Phân tích hình tượng người cha qua 3 tác phẩm: Lão Hạc, Chiếc lược ngà, Nói với con.

Phân tích hình tượng người cha qua 3 tác phẩm: Lão Hạc, Chiếc lược ngà, Nói với con.

Hướng dẫn

“Cánh cò cõng nắng qua sông

Chở luôn nước mắt cay nồng của cha

Cha là một dải ngân hà

Cha là giọt nước sinh ra từ nguồn…”

Khi đọc những câu ca trong bài “Ca dao về cha” khiến tôi nghĩ về hình tượng người cha. Nếu hình ảnh mẹ không bút nào tả xiết, thì người cha trong gia đình cũng vậy. Nếu người mẹ dạy cho con lòng nhân hậu, thì người cha truyền cho con lương tri, sức sống. Ai dám khẳng định rằng tình yêu của cha không bằng mẹ? Để trả lời điều băn khoăn này, chúng ta hãy cùng hướng về hình ảnh người cha qua 3 tác phầm: Lão Hạc của Nam Cao; Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng và bài thơ:” Nói với con “ của Y Phương.

Cha lúc nào cũng vẫn là cha, là nguồn sức mạnh tinh thần vô biên cho con cái. Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, thời điểm nào cha vẫn là điểm tựa cho con. Ở đây hình tượng người cha trong xã hội cũ (xã hội thực dân nửa phong kiến) và người cha trong chiến tranh, rồi người cha trong hoà bình, họ đều có một điểm nổi trội không khác gì người mẹ đó là tình yêu và thương con cái dạt dào sâu sắc. Họ cũng hy sinh vì con cái, họ cũng quặn trong lòng nỗi đau con cái. Bất cứ ở giai đoạn nào từ xưa đến nay trong gia đình, người cha vẫn được coi là trụ cột, là nóc nhà. Chính vì thế mà vai trò của người cha vô cũng to lớn. Đứng ở phương diện chung thì chúng ta đều có cái nhìn khái quát ở cả 3 tác phẩm hình tượng người cha khá rõ nét, đó là tình yêu, tình thương con da diết, tình cảm ấy lúc nào cũng đau đáu ngự trị trong lòng và ở bất cứ điều kiện, hoàn cảnh nào. Chỉ khác một nỗi tình yêu thương con ở mỗi một ngươi cha biểu hiện khác nhau.

Trước hết, Lão Hạc trong tác phẩm cùng tên (một người cha trong xã hội cũ- xã hội thựcdân nửa phong kiến) Nam Cao đã cho ta thấy Lão Hạc yêu con sâu sắc đến nhường nào. Lão luôn day dứt vì mình không phải với con. Lão thương con đến đứt ruột nhưng lại bất lực để con phải đi phu để rồi cả cuộc đời lão là sự khổ đau, lo lắng, dằn vặt. Khi đói khát ăn củ chuối, rau dại mà không dám bán vườn vì con. Sự lo lắng của người cha từng trải lo cho tương lai của con “Ai lại bán vườn đi, bán đi con về ở đâu?” Bao câu hỏi khi trò chuyện với ông giáo về sự dằn vặt ấy. Đôi mắt lão rưng rưng lệ, ngậm ngùi trong tiếng nấc để rồi bất lực, cam chịu. Yêu con vô bờ bến, lão Hạc quyết tâm giữ mảnh vườn, ngôi nhà của mình cho con để rồi trông ngóng đứa con nơi phương xa. Để lấp đầy khoảng trống của nỗi nhớ con, lão Hạc đã dành cả tình yêu thương cho con chó được gọi là “cậu Vàng” (con chó mà lúc ở nhà, con lão đem về). Lão trò chuyện với nó thay với con cho đến lúc không thể nuôi được nó, lão phải bán đi để rồi khóc tủi nhục mà dẫn đến cái chết. Thương con, lão đau lòng lắm vì ám ảnh cho cái nghèo( cái đau của lòng yêu thương và có nhân cách của người cha trong xã hội cũ).Thương con không chỉ thể hiện qua cách ứng xử mà thương con, với lão, còn là một nguyên tắc sống, Lão âm thầm hy sinh thân mình để mong con có một tương lai tốt đẹp khi về, để rồi lão chết trong đau đớn, quằn quại mà vẫn cam lòng.

