Sách Hay Nên Đọc

Qủy đói – Bách quỷ Dạ Hành Câu chuyện có thật không phải ai cũng biết (2)

Bọn chúng xuất hiện từ những năm xảy ra nạn đói. Khi đó, để sinh tồn con người ta phải ăn cỏ cây rơm rác, thậm chí ăn cả.. thịt đồng loại. Những xác người chết đói, ban đầu còn được quân đội cử người luân phiên chôn cất tử tế. Sau này người chết như ngả rạ. Quân đội đã đào hẳn 1 cái hố sâu, đưa tất cả thi thể già trẻ lớn bé đến bên miệng hố, ném xuống. Có người đói quá ngất lịm đi khi vẫn còn chưa chết hẳn, cũng bị họ vứt luôn vào đó.

Bách quỷ Dạ Hành
Tác phẩm
Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

Bài tiên tri Lenormand
Bài Tarot

Mờ dần vì cơn đói
Không chỉ vậy, đớn đau hơn là những người mẹ gầy guộc, đói lả, cạn cả nước ối vẫn không thể sinh đứa con nhỏ ra ngoài. Bào thai có khi còn chưa đủ tháng đủ ngày.. đã ngay lập tức.. bị lôi tuột ra ngoài.. bởi bàn tay của bà mẹ chồng. Không một tiếng kêu khóc. Chỉ có âm thanh từ vòi nước rửa kêu lên lạnh tanh.

Bà ta… lẳng lặng làm sạch đứa nhỏ. Đun sôi sẵn nồi nước trên bếp củi. Thả đánh tõm thai nhi vào bên trong, cùng chút rau củ vừa đào được.

Sau đó.. tay thoăn thoắt múc ra bát từng phần tay chân đã rã, chín rục, chồm người đẩy cho cha nó rồi những người khác trong gia đình bà ta. Mỗi người một bát xì xụp vừa thổi vừa húp lấy húp để vô cùng thản nhiên. Chỉ có người mẹ trong cơn lả đi, vẫn cố lê lết đến bên bàn ăn, không sao nặn nổi giọt nước mắt ra thành dòng, lòng chỉ muốn chết đi vì mất con hết lần này đến lần khác.

Một khi, những người mẹ này chết đi, uất hận cũng sẽ theo đó, biến những người phụ nữ.. đã từng đáng thương này.. trở thành Quỷ đói.

Qủy chính là người
Với lũ Quỷ đói, thật chẳng có gì thoải mái hơn giữa tiết trời lạnh giá, ngồi hít hà bát súp nóng hổi phảng phất mùi thơm da thịt của những con người vẫn còn đang độ tuổi xuân thì mơn mởn.

Và những ám ảnh bên bàn ăn gia đình.

Mọi thứ cứ thế tiếp diễn như một vòng lặp luẩn quẩn. Bà ăn cháu, cha ăn con, chồng bị vợ đem hấp, vợ lại không thoát khỏi cảnh bị những tên lạ mặt luộc chín. Ngay cả những đứa trẻ chết đi vì dịch tả cũng bị đào lên ăn bằng hết.

Những kẻ mạnh, ăn vô số thịt đồng loại, từ sống cho tới chết. Cũng đồng thời mang theo trong mình vô số oán linh của những kẻ đã không may bị chúng ngấu nghiến trước đó. Những oán hồn này bị mắc kẹt lại bên trong, ngày đêm gào thét, bay tán loạn đòi tự do, khiến lũ Quỷ đói ngày đêm đau đớn khôn xiết, trở nên hung hãn dữ tợn và hình dạng vô cùng gớm ghiếc.

Chết là lựa chọn tốt nhất…
Đầu tiên, là câu chuyện đau lòng về một đứa trẻ treo cổ. Trước khi nó chọn cho mình một cái chết vô cùng đau đớn, bằng một sợi dây thừng được bện từ từng sợi rơm đã được nó khổ công góp nhặt, trên dọc đường đi. Đứa trẻ này đã không ngừng lặp đi lặp lại với mọi người xung quanh mình, rằng: “nếu không có đủ thức ăn, hãy treo cổ mình lên, để không còn dày vò trong đau đớn nữa..”.

