Sách Hay Nên Đọc

Review sách: Mình phải sống một tuổi trẻ rực rỡ!

Thông thường thì những cuốn sách viết về thanh xuân hay tuổi trẻ bao giờ cũng thú vị. Đó là độ tuổi của sự ngây ngô nhưng hừng hực sức sống, không cần bận tâm và cũng chẳng phải suy nghĩ quá nhiều.

Sự trong trẻo, hồn nhiên của tuổi mới lớn. Những va vấp như cuộc đời cần phải có trước khi đi đến độ tuổi trưởng thành.

“Mình phải sống một tuổi trẻ rực rỡ”! – Đó là tên sách chứ không phải là thông điệp mà sách muốn gửi đến chúng ta bởi đi qua rồi những ngày như thế tác giả mới viết ra.

Đó là những hồi ức của những đứa trẻ quê phố xen lẫn sự bình yên trong xô bồ. Những cái nhí nhảnh của tuổi hồn nhiên xen lẫn suy tư trăn trở về những điều đang chờ đợi ở phía trước.

Cuộc sống luôn cần có tình yêu và sẽ bớt vô vị và nhàm chán hơn khi pha thêm chút hài hước.

Những đứa trẻ đã từng một thời gắn bó rồi cách xa, gặp lại mà tình cảm dành cho nhau vẫn hồn nhiên và chân thành quá đỗi.

Cuộc sống của những đứa trẻ ở thành phố là những lúc trói mình trong một góc tối cô đơn mà căn nhà mang tới dù ngày còn đang chới với và màn đêm chưa buông. Còn những đứa trẻ nghèo đói và thiếu thốn ở quê là những đêm rình mò ăn chộm, phá những cặp đôi, giận dỗi đứa khác giới thích nó mà nó lại đi thích đứa khác vì những cái hào nhoáng bên ngoài, những đồ vật hay ngôn từ gợi hình rất gần gũi: Nơm, máy bơm, tát ao, bắt cá… Những trò chơi dân gian mà có lẽ đứa trẻ quê nào cũng có lần được trải qua, những lần trốn học, những trò nghịch ngợm và cả những đêm đi đánh lộn vì con gái hay sợ hãi do bị đánh cũng chỉ vì con gái…

Hoàng, Học, Đạo, Vi… đã có những ngày được sống lại trong miền hồi tưởng của Hoàng như thế. Mối tình đẹp của Hoàng và Vi cũng được đi qua những ngày tháng buồn cười như thế để rồi cái kết… Đó là lẽ đương nhiên khi chúng ta lớn, con người ta trưởng thành.

Những ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời Hoàng, Vi không phải những ngày sống ở thành phố cùng người thân gia đình mà lại trở về nơi mình sống thủa nhỏ của Hoàng, có tình làng xóm láng giềng, bạn bè lối khố. Nơi cho họ một tuổi trẻ thực sự rực rỡ.

Với lối viết dí dỏm chậm dần đều như niềm vui tăng dần đều để đỡ bị giảm sóc mạnh khi lao xuống dốc không phanh, Hoàng đã đưa độc giả từ từ vào khám phá thế giới ngôn từ như thế giới tuổi trẻ của Hoàng và luôn có một người bạn đồng hành là Vi đi cùng.

Hoàng và Vi, những đứa trẻ tưởng như đủ đầy ở thành phố hơn so với chúng bạn nhưng lại đang rất cô đơn và lạc lõng trong ngôi nhà mình, thế giới xô bồ của bọn chúng, thuộc về bọn chúng.

Phải chăng do có một gia đình không đủ đầy nên Hoàng luôn dành sự quan tâm hơn cho những đứa trẻ như vậy? Hoàng không thấy có một gia đình hạnh phúc bởi mắt Hoàng và trong suy nghĩ Hoàng chưa có khái niệm cho điều đó. Nếu có thì chỉ tìm thấy trong những giấc mơ.

Nhớ quá tuổi thơ!

Hoàng reo những vần văn xuôi, có những chỗ giống thơ, nhưng là thơ con cóc, những vần thơ vô nghĩa nhưng vô cùng giá trị khi cho chúng ta những niềm vui ít khi bắt gặp trong cuộc sống bộn bề này. Quả thực rất hay!

Nếu cuộc sống xô bồ mệt mỏi quá, chúng ta nên mua một tấm vé rồi trở về tuổi thơ. Là tuổi thơ của Hoàng và những người bạn của Hoàng nhưng lại có tuổi thơ của chúng ta trong đó.

Back to top button