Sách Hay Nên Đọc

Qủy đói – Bách quỷ Dạ Hành Câu chuyện có thật không phải ai cũng biết

Bọn chúng xuất hiện từ những năm xảy ra nạn đói. Khi đó, để sinh tồn con người ta phải ăn cỏ cây rơm rác, thậm chí ăn cả.. thịt đồng loại. Những xác người chết đói, ban đầu còn được quân đội cử người luân phiên chôn cất tử tế. Sau này người chết như ngả rạ. Quân đội đã đào hẳn 1 cái hố sâu, đưa tất cả thi thể già trẻ lớn bé đến bên miệng hố, ném xuống. Có người đói quá ngất lịm đi khi vẫn còn chưa chết hẳn, cũng bị họ vứt luôn vào đó.

Bách quỷ Dạ HànhBách
Tác phẩm
Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

Bài tiên tri Lenormand
Bài Tarot

Đói đến cùng cực
Đêm xuống, một số kẻ lén lút nhảy xuống hố, rẽ ngang đám ruồi nhặng bu đen kịt, dẫm đạp lên lũ dòi bọ lúc nhúc trên những tảng thịt thối tím bầm. Dùng mũi, ngửi khắp lượt, tìm kiếm những xác chết còn mới, cố đẩy cái xác lên trên miệng hố. Rồi leo lên, một người một xác, vác lên vai, hay lôi xềnh xệch ra bờ sông. Rửa cho sạch cát đất và dãi dớt, vẫn còn đang nhễu nhão, sùi bọt mép trắng xóa ở khoé miệng, do tử thi đã đói rã ruột liên tục nhiều ngày.

Còn phải rửa cho kĩ lưỡng cả những mảng phân vàng ệch, khô cứng, dính vương vãi khắp nơi trên người xác chết do dịch tả. Phải thật nhanh tay, nhúng những mảng thịt thối lốm đốm, nhưng vẫn còn mỡ màng ăn được trên tử thi, cho ngập sâu dưới nước. Rồi mới dùng 2 tay nắn bóp liên tục, thật mạnh, để ép cho những con dòi trắng đục, còn nồng đậm mùi ngai ngái của xác chết, đang bò lổn ngổn bên dưới lớp da, phải trồi đầu lên. Chỉ sau vài lần như thế, đảm bảo.. lũ dòi cứng đầu kia, đều sẽ tràn ra hết.. từ những cái lỗ tròn li ti, trên khúc thịt người đã tái nhợt, bốc mùi tanh ôi đến lợm giọng.

Tất cả vì hai chữ… sinh tồn
Lần đầu nhìn không quen, ai cũng sẽ nôn thốc nôn tháo, chứ nói gì đến ăn.

Nhưng rồi kinh tởm đến mấy.. để sinh tồn.. con người ta cũng sẽ phải quen dần, sẽ thôi không còn kinh hãi khi bắt gặp những con người dơ dáy, bẩn thỉu với cặp mắt háo đói, long lên sòng sọc. Cẩn trọng ngồi chồm hổm ở góc này hay góc kia. Miệng đang cố ngấu nghiến cánh tay gầy đét, khô quắt queo của ai đó vừa mới được nướng chín tới. Sợ có người tranh mất.

Có thể, ở góc này, là một tên thanh niên bộ dạng gầy đét, đang thành thục dùng 2 cái nĩa kim loại như 2 cây chĩa ba nhọn hoắt, sáng loáng. Bằng động tác vô cùng dứt khoát, hắn ta cắm phập vào 2 hốc mắt trên cái đầu người trước mặt, múc trọn cả lòng mắt lên, kéo theo toàn bộ thịt cuốn mắt dài thòng. Rồi khoan khoái ngửa cổ lên, bỏ gọn gàng cả 2 con mắt đó… vào miệng… ăn ngon lành.

Như một bữa ăn bình thường…
Góc khác, cách đó không xa, lại là một bà mẹ, đầu bù tóc rối đã lâu, khiến tóc đã dính bết vào nhau thành từng khối cứng, thô ráp. Cô ta đang vừa à ơi cố dỗ dành đứa con nhỏ, mới vài ba tuổi.. vừa nhanh tay đánh lửa, thoan thoát cắt nhanh phần đầu của một tử thi ra khỏi thân người.

Rồi dùng con dao nhanh chóng mở banh nơi lồng ngực, moi ra.. nào là tim gan phèo phổi lòng mề.

Sau đó, cạo sạch phần thịt ở các chi và thân. Thao tác vô cùng thuần thục, xếp tất cả vào một cái nồi.

