Sách Hay Nên Đọc

[Ngôn tình, Bí ẩn] Những câu truyện đến từ bóng tối! (Tìm kiếm)

Câu truyện này sẽ không mang nặng hơi hướng ngôn tình Trung Quốc mà sẽ bị ảnh hưởng khá nhiều tới những yếu tố phá án, tâm linh kì bí khác. Nếu bạn sẵn sàng cho một cuộc phưu lưu thì chúc mừng bạn, bạn đã chọn được đúng truyện rồi đấy. Truyện này do mình tự sáng tác, nên có thể cmt và like cho mình có thêm động lực nhé!

Văn án
 Uyên cố lết thân hình đã bị thương nặng của mình về phía nó. Xung quanh, xác người chồng chất. Bầu không khí đầy mùi máu tanh, ảm đạm được bóng tối che giấu kĩ càng. Chạm nhẹ lên tay bạn, Uyên thì thào:

– Tất cả kết thúc rồi!

Nó vẫn còn đang ôm lấy xác chết lạnh ngắt của anh, người lấm lem đầy máu. Trong màn đêm lạnh lẽo, hưu quạnh, chỉ còn nghe thấy tiếng khóc nức nở của nó. Tiếng khóc của sự hối cải…

Tag:

Ngôn tình
Đam mỹ ( có thể có)
Bách hợp
Phá án

Chương 1: Những ngày êm đềm..
When it’s you and me

We don’t need anyone to tell us who to be

We’ll be turning up the radio

Well it’s you and I

…..

Rock and roll

Hey…Hey..Hey

Trong căn phòng ngủ lộng lẫy của tòa biện thự trắng bỗng vang lên tiếng nhạc sôi động. Cái đồng hồ điểm đúng sáu hồi chuông báo sáng vang lên khắp mọi ngõ ngách của căn nhà. Mắt nhắm mắt mở , nó với với tay tìm lấy cái điện thoại đang réo inh ỏi bên cạnh thì bỗng nhiên chạm vào một thứ gì đó vô cùng mịn màng. Thôi kệ, đằng nào điện thoại cũng tắt rồi, ngủ tiếp thôi. Vẫn nhắm chặt hai mắt , nó tự nhủ với chính mình, tiện thể ôm luôn cái thứ “mịn màng” đó để ngủ. Tội gì mà không ôm luôn, đang buồn ngủ mà. Chẹp chẹp miệng, nó bỗng dưng mở to hai mắt như thể vừa nhận ra một điều gì đó. Trước mắt nó là gương mặt của một tên con trai , trắng nõn nà , đang ngủ rất ngon bên cạnh nó. 

1s…2s…3s….

– Á…. Má ơi ! Có trộm, trộm ngủ phòng con má ơi!

– Đâu, trộm đâu? – Anh chàng cũng giật mình phắt dậy , ngó quanh phòng xem có tên trộm nào không.

– Ơ! Hóa ra là anh Lâm, em tưởng….

“Bụp” một cái gối trắng bay thẳng vào người nó.

– Trời ơi! Làm anh tưởng trộm , em biết là em đã phá hỏng giấc ngủ đẹp đẽ của anh không? Vừa nói , anh chàng vừa ngáp một cái rõ to rồi gục xuống chiếc giường trắng to đùng. Mặc kệ nó còn đang tròn mắt nhìn anh.

Haizzz…. Nó nhìn về phía anh chàng với thái độ ngán ngẩm. Lâm là một người mẫu diễn viên nổi tiếng, anh và Minh được bố nó cử đến để chăm sóc nó. Nó luôn suy nghĩ về vẫn đề này bởi tính tình Lâm rất trẻ con, đôi khi còn trẻ con hơn nó. Mà anh chàng này mỗi lần coi phim ma xong là không ngủ được , phải chạy sang phòng nó ngủ. Mà anh này cao hơn 1m8 , người cao to lại còn có cơ bắp nữa chứ. Mỗi lần sang ngủ là chiếm hơn nửa cái giường của nó. Có lần nó còn tỉnh dậy thấy mình đang ở dưới gầm giường nữa cơ. Hjx.. Nó luôn ghét ông quản gia vì đã xếp phòng nó ngay cạnh phòng Lâm , bắt nó phải chịu khổ sở thế này…

– Em biết không? – Nó lắc đầu .

– Bạn anh bảo : những lúc mình đang ngủ say rồi chợt tỉnh giấc có nghĩa là lúc ấy đang có người chăm chú nhìn mình. Mới đầu anh không tin, tưởng bọn nó định nhát ma anh nhưng bây giờ thì anh tin rồi.

Nó chưa kịp hiểu gì thì đã bị anh đẩy ngã xuống giường. Giữ chặt hai tay nó , không cho nó cử động , anh từ từ cúi sát xuống mặt nó. Trời ơi, bây giờ mình mới để ý thấy anh ấy có làn da mịn màng mà trắng đẹp zữ vậy. Thật không ngờ con trai mà lại xinh thế chứ. Hình như còn xinh hơn cả mình , không biết anh này đi chăm sóc da ở đâu nhỉ?