Không chống cự lại được.. những cơn mê sảng, nó đã tự kết liễu đời mình với thân hình chỉ còn da bọc xương, mỏng manh như thân tre, treo lủng lẳng. Rồi cứ thế đung đưa mãi.. trước cơn gió nóng rát, không ngừng thổi thốc vào cái sân sau nhà. Thời nào cũng vậy, không thể chết, mà vẫn phải lay lất sống qua ngày thế này, cũng chỉ vì vẫn còn có trách nhiệm.. vẫn còn phải cố sống cố chết lo cho một ai đó khác. Sớm muộn cũng sẽ lâm vào tình cảnh:

“bần cùng sinh đạo tặc..”

Tủi nhục, khổ đau
Những con người bị cả làng lấy mạng, cùng nhau phanh thây xẻ thịt chè chén chỉ vì trót lỡ trộm đi quả dưa, trái cà nhan nhản khắp nơi, ngày càng nhiều.

Dường như tận sâu trong trái tim con người ta khi ấy.. đã chẳng còn chỗ nào.. cho thương xót, sẻ chia hay độ lượng.

Ngay cả những đứa trẻ mới 13,14 tuổi lỡ lầm vì thiếu đói, họ cũng không tha thứ, sẵn sàng hùa nhau vào đánh chúng cho đến chết, chỉ vì thèm muốn một bữa no.

Hỏi làm sao không tủi nhục, khổ đau, không oán hận.. mà thành Ma thành Quỷ.

Cưới chồng lấy vợ để …
Rồi thì chuyện một tên hôn phu mắc phải tật nói lắp, đã bằng lòng kết hôn với cô dâu là người làng bên. Vì cô ta bị liệt bẩm sinh mà hắn ta đương nhiên không phải tốn một xu nào.

Hắn cưới cô về chỉ để trong đêm hợp cẩn dễ dàng dùng đai lưng siết chặt cổ cô cho đến chết. Sau đó, cùng những cái miệng háo đói của nhà hắn, hân hoan reo vui trong lúc bằm nhỏ cô dâu xấu số kia ra. Đoạn, nấu đủ món thơm ngọt, ăn cho thỏa thích một bữa.

Lại cũng chuyện hôn nhân, một cô gái sẵn sàng lấy một anh đần. Nhân lúc tối trời, dùng chăn bông bịt chặt lấy mặt mũi anh ta khiến anh này ngạt thở đến chết. Rồi cũng vui sướng cùng cả nhà mình chuẩn bị xiên, để nướng thịt.

Oán khí ngập trời khi đã ăn no nê, họ lại đi tìm ngay mối khác, cứ thế những vị hôn phu hôn thê không may trở thành miếng mồi ngon cho lũ yêu nghiệt vẫn còn mang hình hài con người.. nhưng nhân tính đã hoàn toàn mất sạch.

Khi người bên thông gia, đến thăm nom con cái, đều chỉ nhận được một câu:

“nó đã bỏ nhà đi đâu mất sau trận cãi vã, chúng tôi tưởng nó về nhà, hay lại đi theo, tằng tịu với đứa phải gió nào rồi, chẳng thiết tha quay về nữa..”.

Đối với bọn mồm 5 miệng 10 này, nếu không hoá thành Quỷ thì cũng là sự lạ.

Còn những người cha thì sao…
Một tên đồ tể chuyên mổ heo giết bò, dụ dỗ con trai nhỏ của gã rằng:

“con lại gần đây, có thứ này hay lắm..”.

Khi đứa nhỏ tò mò đến gần, hắn ta lại bảo nó leo lên ghế nhìn vào nồi súp mà xem thứ gì trong đó. Đến khi nó kiễng chân lên, hắn ta đã không ngần ngại.. đẩy ngay nó vào nồi nước đang sôi lên sùng sục. Không một tiếng thét nào, chỉ nghe đánh “Tõm” một cái thật lớn.

Sau khi ninh nhừ đứa trẻ trong vài giờ, hắn vui vẻ đem ra bàn gọi người cha đã thất thập cổ lai hy ra, cùng nhau húp lấy húp để, nhai rao ráo những mảnh xương trẻ con nát vụn. Lão già này cũng chính là ông nội của đứa trẻ, là người vừa ít giờ trước đó thôi, vẫn còn luôn miệng khuyên hắn không nên vì lão đau yếu mà giết thịt con.—Tại một gia đình khác, tên này có 3 đứa con trai. Lần lượt 7 tuổi, 8 tuổi và 12 tuổi, đều bị hắn đập đầu giết thịt ăn dần để duy trì mạng sống.

