Sách Hay Nên Đọc

Những trích dẫn hay nhất trong “Thời niên thiếu của anh và em” – Cửu Nguyệt Hi

“Thời niên thiếu của anh và em” – có lẽ khi đọc cái tên này, bạn sẽ nghĩ đến một câu chuyện ngôn tình thanh xuân ngọt ngào tươi đẹp, trong sáng, đầy hồn nhiên ở lứa tuổi học sinh. Nhưng không, “Thời niên thiếu của anh và em” của Cửu Nguyệt Hi lại được khắc họa là một bức tranh u tối, lạnh lẽo, không một chút ánh sáng giữa cuộc sống của những con người bị xem là thấp kém, không có tiếng nói trong xã hội.

Những câu nói đầy day dứt trong tác phẩm về thời niên thiếu kinh điển này sẽ ghi dấu cực sâu trong tâm trí của những ai đã từng đọc nó. Cùng Revisach cảm nhận ngay sau đây nhé

Giới thiệu nội dung cuốn sách “Thời niên thiếu của anh và em” của Cửu Nguyệt Hi
Cuốn sách “Thời niên thiếu của anh và em” của Cửu Nguyệt Hi
Câu chuyện là viễn cảnh của một xã hội màu xám, mục nát, khốn khổ. Hiện lên giữa bối cảnh tăm tối đó là hình ảnh hai con người với hai tính cách, hai sinh mạng, đều là những kẻ cô đơn, nhưng chung một niềm tin tưởng, hướng tới cái đẹp, tình cờ họ lại tìm thấy nhau.

Đọc thêm: [Trích dẫn sách hay] Yêu những điều không hoàn hảo – Chỉ cần bạn tồn tại thôi, điều đó cũng đủ khiến bạn quan trọng và đáng được yêu thương rồi

Trần Niệm, một cô bé có tật nói lắp, luôn trầm lặng, là một học sinh thuộc kiểu không quan tâm ai và không ai quan tâm trong lớp. Cuộc sống của cô mỗi ngày luôn ngập trong sự cô đơn và bí bách. Ước mơ lớn nhất của cuộc đời cô chính là cố gắng thi đậu Đại học, rời khỏi Hi Thành – thành phố hiện tại cô đang sống để đến với Bắc Kinh.

Trong thế giới tăm tối mà Trần Niệm đang phải sống ấy, Bắc Dã bỗng xuất hiện, như một bàn tay thô ráp mà dịu dàng, thắp lên ngọn lửa soi sáng tâm hồn đang run rẩy của cô bé.

Bắc Dã như là con người đến từ thế giới đối lập hoàn toàn với Trần Niệm – con gái nhà lành, học sinh giỏi, xinh xắn, ngoan hiền. Cậu là thành phần cá biệt trong trường nghề, đầu gấu, bất hảo, tương lai mờ mịt. Những tưởng giữa hai đứa trẻ chẳng có sự tương đồng nào, nhưng không, cuộc sống của hai cô cậu đã giao nhau ở cùng một điểm: họ đều là những đứa trẻ cô đơn.

Mối quan hệ cộng sinh khăng khít giữa Bắc Dã và Trần Niệm bắt đầu từ một giây phút “lo chuyện bao đồng” của Trần Niệm. Cô gái nhỏ tưởng chừng như yếu đuối và nhút nhát ấy khi nhìn thấy cậu nam sinh bị đánh hội đồng đã không hề bàng quan làm ngơ mà lén lút định báo cảnh sát, để rồi bị liên lụy, bị bọn đầu gấu cướp sạch tiền, lại bị ép hôn cậu. Hành động đó của cô đã khiến Bắc Dã ghi nhớ. Bắc Dã có trái tim ấm ấp, không chỉ không coi thường, chế giễu tật nói lắp của Trần Niệm, cậu còn bảo vệ, giúp đỡ cô không bị bắt nạt, kiên nhẫn chữa tật nói lắp cho cô, ở bên cạnh chậm rãi cổ vũ, vỗ về cô. Bản thân cậu cũng trầy trật vết thương nhưng cậu vẫn che chở cho cô. Khi trong cơn khủng hoảng nặng nề nhất của tuổi niên thiếu, khi mất lòng tin vào cảnh sát, vào pháp luật, vào “chính nghĩa”, Trần Niệm đã lựa chọn Bắc Dã, nương tựa vào cậu, tin tưởng cậu.