– Uhm… Em biết không , những cô gái bình thường nếu lâm vào tình trạng này thì đều sẽ ngượng mà nhắm mắt đó.

Nói rồi anh cúi gần hơn, môi anh gần như chạm vào môi nó. Gần tới mức nó có thể cảm nhận được mùi vani ngọt ngào từ cơ thể anh.

– Đâu… Trộm đâu… Cô chủ có… – Cả đám giúp việc , cùng với ông quản lí trợn tròn mắt trước khung cảnh trước mặt. Chăn giường nhàu nhĩ , gối ném lung tung , tư thế kì dị… Cả hai đứa bị bắt ngay tại trận cùng tròn mắt nhìn mọi người , không nói nên lời.

– Uhm… hi vọng tôi không phá hỏng buổi sáng lãng mạn của hai người. Còn mấy người còn không mau tiếp tục làm việc? – Mấy người giúp việc vội vàng lủi đi , đút hai tay vào túi quần mình , Minh hơi dựa vào tường nhìn về phía hai người.

– Cậu định làm gì cô bé đó vậy hả Lâm. – Cất giọng nhẹ nhàng tinh tế của mình, Minh hướng đôi mắt màu xám tro lạnh về phía hai người.

– Hì! Mình định mê hoặc cô ấy thử coi. Nhưng mà chắc là không được. Mà lúc anh đang cúi sát gần mặt em thì em đang nghĩ gì vậy??

– Uhm… em muốn hỏi anh đi spa ở đâu đấy thôi.

– Đó! Cậu thấy hok? Sắc đẹp của mình chỉ đủ để cô ấy hỏi xem mình đã đi spa ở đâu thôi.

– Thế nào cũng được . Tôi chỉ đến đây để nhắc hai người nhớ là sắp đến giờ đi học rồi đấy. – Thái độ của Minh bắt đầu trở nên hằn học.

– Oooh! Cậu ghen vì cô ấy được ngủ cạnh tôi sao? Đừng lo, tối nay tôi sẽ sang phòng cậu ngủ cùng. Được chưa? – Lâm mở to đôi mắt ngây thơ vô số tội của mình về phía Minh.

– Thôi, cho tôi miễn . Cậu xuống nhanh lên để ăn sáng. Con trai gì mà lề mề lại còn lười biếng nữa chứ. Không biết các fan nữ của cậu biết chuyện này thì sẽ cảm thấy thế nào nhỉ? – Bắt đầu tỏ thái độ châm chọc, Minh mở đôi mắt cũng “ngây thơ” không kém Lâm.

– Sẽ không bao giờ biết đâu bởi cậu là người đáng yêu và đẹp trai nhất mà tớ từng gặp đó. Không thể tin là có một người lịch lãm , ân cần như vậy là “vợ” của mình…

“Bụp” – Cả cuốn từ điển tiếng việt dầy cộp bỗng dưng “mọc cánh” bay thẳng vào mặt Lâm.

May mắn né được , Lâm lại nhe hàm răng trắng đều thẳng tắp của mình ra cười với Minh.

– Oh! Cậu không thích tớ gọi cậu là “vợ” sao? Ok! Từ giờ tớ sẽ gọi cậu là ” bé yêu” được chưa? – Cất giọng trầm ấm , ngọt hơn cả mật của mình, Lâm “âu yếm” nhìn Minh.

Bây giờ thì chắc chắn nó đã thấy ớn lạnh khắp người rồi. Ngước lên, nó thấy nét mặt của Minh cũng không khác gì nó. Haizz.. Nó nhủ thầm, nếu có thể chắc nó đã tổ chức “hôn lễ” đàng hoàng cho hai người này rồi. Chỉ tiếc là lười quá nên chưa làm . (==”).

– Thôi không đùa nữa, anh cùng “bé cưng” xuống ăn trước đây. – Nói rồi khoác vai Minh đi xuống.

– Haizz.. Lại bắt đầu một ngày mới nữa rồi! Hix mình không muốn đi học đâu. Thôi thì đi vậy , nhỡ buộc tóc rồi . (=.=).

* Bên dưới nhà bếp *
– Xèo….Oa mùi thức ăn thơm quá . Chắc là ngon lắm đây , mình ăn thử một miếng nhé . – Lâm đang thò tay lấy cái báy mì giòn tan , thơm phức vừa chín tới , được đặt ngon lành trên đĩa thì…

“Bụp” . Giật mạnh tay lại , vừa thổi , vừa xoa vào phần tay đang đỏ dần lên của mình. Lâm ” rưng rưng” nước mắt nhìn Minh.

– Nếu cậu cứ tiếp tục ăn vụng như thế là mình sẽ đánh cho cậu chừa cái thói đấy luôn đó! – Chùi bàn tay vẫn còn đang dính đầy dầu mỡ lên cái tạp dề hồng thắt ngang bụng , Minh lạnh lùng nhìn Lâm.