Đêm nọ, bà mẹ già của hắn chạy đến đập cửa khắp các nhà trong làng xin lánh nạn. Trong cơn hoảng loạn, bà bảo với họ rằng hắn đã giết hết toàn bộ cháu mình, và giờ… đến lượt bà.

Ai cũng sợ hãi
Đóng sầm cánh cửa lại trước mắt bà lão đáng thương. Sau khi nghe xong câu chuyện, chẳng ai dám chứa chấp người nhà của tên sát nhân máu lạnh kia nữa.. vì sợ liên lụy. Từ hôm đó, hiển nhiên.. không ai còn thấy bà già, mẹ hắn đâu nữa. Chẳng biết bà ta đã vào nồi nước sôi của tên con trai ác độc hay may mắn chạy thoát đến đâu rồi.

Tiếp theo là một người chồng, ông ta luôn dối gạt vợ mình rằng.. ông đưa con lên trang trại làm việc. Và sẽ gửi chúng ở nhà bà con.

Nhưng lần nào mới đi được nửa đường, ông ta cũng đều ra tay tàn nhẫn, giết hại con mình. Rồi xẻ thịt mang về. Nấu thành những bữa ngon, gọi vợ ra ăn cùng.

Bà vợ hỏi ông ta thịt này từ đâu mà có, lần nào cũng nhận được câu trả lời kèm theo vẻ mặt thản nhiên, rằng:

“con trai đã được một thương lái giàu có mua về làm con nuôi..”

Không thì:

“cha con tôi vừa làm ít việc vặt.. cho một lão nhà giàu.. thế là, lão thưởng cho tôi mớ thịt này mang về, cùng với điều kiện phải để con mình lại.. giúp việc cho nhà họ..”.

Cứ thế, lần lượt 7 đứa con nối tiếp nhau ra đi.

Bà vợ không thể hiểu nổi, tại sao lần nào được ăn món ngon và nghe tin tốt về những đứa con mình trong những bữa ăn thịnh soạn đó. Lẽ ra, bà phải vui mừng khôn xiết, thì trái lại, bà.. luôn rớt nước mắt. Tức tưởi, vừa ăn vừa khóc. Nhất là khi ăn đến quả tim nhỏ mà ông ta luôn nhường phần cho bà.. cắn đến đâu, tim.. nhói đau đến đó.

Vẫn là tàn nhẫn
Một người cha khác, sau khi vợ mình chết đói, ông ta cũng bỏ đi nơi khác cùng 2 đứa con thơ. Một trai một gái. Sáng hôm nọ, người cha bảo đứa con gái lên đỉnh đồi, tìm nhặt rau hái quả.

Trong khi đó, ở nhà ông ta dùng cây vòi voi nấu nước và bảo với con trai mình rằng:

“dạo này cha thấy con nổi nhiều mụn rộp, con uống thứ này sẽ nhanh lành lắm..”.

Đứa trẻ lúc này không hề hoài nghi, mắt long lanh lên vì xúc động:

“con cám ơn cha..”. Sau đó, liền nốc một hơi cạn sạch.

Ông ta vồn vã đưa thêm cho nó một cốc to nữa, miệng ngon ngọt:

“vẫn còn nhiều lắm, con uống thêm đi, con trai ngoan của ta..”.

Và rồi đứa bé đã uống cho đến khi bụng nó căng cứng, tay buông rơi cái cốc đánh “choang” xuống nền nhà.

Toàn thân nó lúc này, như thân cây bật gốc, đổ vật ra đất bất tỉnh.

Khóe môi ông ta nhếch lên một nụ cười nửa miệng ác độc. Vác đứa con trai bé bỏng lên vai ra ngâm vào trong một lu nước, đợi đến tối khi thuốc đã tan bớt mới đem ra nấu.

Tối ấy, đứa con gái trở về, cả người ướt sũng vì cơn mưa bất chợt, trong tay vẫn còn đang nắm chặt một ít rau quả dại. Nó ngơ ngác nhìn quanh căn nhà tranh nhỏ không thấy em trai đâu, liền chạy khắp nơi quanh nhà tìm mãi cũng không thấy.

Người cha chẳng nói chẳng rằng, giật ngay lấy nắm rau củ kia, mặt lầm lì không trả lời khi con gái hỏi:

“em con đâu rồi hả cha..”.