Những trích dẫn đẫm nước mắt trong ““Thời niên thiếu của anh và em” – Cửu Nguyệt Hi
Bắc Dã đã khơi dậy trong lòng Trần Niệm một sự kiên định, quật cường. Trong cái thành phố lạnh lẽo ấy, chỉ họ mới hiểu được nhau. Trong câu chuyện, chúng ta không thấy nhiều lời tán tỉnh, chỉ thấy hình ảnh nắm chặt tay nhau, trái tim hướng về nhau đi qua bão tố.

“Thời niên thiếu của anh và em” giống như một sợi dây buộc lấy trái tim người đọc vậy. Những tưởng rằng sẽ tươi sáng, nhưng vẫn không thoát khỏi sự tàn khốc của hiện thực. Càng đọc về sau, qua mỗi chương, nút buộc lại càng thắt sâu thêm, để rồi cuối cùng thít chặt vào tim khiến người ta nghẹt thở, đau lòng khôn nguôi. Và cuối cùng đem lại cho người đọc một cái thở phào như được giải thoát: cuối cùng thì cái quãng thời gian tệ hại này cũng qua rồi.

Những trích dẫn đẫm nước mắt trong “Thời niên thiếu của anh và em” – Cửu Nguyệt Hi
“Anh nhất định sẽ không phải là người kia trong sinh mệnh em, sẽ không phải là người xứng đôi với em. Cho nên em hãy nhớ, anh không có gì đáng để hối tiếc…

Còn anh thì sao? Không có cách nào cả, anh thích một người, anh chỉ muốn bảo vệ cô ấy, giấu cô ấy đi, bất kì người nào cũng không thể chạm vào, nói không chừng, không thể bắt nạt được, ai cũng không được nói cô ấy một câu không tốt.”

Những trích dẫn đẫm nước mắt trong ““Thời niên thiếu của anh và em” – Cửu Nguyệt Hi
“Cười nhạo và bài xích bắt đầu từ nhà trẻ. Ai nói “nhân chi sơ, tính bản thiện”, ai nói “chúng chỉ là trẻ con”? Sự phân chia cấp bậc, kết bè kết phái và chèn ép người khác của trẻ con lại là thứ tàn khốc nhất, nguyên thuỷ nhất. Chúng không giả dối như người lớn, cho nên chúng coi thường ai, ghét ai thì quang minh chính đại biểu hiện ra ngoài, quang minh chính đại ức hiếp người đó, chế giếu người đó, cô lập người đó, đả kích người đó.”

“Con người sợ rời khỏi đám đông, đặc biệt là trẻ con; chúng sợ hơn người trưởng thành, bởi vì chúng thường cũng là kẻ yếu.”

Đọc thêm: Trích dẫn ý nghĩa nhất trong Mắt biếc – Có một tình yêu dai dẳng của kẻ đơn phương

“Khi làm học sinh, thời gian vừa chậm vừa dài, sẽ suy nghĩ rất nhiều chuyện. Chờ sau này lớn lên rồi, bận rộn rồi, bận kiếm sống làm việc thì sẽ không còn thời gian suy nghĩ vớ vẩn nữa. Có lẽ nghĩ ngợi lung tung, trầm ngâm suy nghĩ, chính là ý nghĩa của việc là học sinh chăng?”

“Có những người, chỉ có thể đi vào trái tim bạn, nhưng không cách nào đi vào cuộc sống của bạn.”

“Tâm tư trông chờ trưởng thành của người trẻ tuổi, thiết tha, bất an, run rẩy, giống như một mũi tên sắp rời dây cung nhưng lại bị một bàn tay gắt gao giữ chặt.”

“Trên đời này không có trái tim nào hoàn toàn lương thiện, chỉ có mặt tốt mà không có mặt xấu đối lập với nó. Sự đấu tranh của con người, chính là để tìm ra điểm cân bằng giữa chúng.”

“Thế gian này cái gì cũng có, ngoại trừ nếu như.”

“Điều kì diệu ở sinh mệnh chính là bạn không bao giờ biết được giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, bạn mãi mãi sẽ không biết lá bài tiếp theo sẽ tới tay là gì. Cho nên bạn phải học cách chấp nhận việc ngoài ý muốn mà cuộc sống mang đến.”

Review Sách 999 Lá Thư Gửi Cho Chính Mình – Lời Thì Thầm Từ Nội Tâm Của Tuổi Trẻ | Revisach

 

Back to top button