– Huhuhu.. San ơi! Minh đ….án…ánh..- Chưa kịp gào xong thì Lâm đã bị Minh nhồi cả miếng bánh to đùng vào mồm

– Trời ơi ! Hai anh thôi tán tỉnh nhau đi. Ít nhất là cũng phải để em đi rồi thì muốn làm gì thì làm chứ! Thật là. – Nó lẩm bẩm

– Uhm.. em xuống rồi thì ăn sáng đi. – Vẫn bình thản vậy , Minh đưa cho San đĩa bánh mì mới ra lò thơm phức , mặc kệ Lâm đang phồng mồm trợn mắt nhìn anh.

– Thôi, bạn em mua cho em rồi. Hai anh … uhm… cứ tiếp tục tư tình với nhau đi nhá . Em đi đây… – Nó chạy vội đi , trong đầu đang tự trách mình vì cái tội lề mề mà sắp muộn học.

– Â…y….i….âu….ấy? – Vẫn nhồm nhoàm miếng bánh mì to tướng , Lâm quay ra cố gọi với theo nó.

– Kệ nó… chả lẽ cậu không muốn “tư tình” với tớ nữa à? – Có thể do Lâm đang tưởng tượng nhưng hình như mắt Minh đang tóe ra lửa thì phải.

– Á…ơi….ứu….on…ới!

– Xin lỗi nhé… Má cậu không có ở đây để cứu cậu nữa đâu..

Chạy thật nhanh để bắt kịp cô bạn của mình , nó suýt nữa thì vồ được mấy con ếch to đùng.

– Ê! Chờ mình với ! Bồ làm gì mà đi nhanh dữ vậy? – Vừa nói vừa thở , mãi nó mới có thể lấy lại hơi để hỏi cô bạn của mình.

– Xin lỗi! Tại muộn quá ! Mình tưởng mấy anh đó đưa bồ đi rồi! Thôi, đồ ăn của bồ này! Đúng món bồ thích đó!

– Cảm ơn bồ! Bồ là người tuyệt vời nhất mà mình từng biết đó! Chỉ có bồ mới mua chịu mua món mình thích mà không ngại đứng xếp hàng từ sáng sớm.

– Đó! Thấy mình vĩ đại thế nào chưa? À mà mấy anh ở cùng bồ có gây khó dễ cho bồ không?

– Haizzz… Lại nhắc đến mấy người đó! Chắc mình chết mất.

– Tại sao? – Uyên tròn mắt nhìn nó.

– Tại mấy ông ấy cứ suốt ngày ôm nhau rồi gọi nào là vợ yêu , em yêu , nghe mà khó chịu không tả được. Đã thế anh Minh lại còn…

– Im lặng. Mình sẽ không cho cậu nói xấu về chồng tương lai của mình nữa đâu. – Uyên giả bộ quay đi , bịt tai lại.

Nó biết từ khi hai anh chàng đẹp trai “từ trên trời rơi xuống” này chuyển vào nhà nó thì cuộc sống của nó đã đảo lộn hoàn toàn. Cuộc sống bình yên , tự tại của nó được thay bằng những lời trêu chọc , dị nghị của những fan nữ của hai anh chàng. Những ngày lười biếng nằm ngủ đến tận 11h sáng cũng biến mất và được thay bằng tiếng còi thể dục , khiến nó bật dậy khỏi giấc ngủ yên lành của mình , rồi chạy 2 – 3 vòng khu biết thự to tướng nữa chứ. Nó đã giảm xuống 3 cân từ khi mấy anh “đẹp trai” đó đáp xuống nhà nó. Nếu nhiêu vậy thì nó còn chấp nhận được nhưng hai anh chàng này đã tuyên ngôn một câu xanh rờn rằng “Nó không phải là con gái” khiến nó bị mấy người giúp việc nhà nhìn bằng cặp mắt khác…

– À mà San ơi! Mình thấy sau này rất có thể bồ sẽ phải lòng một trong hai anh chàng chung nhà với bồ đó. Tin mình đi, mình là bà đồng nổi tiếng nhất khu này đó!

– Vâng! Nhưng “bà đồng nổi tiếng” ơi! Chúng mình sắp muộn học rồi đó! Bây giờ chắc chạy vẫn còn kịp đó! Còn không mau chạy đi… – Vừa nói nó vừa chạy trước nhỏ bạn cả mét.

– Ê! Chờ mình với…

Đôi khi nó thấy cuộc sống của nó rất phiền phức. Nhưng nó biết, lúc hai anh chàng đó bước vào ngôi biệt thự là lúc nó giã từ những khoảng trống cô đơn lạnh lẽo trong tâm hồn mình. Nó đã bắt đầu cảm nhận được niềm hạnh phúc khi quây quần bên những người thân quen , được ăn một bữa cơm tuy giản dị nhưng lại ngon lành hơn bất kì bữa ăn xa hoa nào mà nó hay ăn. Nó bắt đầu cảm nhận thấy hơi ấm đã mất đi từ lâu trong tòa biệt thự lạnh lẽo này. Và nó đã bắt đầu mỉm cười một cách thực sự. Nhưng trong thâm tâm , nó vẫn lo sợ , sợ rằng những ngày tháng êm đềm như thế này sẽ không còn chẳng bao lâu nữa…

Back to top button