Ông ta quát lớn:

“đi rửa mặt thay quần áo ngay đi, rồi ra đây phụ ta nấu súp..”.

Vẫn còn thắc mắc trong lòng, nhưng quá hoảng sợ trước nét mặt dữ tợn của cha mình, con bé đành lẳng lặng làm theo lời ông ta. Đến khi ra mở lu nước ra, múc nước tắm. Nó đứng chết trân mất mấy giây, mới có thể gào lên, trong nỗi tuyệt vọng khốn cùng, rằng: “cha ơiii..”.

Cậu em trai bé nhỏ mà nó hết mực thương yêu đang hiện ra, ngay trước mắt nó lúc này.. trong tư thế ngồi bó gối gọn gàng trong lu nước. Làn da em ấy tái nhợt, mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Những sợi tóc lơ thơ màu vàng khét nắng, ngắn cũn cỡn, vẫn còn đang liên tục lay động, trôi nổi bồng bềnh bên dưới làn nước trong vắt.

Không tha đứa nào cả
Cha nó đương nhiên đã hiểu chuyện gì. Ông ta không đáp lại, vẫn thản nhiên đi ra chỗ cái lu, nắm lấy tóc con trai mình lôi lên, đem vào băm nhỏ rồi nấu cùng đám rau củ con gái vừa kiếm về.

Con bé chỉ biết ngồi thụp sâu vào trong một góc tối, nhỏ hẹp, khóc lóc đến khản cả cổ, bịt chặt 2 tai lại để không phải nghe thấy âm thanh phầm phập, từ con dao phay đang không ngừng chặt vào tấm thớt.. đang trong tay cha nó. Tiếng dao cứ thế, phát ra đều đều.. từ gian bếp bên cạnh.

Nó dường như.. nghe được cả âm thanh từng mảng thịt da em trai, đang bị cha phân tách ra vứt vào nồi nghe lõm bõm ngoài kia nữa.

Tất cả đều khiến nó phát điên lên vì thương em và cả vì kinh khiếp. Con bé ôm đầu, tự hỏi:

“không biết gió núi.. có đem được tiếng khóc ai oán của nó đưa đến tai người nào còn sống sót hay không.. hay gió kia, cũng đã phụ rẫy tình thân.. đem pha loãng tiếng nấc nghẹn của nó.. hòa cùng cơn mưa vần vũ ngoài kia rồi..”.

Vài ngày sau, khi nồi thịt đã cạn sạch, những mảnh xương đã được hút sạch đến tận tủy.. nằm rải rác khắp nơi trong bếp. Ông ta liền dồn con bé vào chân tường, nhìn nó với ánh mắt sắc lạnh như dao. Tay thoăn thoắt, bắc lên nồi nước vòi voi quen thuộc, rồi đặt vào tay bảo nó phải uống.

Con bé trong phút chốc, dường như đã hiểu ra mọi chuyện. Nó bắt đầu khóc òa lên, nước mắt nước mũi chảy dài trên gương mặt trẻ thơ vẫn còn non nớt, vừa quỳ lạy, nó vừa van xin: “cha ơi, cha tha cho con đi, cha ăn thịt con rồi.. sau này.. sau này ai sẽ nấu nước, rồi.. rồi còn đi hái rau củ dại.. còn.. còn giặt giũ quần áo, chăm sóc cho cha nữa, con xin cha.. xin cha đừng ăn thịt con mà…”.

Và rồi, những tiếng van nài của con bé nhỏ dần, chỉ còn nghe ầng ậc trong cổ họng. Người cha máu lạnh, đã dùng 2 bàn tay rắn chắc như 2 gọng kềm, bóp mạnh lấy cơ hàm của nó. Dốc ngược đầu nó ngả ra sau, thô bạo đổ đầy chén nước mê dược vào miệng nó. Nước đổ tràn ra cả mắt, chảy ngược cả vào trong khoang mũi, khiến nó ho sặc sụa, ống hô hấp đau rát. Ngạt thở. Rồi lịm dần đi trong tuyệt vọng và căm phẫn tột cùng.

Ông ta không hề nhân từ
Có lẽ, đọc đến đây, sẽ có không ít người cho rằng, ông ta chỉ cần đập một cái tụi nhỏ đã chết ngay, cần gì phải tổn hao tâm sức đến thế, hay ông ta vẫn còn chút lòng nhân từ, sợ con mình phải chịu đựng đau đớn nên mới phải dùng cách đó.