Xem thêm:  Dàn ý nghị luận xã hội về học đối phó, dàn bài học qua loa đối phó của học sinh

Song đến hình ảnh người cha trong chiến tranh của Nguyễn Quang Sáng qua truyện ngắn “Chiếc lược ngà” là một hình ảnh cha con sâu đậm, đẹp đẽ. ông Sáu- một người cha, người lính trong chiến tranh vì nhiệm vụ mà phải xa gia đình, xa quê hương. Sự khao khát cháy bỏng được gặp con và nghe con gọi tiếng “cha” lúc nào cũng canh cánh bên ông. Song tình thương con của người cha- người lính có vẻ như nghiêm khắc, khắt khe và nóng vội. Khi anh giơ tay lỡ tát con lúc bé Thu hất cái trứng cá ra khỏi bát. Thực ra tình yêu thương con trong anh bị dồn nén, hấp tấp, có lúc thương xót, lúc lại giận, lại vui, mừng mừng, tủi tủi. Xa con vì chiến tranh, anh muốn bù đắp cho con phần nào. Nên khi gặp con, tình cha con như đựơc nối kết bằng một sợi dây huyết thống, để người cha cảm nhận bằng những giọt nước mắt hiếm hoi của một cuộc đời người lính từng trải lần đầu tiên rơi khi cảm nhận được sự ấm áp trong tình cảm cha con. Anh Sáu “một tay ôm con, một tay rút khăn lau nước mắt”. Thế rồi tình yêu con của ông Sáu lại gián tiếp, ông dồn tất cả tình yêu thương đó vào cây lược ngà (theo ước muốn của con) ông thận trọng tỉ mỉ gọt dũa, ông muốn tự tay làm cây lược cho con. Thật xúc động khi “kiếm được khúc ngà, ông sung sướng như trẻ con vớ được quà”. Tình cảm ông dành cho con trở nên thiêng liêng, cao cả và mãnh liệt nhưng thật giản dị và cảm động khi ông Sáu hy sinh, không kịp trao cho con cây lược mà tình yêu thương, mong nhớ con đều dồn nén vào một ánh mắt với niềm ước nguyện cháy bỏng mong người bạn sẽ thực hiện được lời hứa duy nhất của mình với con trước khi qua đời, thật là một tình phụ tử đẹp và tồn tại như một bài ca vĩnh cửu.

Xem thêm:  Phân tích cảm nhận nhân vật Nhĩ trong “Bến quê”

Nhưng đến với hình ảnh người cha trong bài “Nói với con” của Y Phương thì hoàn toàn lại khác. Phải chăng Y Phương là một nhà thơ dân tộc Tày mộc mạc, giản dị nên ông đi từ đề tài quen thuộc của tình cha con theo một giai điệu riêng. Tình phụ tử thể hiện qua lời tâm tình của người cha trong tâm trạng dạt dào cảm xúc khi đón đứa con gái đầu lòng chào đời. Thật giản đơn, tình yêu thương con của người cha bộc lộ qua niềm ước mong con sống xứng đáng, phát huy truyền thống quê hương. Còn gì thú vị hơn mẹ cha dìu dắt, người đỡ bước đi đầu tiên của con trong một mái nhà nho nhỏ. “Chân phải bước tới cha- chân trái bước tới mẹ”. Rồi con lớn lên trong tình yêu thương và sự “chân chất” của người “đồng mình”. Tình yêu thương con gửi gắm trong niềm mong đợi con khôn lớn, hiểu được cội nguồn dân tộc để khắc cốt ghi xương. Cha muốn truyền cho con niềm tự hào, niềm tin khi con bước vào đời, sống sao cho tốt, cho xứng đáng với tình cảm của cha. Cha vun đắp cho con tình cảm tốt đẹp, cuộc sống mạnh mẽ của dân tộc miền núi. Tình cha con ở đây chính là lời dạy của cha cho con về đạo lý làm người, nhắc con bài học của lòng tự trọng, c 2000 ủa sự phấn đấu vươn lên:

Xem thêm:  Lập dàn ý nghị luận về lòng kiên trì nhẫn nại

“Con ơi! Tuy thô sơ da thịt

Lên đường không bao giờ nhỏ bé được nghe con”

Tình cảm cha con hoà quyện, gắn chặt với tình yêu thương quê hương, yêu đồng bào. Đó là lời răn dạy con bằng tất cả tình yêu thương con mộc mạc nhưng chứa đầy ý nghĩa trong thơ Y Phương.

Tóm lại hình ảnh người cha trong văn học đã truyền vào trong lòng mỗi con người khi sinh ra và lớn lên những dấu ấn thật đậm nét không bao giờ phai mờ. Đó là một điều ta có thể khẳng định dựa vào câu ca dao ngàn đời vẫn ghi tạc trong lòng chúng ta:

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

“Nghĩa mẹ”, “công cha” là thế đó.


Có thể bạn quan tâm

  • Phân tích bài thơ Nói với con của tác giả Y Phương
  • Cảm nhận về người cha trong bài thơ Nói với con của Y Phương
  • Cảm nhận bài thơ Nói với con của Y Phương
  • Đóng vai người cha trong bài thơ nói với con và viết thành đoạn văn xuôi
  • Phân tích bài thơ Nói với con của Y Phương – Ngữ Văn 9
  • Phát biểu cảm về truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng
  • Cảm nhận về bài thơ “Nói với con” hay nhất
  • Cảm nhận về bài thơ “Nói với con” lớp 9 hay nhất ngắn gọn