Sách Hay Nên Đọc

REVIEW Đen trắng – Tiểu thuyết hắc bang mở ra thế giới giữa ánh sáng và bóng tối !

Thiên đường đối diện địa ngục, vị tha ở cùng với ích kỉ, dục vọng nằm lẫn trong tình yêu, tiếng chuông, tiếng súng, hạnh phúc hay khổ đau…Tất cả được hội tụ trong cuốn tiểu thuyết hắc bang mà lời khuyên đưa ra, ấy là không nên bỏ lỡ !

Đen trắng – hai màu sắc tưởng chừng là hai đường thẳng song song khó có giao điểm, nhưng bây giờ hãy đến với thế giới mới của Triêu Tiểu Thành.

Thông tin sách:

Giá: 135.000 ₫
Thể loại: Tiểu thuyết ngôn tình hắc bang
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Nhân vật chính: Đường Dịch, Kỉ Dĩ Ninh
Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Thời Đại
Kích thước: 14.5 x 20.5 cm
Số chương: 63 chương

Nhân vật chính
Kỉ Dĩ Ninh là một cô gái bình thường, trong sáng, tinh khiết như một tờ giấy trắng không chút tì vết. Cô không sở hữu vẻ đẹp rực rỡ như hoa hồng, và khi nhìn cô, dù chỉ một cái chớp mắt nhẹ nhàng cũng mang lại cho người ta cảm giác thư thái yên bình hệt một đóa hải đường ấm áp thanh tịnh. Sinh ra trong một gia đình khá giả, từ nhỏ cô đã được giáo dục rất cẩn thận, lễ nghi bài bản, hiền thục đức hạnh. Theo miêu tả của người bạn của Dịch thiếu – doctor Thiệu Kì Hiên thì chính là một người xuyên về từ cổ đại. Bình bình ổn trọng, như thể thế giới phút sau sẽ sụp đổ cô cũng chỉ mỉm cười bước tiếp, từng bước từng bước uyển chuyển như thường…Tam tòng tứ đức, cầm kì thi họa cái nào cũng tinh thông…( 15s nhòm lại mình -.-) 

Nhưng mà tam quan 23 năm trời của cô phút chốc vỡ vụn khi Đường Dịch bước vào thế giới của cô. Anh cứu cô trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất ở đám cháy, ngọn lửa mãnh liệt thiêu trụi tất cả, bao gồm hạnh phúc le lói trong cô. Anh bộc lộ một khía cạnh khác của mình trước mặt cô, anh cực đoan, và bắt cô tiếp nhận mọi cực đoan của mình, bao gồm sự dịu dàng lẫn kiên nhẫn cùng ấm áp tích tụ cả một đời, một kiếp, anh tự tay bẻ gãy cánh của cô, buộc chặt cô cạnh mình, nhưng đồng thời, cũng thắp một nguồn sáng mới, một tính ngưỡng mới, ấm áp mới cho cô. Để cô khám phá ra một con người mới, một con người có “Envy”, có “Jealousy”, một con người chỉ vì Đường Dịch mà tồn tại. Thật chất Dĩ Ninh là một cô gái mạnh mẽ, bề ngoài nhu nhược, nhưng bên trong lại kiên định, một khi cô đã xác định thì chính là như thế, chỉ là cô hay “thế nào cũng được” mà thôi.

Trước kia, cô đã từng nghĩ đến người mình thích sẽ như thế này, không cần có nhiều quyền lực, không cần có bao nhiêu hiển hách, cũng không cần phải đẹp trai dễ nhìn, thậm chí không cần phải quá thông minh, chỉ hy vọng đó là một người lương thiện, là một người sẽ không gây thương tổn cho người khác. Và cảm thấy ước hẹn ở chung với một người như vậy,  là một chuyện đơn giản mà hạnh phúc.