Tất cả đều không đúng..

Thứ nhất ông ta muốn món thịt hầm phải vô cùng hoàn hảo, không một vết xước. Thứ 2 nước vòi voi uống đúng liều lượng sẽ nảy sinh cảm giác lâng lâng thư thái, giống như đám mèo hoang mỗi khi ăn cỏ bạc hà hay còn gọi là cỏ mèo 

Vì vậy, khi hắn ta cho bọn nhỏ uống vào thứ nước đó, phương thức cũng giống như tẩm ướp xác cùng mê dược. Thịt ăn vào sẽ vô cùng thơm ngon, bay bổng, sẽ giúp hắn ta quên hết sự đời.

Trước đây, hắn vốn chỉ là tên lang vườn. Thảo dược cũng như con dao 2 lưỡi, dụng đúng cứu vạn người, nhưng dụng sai cũng chính là thứ giết người.

Ông ta lầm đường lạc lối, dần trở nên u u mê mê, ăn thứ thịt đó mãi rồi đâm nghiện. Đến khi không còn thịt, ông ta chỉ uống chay với thứ nước nấu từ vòi voi đó, mong kềm hãm lại phần nào cảm giác khốn khổ.

Thế nhưng, uống liên tục khi dạ dày rỗng không, khiến ông ta bị ngộ độc. Đầu óc quay cuồng, nôn đến mật xanh mật vàng, hộc máu tươi mà chết.

Trong cơn cuồng quay đó, ông ta thấy 2 đứa con thơ dại ngày nào đang lơ lửng trên không trung. Với khuôn mặt chảy rữa, làn da nhăn nheo, tím tái vì bị hầm trong nồi nước sôi quá lâu. Hai bàn tay gân guốc của chúng, cũng cùng lúc.. vươn dài ra, siết chặt lấy cổ cha mình, bẻ ngược ra sau ót, khiến ông ta trợn tráo mắt, chết không kịp trối.

Xác chồng xác
Ngoài đường, những thi thể xếp chồng lên nhau, vạ vật, chẳng còn nguyên vẹn, với đa số phần mông đến bắp chân đều bị cạo sạch thịt. Mặt mũi thì bị lũ chuột cắn nham nhở, ruồi bọ gián kiến bu thành đàn, sinh sôi nảy nở cả bên trong tử thi.

Khi đó.. thực sự rất khó để ngăn chặn tư tưởng ăn thịt người để sống sót. Dù cho đó có là người thân, lúc đói họ cũng sẽ nảy sinh ảo giác và thèm muốn mà bất chấp cắn xé. Sẵn sàng cắn ngập răng mình vào tay vào mặt người khác, mà chẳng thiết tha xem đó là ai.

Thực sự thương tâm vô cùng.

Thời gian này, thật ra quân đội cũng đã có những hình phạt nghiêm khắc đối với những kẻ ăn thịt người.. nhưng hầu như vô ích.

Khi thường xuyên kiểm tra bếp của từng nhà đều bắt gặp những tình cảnh tương tự. Nhà nào cũng còn vương vãi những mảnh vụn từ cẳng tay cẳng chân.

Có lần ập đến, bắt gặp đôi vợ chồng vừa đi xa kiếm thức ăn về. Trước đó, đã gửi đứa cháu 3 tuổi ở nhà cho bà trông. Lúc về lại không thấy con mình đâu nữa. Liếc nhanh thấy vũng máu vẫn còn lênh láng trên tấm thớt. Vậy mà có gặng hỏi thế nào, bà ta vẫn bảo mình không biết.

Đến khi sốt ruột quá, mở nắp nồi hấp ra.. nhìn thấy vẫn còn nguyên cái đầu đang nhắm chặt mắt của con gái mình bên trong, cũng vừa chín tới khiến người vợ đau đớn, liền phát điên ngay lập tức. Cô ôm lấy đầu con mình, lao nhanh ra ngoài. Dần mất dạng trong cơn giông bão và bị nó nuốt trọn.. không trở về nữa.