Kế tiếp là đun sôi nước, cho vào ít muối, khuấy đảo cho đều rồi khéo léo thả bộ óc tử thi vào. Nấu thêm một lúc nữa cho chín hẳn. Khi chín, bộ óc sẽ tự động nổi lên ngay. Khi đó, có thể múc ra tô, bón cho đứa nhỏ đang phù nề nghiêm trọng con cô.. ăn rồi. Từng muỗng nhỏ súp óc người đầy bổ dưỡng này, sẽ giúp nó duy trì được sự sống thêm ít lâu nữa.

Cuối cùng, là bỏ hết những phần còn lại vào, nấu thành một nồi súp to. Hai tròng mắt xác chết, trắng dã, đục ngầu, nổi lềnh phềnh. Còn những mảng da đầu đã bị cạo hết tóc, cũng dập dềnh lên xuống theo từng nhịp nước đang sôi lên sùng sục trong nồi. Chùm gan ruột dài ngoằng, đã bị cắt đi đôi chỗ, xoắn xít vào nhau, nổi bong bóng lên nghe lục bục. Sắc nước cũng chuyển từ màu đỏ au sang đỏ thẫm.

Tất cả cứ thế, trồi lên rồi lặn xuống, lều phều và hỗn tạp trong chiếc nồi nhôm móp méo cũ kĩ dơ bẩn.

Cơ thể người chết
Ước tính một tử thi chết đói có thể cho ra 10kg thịt. Gót chân và lòng bàn tay là những phần cơ thể còn ngon lành nhất. Phần đùi và mông thường rất mỏng và ít thịt vì hầu hết khi chết họ chỉ còn da bọc xương.

Bàn tay trẻ con khi luộc chín sẽ có vị thơm ngon như bánh bao hấp. Xương sườn chúng đem hầm rục ra nấu súp cũng cho vị rất ngọt. Một loại vị ngọt vô cùng mềm mại, tinh khiết, không ô uế như của người lớn và thô ráp-kém vị như của người già.

Còn não người.. thường được chúng cắt đi phân nửa phần hộp sọ trên cùng thật cẩn thận, tránh tổn thương đến phần não mỏng mịn bên trong. Đem hấp chín. Đến lúc ăn, sẽ mở bung ra như bật nắp một cái sọ dừa. Cho vào thêm ít muối. Dùng muỗng múc ra thưởng thức ngay khi còn nóng. Từng chút một, vị thơm ngon đến ngất đi được khi chúng bắt đầu tan từ từ, rồi lan nhanh ra nơi đầu lưỡi.. béo ngầy ngậy.

Cũng chính vì lí do này.. mà ngày càng nhiều trẻ con bị dụ dỗ đi mất. Đến khi cha mẹ tìm thấy chúng, chỉ còn lại cái đầu trọc lóc. Vỏ não đã bị bật tung lên. Bên trong hộp sọ hoàn toàn trống rỗng. Đôi nhãn cầu cũng không còn. Ngay cả phần thịt trên mũi và má cũng bị lóc.. sạch sẽ.

Ở nơi có nạn đói, rồi ai cũng như ai
Những tử thi gầy rộc đến mức nào vẫn sẽ còn một lớp mỡ mỏng dưới da. Cẩn thận tách riêng ra 2 lớp, phần thịt để nấu, còn phần mỡ để nấu cho chảy ra để dành lại trong hũ nhỏ. Khi đói có thể lấy ra chiên xào cùng chút rau củ dại ăn dần.

Ngay cả phần xương cũng được tận dụng hầm nấu súp cho phần nước ngọt thơm hơn. Sau đó, mới ăn cuối cùng, bằng cách.. đập mạnh nó ra.. bẻ gãy. Rồi dùng móng tay dài, nhọn hoắc, cáu bẩn của mình.. moi móc, cố hút cho bằng hết toàn bộ phần tủy béo mềm, vẫn còn bám dính bên trong ống xương.

Mãi rồi, ai cũng như ai, chẳng còn ai dám lên án ai nữa. Đả kích nhau làm sao được, khi khóe miệng nào cũng đã đôi lần dính đầy máu còn đỏ tươi và lớp mỡ người bóng nhẫy. Những váng mỡ nổi lên từ nồi súp đêm qua vẫn còn tiếc rẻ chưa vội lau đi. Cứ để đấy, trong cơn thòm thèm, thỉnh thoảng lại liếm láp vị beo béo còn đọng lại từ đấy cũng đã thấy đủ rồi.

Những hình ảnh đó đã trở nên quen thuộc đến mức trong đầu con người ta lúc đó chỉ có Bản thân và Thức ăn, không hề có đồng loại hay khái niệm kinh tởm, vô nhân đạo, phi nhân tính.