Nói về Đường Dịch, thì anh lại không giống vậy. Anh là ông chủ của một tập đoàn kinh tế lớn, trong thế giới của anh không thiếu những bí mật khó lý giải, thậm chí không ai dám đủ can đảm để lý giải. Anh ở ngoài sáng khiến ai ai cũng tôn kính nể sợ. Nhưng trong bóng tối, lại hơn cả thế kia, người ta đồn anh là quỷ dữ của địa ngục, là vị sát thần mặt lạnh thiếu kiên nhẫn. Anh chính là vương giả, là chúa tể. Chung quy lại, anh không phù hợp với bất kì tiêu chuẩn nào của cô cả. 

Một người cực kì phức tạp, luôn ẩn nhẫn dấu mình. Một ánh trăng dưới nước, một bông hoa trong gương đầy ma mị và huyễn huyền khó để hiểu rõ. Một làn sương mù mờ mịt. Một dòng chảy tận cùng dưới đáy đại dương không thể nắm bắt. Hoặc giả đích xác chính là “một cái cây mọc ở chỗ sâu nhất trong rừng nhiệt đới Amazon” , đưa người khác đắm chìm ở một mê cung rối rắm, tối tăm. Ấy là Đường Dịch. Người đàn ông mang tên “tín ngưỡng”.

Đường Dịch hiểu lòng người, biết cách thu phục nhân tâm, là cao thủ sát ngôn quan sắc, một ánh nhìn của anh như đã nhìn thấu hết mọi sự. Là một người đàn ông đối với vợ mình, anh dịu dàng, chăm sóc, tỉ mỉ khôn cùng, anh vì cô làm rất nhiều điều, anh dỗ dành cô, anh yêu thương cô và may mắn rằng “bạn từng ôn nhu kêu gọi, mà tôi cũng từng có trả lời.”

Kỉ Dĩ Ninh là một nữ chính rất khác, rất đặc biệt. Có lẽ là cô ấy đọc nhiều sách, biết nhiều thần thoại Hi Lạp, hiểu nhiều triết lí cùng hành động mang triết lí, cho nên cả người cô, ngay cả lời nói ra cũng mang chút gì đó, chút hơi thở của một cư sĩ ẩn dật thích nghệ thuật. 

Còn Đường Dịch là một nam chính như bao nam chính khác, nhưng ở anh lại có một cái rất “Đường Dịch”. Anh cũng là một tổng tài bá đạo, anh cũng mang hơi thở lạnh lùng, nguy hiểm. Nhưng ở trong thế giới cũ lại tìm được những cái mới chính là điểm hay của một tác phẩm không thể bỏ qua. Ở anh tôi có thể thấy được cái sâu sắc, cái nội tâm, cái đen thuần túy, cái khát máu lãnh khốc của một lão đại khiến cả thế giới nghe tên không ai không kính nể, cái tính đại thiếu gia tàn nhẫn, nhưng cũng đầy tình nghĩa khi được sinh ra trong nhà đế vương, nó biểu hiện rất rõ ràng ở truyện này. 

Và chính vì thế, vì “một Đường Dịch như vậy” nên “Kỉ Dĩ Ninh trốn không thoát” !

Nội dung sách
“Anh là màu đen thuần túy, cô là màu trắng tinh khiết.

Từ khi gặp được cô, đã nghĩ không thể để cô chạy thoát, đây là một loại chấp niệm.

Triết học, định nghĩa nó theo cách này, khi một người quá chuyên chú vào một việc, sau một thời gian dài sẽ bị chìm đắm trong cảm xúc nào đó, thì tình cảm sẽ trở thành hữu hình, khiến mình bị trói buộc.

Mà anh, có chấp niệm, cũng có bản lĩnh thực hiện chấp niệm đó.

Vì thế hôm nay, anh rốt cục đã ra tay, tự tay bẻ gãy cánh của cô, từ nay về sau đem cô giam hãm bên người. “

Được nuông chiều từ bé, được mọi người chăm sóc, bi kịch của cô xảy ra ở tuổi 23. Anh cứu cô về. Kết hôn với cô. Anh giữ cô bên mình bằng phương thức cực đoan nhất. “Lần đầu tiên là đánh đổ bằng hôn nhân, lần thứ hai, liền đánh đổ bằng tính mạng.”