Quân đội với hơn 40 hình thức tra tấn dã man vẫn không  chặn đứng được

Bắt ăn phân trộn với nước tiểu của chính mình.
Dùng kim khâu lớn may kín miệng, cho đến khi nó lành thịt. Lúc này, hoàn toàn không thể mở miệng ra được nữa.
Nhấn ngập đầu trong nước.
Đốt kim loại nung trên than đỏ con dấu khắc chữ “Trộm” thật to, ấn mạnh tay liên tục trên trán trên mặt cháy xèo xèo để lại những vết sẹo vĩnh viễn không phai mờ, nếu họ còn sống.
Dùng kềm nhổ hết răng, nhổ sạch tóc-móng tay-móng chân.
Cắm mặt vào thùng phân.
Quỳ trên than đỏ.
Đập cuốc vào giữa đầu.
Đánh cho đến chết.
Dùng kềm nung trên lửa kẹp vào tai.
Dùng dao cắt đi cả môi trên và môi dưới.
Dùng lưỡi câu sắt móc từ mũi thông đến miệng, thiêu sống, bỏ vào nồi lớn đậy nắp đun sôi cho đến chết.
Cột 2 ngón tay cái hoặc ngón chân cái chụm vào nhau, treo lên xà cao, tra tấn ngày lẫn đêm cho đến chết.
Cột 2 chân ngược trên xà nhà, thả xuống. Nhúng đầu vào nồi cháo nóng. Cho đến khi mặt mũi bị nung chín. Ngộp thở mà chết.. trong nỗi đau đớn tột cùng.
Xô người xuống một cái hố sâu khoảng 1,5m lăn đá xuống, chôn sống..

Sau này vẫn còn những cơn thèm… thịt người
Họ ăn bất cứ thứ gì. Ngay cả thú nuôi như chó, mèo hay côn trùng, con giun con dế.

Thậm chí, vẫn còn thòm thèm thịt người, thèm mùi mỡ người nóng chảy xèo xèo trên lửa đỏ, thèm rớt dãi những bào thai còn non, xương cốt chưa cứng cáp, không cần nhai cũng tan mềm ra ngay nơi đầu lưỡi, tưởng như có thể nuốt trọng luôn được. Nhưng thứ ngon ngọt như bào thai mà ăn như thế thì quá phí, vị ngọt của nó khiến những kẻ đã qua cơn đói khát vẫn thèm thuồng muốn ăn thêm, hết lần này đến lần khác.

Thịt người ở thời buổi no đủ khi ăn cũng được chuẩn bị cầu kì hơn như làm sạch, phanh bụng ra nhét đầy mía khúc vào khâu lại. Đem xiên từ hậu môn lên đến miệng. Rồi mới đắp lá chuối lên trên, nướng. Vị ngon ngọt từ mía, thơm dịu từ lá chuối, đối với những kẻ thèm thịt người, hẳn là mỹ vị.

Họ cũng đã quen, chỉ đi sóng đôi cạnh nhau, giữ khoảng cách nhất định và tuyệt đối không ai muốn mình là kẻ đi trước. Chỉ vì người đi sau, dù có là họ hàng thân thuộc cũng có thể giết mình, nhai ngấu nghiến thi thể mình.. bất cứ lúc nào.

Ở đâu còn có đau khổ, máu và nước mắt… là ở đấy còn có địa ngục… có Ngạ Quỷ.
Riêng tôi, sau những câu chuyện thảm khốc về đám Quỷ đói ăn thịt người này.. đã không dám động đến bất cứ loại thịt gì. Dù đã từng rất thích món thịt nướng xiên. Nhưng chỉ cần nghĩ đến đám tử thi phân rã kia thôi, đã ngay lập tức nôn thốc nôn tháo rồi.

Bạn biết không..

Địa ngục thực ra, không phải ở một thế giới xa lạ hay bí mật nào cả. Nó luôn hiện hữu ngay trong cuộc sống hàng ngày.. của mỗi chúng ta.

Cũng chẳng phải do loài Ngạ Quỷ nào xúi giục hay đưa lối dẫn đường cho ta. Chính những dục vọng của ta, sẽ quyết định cảnh giới mà ta đến. Thời gian mà ta lưu lại ở đó.. lâu hay mau, cũng đến từ chính những tâm niệm xấu xa, ích kỷ, kiêu mạn, tham lam và tàn bạo của chính bản thân mình nói riêng và con người nói chung.

Qủy đói: phần 1

Một số bài viết liên quan

Back to top button