Đọc khoảng: 5 phútTừ lúc hình thành và phát triển, dòng nhạc vàng của Việt Nam có rất nhiều các ca khúc lấy cảm hứng từ các thi phẩm. Có nhiều trường hợp nhạc sĩ dựa vào ý thơ hoặc nội dung câu chuyện của các bài thơ để viết nên ca khúc và cũng mượn thơ để đặt lời cho bài hát của mình.

Trong số các thi phẩm tạo cảm hứng nhiều nhất cho các nhạc sĩ, có thể kể đến bài “Màu Tím Hoa Sim” của nhà thơ Hữu Loan và “Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím” của Kiên Giang, “Hai Sắc Hoa Ti Gôn” của TTKh… Tuy nhiên, có một bài thơ có ý thơ xuất hiện trong rất nhiều các ca khúc nhưng ít ai để ý đến vì tưởng đó là ca sao. Đó chính là bài thơ “Ngập Ngừng” của thi sĩ Hồ Dzếnh với hai câu thơ để đời:

“Tình mất vui khi đã vẹn câu thề

Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở”

Ý thơ này xuất hiện rất nhiều trong các ca khúc nhạc vàng thời kỳ trước năm 1975.

Bài thơ “Ngập Ngừng” được thi sĩ Hồ Dzếnh sáng tác và in trong tập thơ “Quê ngoại” (xuất bản năm 1943). Có đến 18 dòng thơ trong bài thơ “Ngập Ngừng” và trong số đó có khoảng 6 dòng thơ được các nhạc sĩ nhắc đến nhiều trong các ca khúc. Khi đọc “Ngập Ngừng”, đọc giả sẽ cảm thấy một sự đợi chờ người yêu và nhớ thương vô bờ bến của nhân vật trữ tình trong tác phẩm lúc chàng đang đợi người yêu đến điểm hẹn. Chính vì đợi chờ lâu nhưng người yêu không đến nên chàng trai lại suy nghĩ đến những chuyện không vui và tương lai của mối tình hiện tại của chàng cũng như thầm trách người yêu sao nỡ nào lỗi hẹn.

Nguyên tác bài thơ “Ngập ngừng” như sau:

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé

Để lòng buồn tôi dạo khắn trong sân

Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần

Tôi nói khẽ: Gớm! Làm sao nhớ thế?

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

Em tôi ơi tình có nghĩa gì đâu?

Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu

Thuở ân ái mong manh như nắng lụa

Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa

Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi

Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé

Tôi sẽ trách – cố nhiên! Nhưng rất nhẹ

Nếu trót đi em hãy gắng quay về

Tình mất vui khi đã vẹn câu thề

Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở

Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đổ

Cho nghìn sau lơ lửng với nghìn xưa.

Trong bài thơ này, có 2 đoạn thơ thường được các nhạc sĩ đưa vào âm nhạc, đó là:

“Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé

Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân

Ngó trên tay điếu thuốc lá cháy lụi dần

Tôi nói khẽ: Gớm! Làm sao nhớ thế?”

“Tình mất vui khi đã vẹn câu thề

Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.”

Đoạn thơ đầu  là niềm cảm hứng để nhạc sĩ Trần Thiện Thanh viết nên ca khúc “Chuyện Hẹn Hò” và được nổi tiếng qua chính tiếng hát của chính tác giả từ trước năm 1975. Bài hát “Chuyện Hẹn Hò” là câu chuyện về sự lỗi hẹn của đôi tình nhân lúc hẹn hò với những cung bậc cảm xúc khó tả khi yêu. Trong nhiều lần trình diễn ca khúc này, tác giả Nhật Trường cũng có đọc đoạn thơ nguyên tác của Hồ Dzếnh làm bài hát thêm cảm xúc và giúp người nghe cảm thấy rõ hơn sự nhớ thương khi yêu nhau nhưng không được gặp.