Lúc lên mười, anh nếm thử loại thuốc phiện mạnh nhất, không vì ham chơi mà vì anh muốn khống chế rõ mọi thứ trong lòng bàn tay của mình, muốn lao vào những thứ khiến con người mê đắm, để thoát khỏi nó, không bị nó điều khiển. Nhưng thứ duy nhất anh chưa từng đụng đến, ấy là cảm tình. Vì thế, khi gặp được cô, người con gái phải dùng sáu từ ” Tiên nữ không dính bụi trần” để hình dung, thì anh muốn thử sự cám dỗ này.  

“Đường Dịch nắm trong tay mình toàn bộ cuộc sống tình cảm cực đoan của cô ấy, vui mừng có nhiều mà bi thương cũng nhiều, ánh sáng và bóng tối, vĩnh viễn và hư vô, yêu và giết, tin tưởng và từ chối, diễm lệ và cô đơn, tiến đến và rời đi.”

Anh đưa cô vào tình cảm khiến cho “toàn bộ sự ích kỉ của cô, là tất cả tham luyến trong cuộc đời này của cô, là khát vọng, là có ý đồ, toàn bộ đều từ anh mà ra”. 

Anh dẫn dắt để cô hiểu rõ con người mình, bảo vệ cô, và cô thì dần dà nhận ra rằng, trong cách sống, hai người khác nhau, nhưng ở tình yêu, bọn họ lại chung một lối.

Bởi trắng và đen, nếu biết cách hòa quyện, thì sẽ cho ra đời một kiệt tác. Và ở trường hợp này thì chính là như vậy. Cả hai hỗ trợ lẫn nhau, hoàn thiện lẫn nhau. Và “đồng quy”. 

Trích dẫn lời của anh Dịch nè

Anh cần em.
Em là một chi tiết cuối cùng trong câu chuyện cổ tích của đời anh.
Trong lòng em ủy khuất, mặc kệ là ai đem đến, anh đều chịu trách nhiệm.
Cả đời này anh chỉ tôn thờ mỗi em.
Dĩ Ninh. Anh đưa em về nhà.
Em không thấy nơi nào đó trong tương lai, vậy thì cứ giao nó cho anh.
Trái tim người đàn ông chỉ có một, cho em rồi anh không thể cho thêm ai khác nữa.

Đánh giá của độc giả:
Trên tiki

Nơi mua sách:

Tiki giá 106.650 ₫ đảm bảo chính hãng, dịch vụ tốt -> Link giảm giá ở đây
Fahasa giá 103.950đ giá rất rẻ, uy tín, nhiều đánh giá -> Link mua trên Fahasa
Vinabook giá 115.000đ giá rẻ, uy tín -> Link mua trên Vinabook

Lời kết
“Tín ngưỡng đầu tiên, quyết định toàn bộ tín ngưỡng trong tương lai. Tình yêu đầu tiên, quyết định toàn bộ tình yêu trong tương lai.”

“Trên thế giới này, có một số ít cô gái, yêu một người có thể yêu đến tự cao tự đại. Thà rằng ngay lập tức bị mù đi, cũng không cần nhìn đến người khác nữa.”

“Từ nay về sau, một người một mình nhảy điệu Latin đã bị màn che hạ xuống, và một màn khiêu vũ trong câu chuyện cổ tích sẽ được dựng lên.”

Cuối cùng, từ lúc anh thất hẹn với cô đến khi cô gặp lại bạn trai cũ, mỗi một tình huống đều rất hay, từ ngữ cùng nội tâm được diễn tả rất trọn vẹn, chuyện tình đẹp cũng đã kết thúc với một cái kết viên mãn, cho nên, đọc đi, bạn sẽ không hối tiếc đâu nhé!

Tổng kết lại một câu cho truyện này (cá nhân): Xuất sắc

Back to top button