Bước đường cùng
Mọi-lề lối-sách vở-luật lệ-đều trở nên vô dụng khi con người ta bị dồn.. vào bước đường cùng.

“Ăn- Bị Ăn- hoặc- Chết”, căn bản không hề có nhiều lựa chọn.. cũng không cần lén lút nữa.

Những con người sẵn sàng lấp đầy bụng mình bằng thi thể người khác ngày đêm nhan nhản khắp các nẻo đường. Những bóng ma của kẻ-Bị-Ăn và hình hài Quỷ Đói leo kheo, dặt dẹo chuyên tìm ăn xác người.. đã lan nhanh ra như một đại dịch. Những con Quỷ đói núp sâu trong bóng tối Tội Lỗi, chực chờ xơi tái bất kỳ kẻ nào chẳng may sơ hở và nhai họ rao ráo, không để sót lại.. đến một mẩu xương.

Ban đầu, bọn chúng chỉ ăn những tử thi mới chết.

Lâu dần, đến khi ngay cả thịt người còn tươi cũng trở nên khan hiếm. Thịt người thân được đem ướp ăn dần cũng đã cạn kiệt… đến những miếng cuối cùng. Thậm chí, những bếp ăn tập thể khi ấy.. cũng không còn lấy đâu ra thịt hay xương người để nấu súp bán cho người dân nữa.

Thì, những xác chết đã bị chôn đến 5,7 ngày, hay cả tháng, đã bị lũ chuột hôi hám gặm gần như nát hết hoàn toàn, cả những phần thịt thừa nhô ra, như mũi miệng, cũng bị đào lên ăn sạch, không chừa lại bất cứ thứ gì.

Tàn nhẫn đến đau thương
Đỉnh điểm là khi người chết đã không còn đủ số lượng để thỏa mãn nhu cầu nữa, ắt sẽ đến người sống.

Những con người yếu đuối không đủ sức chống trả.. người già, trẻ con, phụ nữ, đều sống trong cơn đói khát và sợ hãi tột cùng.

Đặc biệt, ở những thôn làng mà quan niệm người già sống quá 60 tuổi sẽ thành Quỷ, ám hại và kéo dài sự sống nhờ lấy dương thọ, phúc đức của con cháu thì người già chính là tâm điểm đầu tiên.. bị cả làng cả thôn đem ra phanh da xẻ thịt đánh chén cùng nhau.. như một sự hi sinh cao thượng.

Hủ tục này đến từ những bộ lạc du mục cổ, du canh du cư khắp nơi. Những người già yếu sẽ bị bỏ lại vì đem theo họ chỉ làm vướng tay vướng chân những người trẻ, khiến tốc độ của cả đoàn chậm lại.

Việc đó vô tình hình thành trong vô thức loại suy nghĩ lệch lạc cho những thế hệ sau này rằng: “người già nên bị loại bỏ vì họ vô dụng và phiền phức. người già sống dài sống dai, con cháu chết hết vẫn còn sống, sống kiểu đó chỉ để thành Quỷ thành tinh phá hại khắc chết con cháu..”.

Nhưng một số nơi, đã nảy sinh một hủ tục còn man rợ hơn. Đó là, trước ngày cha mẹ già 60 tuổi một năm, con cháu sẽ đào một huyệt mộ thô, xây bằng đá phiến lớn, rồi dựng lên trên một mái vòm che nắng che mưa.

Sau đó đưa cha mẹ họ xuống, đưa cơm nước đến mỗi ngày 1 lần, cứ 1 ngày lại xây thêm 1 viên gạch.

Cho đến khi đủ 365 viên, họ sẽ chính thức cùng nhau xây lên những viên gạch cuối cùng, bịt kín huyệt mộ, chôn sống người bên dưới.

Cha mẹ từ đó chẳng còn nhìn thấy ánh mặt trời.. và đương nhiên, cũng không còn cơ hội làm tổn hại đến con cháu nữa.

Nhưng họ đã sai hoàn toàn, điều họ không ngờ nhất là cha mẹ ông bà họ khi chết bằng một cách dã man tàn độc như vậy do chính tay con cháu mình xuống tay. Sẽ vì quá phẫn uất mà không thể siêu thoát được. Linh hồn lúc này, sẽ hóa thành Quỷ đói, quay trở lại nhai sống một phần hồn phách của toàn gia tộc khiến họ trở nên dở điên dở dại.

(Còn tiếp)

Quỷ đói: Phần 2

Một số bài viết liên quan

Back to top button