Ngoài ra, bài thơ “Ngập Ngừng” cũng tạo nên cảm xúc cho nhạc sĩ Anh Bằng viết nên ca khúc “Anh Cứ Hẹn” từng nổi tiếng qua tiếng hát của ca sĩ Như Quỳnh. Nếu “Chuyện Hẹn Hò” là sự chờ đợi của chàng trai khi người yêu lỗi hẹn thì “Anh Cứ Hẹn” lại là sự ngóng trông của cô gái khi người yêu đã quên giờ hẹn. Dù là bài hát nào thì sự nhớ thương khi yêu nhau cũng tràn ngập trong từng lời ca.

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé

Để một mình em dạo phố lang thang

Quán vắng quanh đây nụ hôn quá nồng nàn

Em bước vội để che hồn trống vắng

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé

Để chuyện tình em đợi đến si mê

Những lúc xa nhau là tiếng sóng gần kề

Không dỗi hờn xót xa làm ướt mi

Tình yêu chỉ đẹp phút hẹn thề

Tình yêu sẽ buồn khi bước vào vòng đam mê

Tình như trái mộng chín rung rinh trên đầu cành

Tình như nắng lụa hóa mộng mơ

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé

Tình chỉ đẹp khi còn dở dang thôi

Những cánh thư yêu đừng nên kết vội vàng

Những cánh buồm đừng nên dừng bến đỗ

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé

Cuộc đời buồn khi tình đã lên ngôi

Có biết bao nhiêu tình say đắm tuyệt vời

Đều dở dang như tình mình thế thôi.

(Lời bài hát Anh Cứ Hẹn – Anh Bằng)

Riêng đối với hai câu thơ “Tình mất vui khi đã vẹn câu thề. Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở”, khi xuất hiện trong âm nhạc thường sẽ bị đổi thành “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Đời mất vui khi đã vẹn câu thề”. Những ca khúc nổi tiếng nhất có nhắc đến hai câu thơ này là “Tình Chỉ Đẹp” của nhạc sĩ Thủy Tiên và “Chuyến Đò Không Em” của nhạc sĩ Hoài Linh.

Đối với ca khúc “Tình Chỉ Đẹp”, nhạc sĩ Thủy Tiên dựa vào ý 2 câu thơ đó để viết nên ca khúc về chuyện tình yêu đôi lứa, cuộc tình tan vỡ:

Tôi đã yêu anh từ muôn kiếp nào

Cho dẫu mai sau đời nhiều bể dâu

Biết rằng chẳng được gần nhau

Đừng đem cay đắng cho nhau

Cho cung đàn lỡ nhịp thương đau

Thôi xin anh đừng buồn, xin anh đừng buồn

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

Đời mất vui khi đã vẹn câu thề

Tôi đã yêu anh tình yêu ban đầu

Còn trong ca khúc “Chuyến Đò Không Em”, nhạc sĩ Hoài Linh và Anh Phong đã tạo nên một câu chuyện riêng cho ca khúc và cũng có nhắc đến ý thơ “Ngập Ngừng” khi đặt lời bài hát trong đoạn phiên khúc cuối cùng:

“Gió thu lạnh giá, bao nhiêu là lá bấy nhiêu cơn sầu đông

Cánh thơ ban đầu ấy, chết trong lòng giấy nhắc bao kỷ niệm buồn

Đừng trách người đi sao lỗi nhịp đàn, tình chỉ đẹp khi ái ân không tròn

Một lần vào thu, là lần băng giá khơi sầu tâm tư.”

Bên cạnh việc được các nhạc sĩ sử dụng nội dung hoặc trích gần như giống bản gốc để đặt lời cho các ca khúc của mình, thì 2 câu thơ “Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề. Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở” còn được xuất hiện trên bìa nhạc gốc của bài hát “Hai Đứa Giận Nhau” của nhạc sĩ Hoài Linh, xuất bản trước năm 1975.

Ngoài ra câu thơ mà cũng như câu nói “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Đời mất vui lúc đã vẹn câu thề” đã trở thành câu nói quen thuộc thường được nhắc đến khi chứng kiến chuyện tình dở, dần dần 2 câu thơ này trở nên quen thuộc với mọi tầng lớp trong cuộc sống mỗi ngày.

Back to top button