Sách Hay Nên Đọc

Review sách ”Năm thương, tháng nhớ, không ngày gửi đi” – Trịnh Nam Trân – Kỳ Anh

”Năm thương, tháng nhớ, không ngày gửi đi” viết về những câu chuyện tình yêu đầy xúc cảm của người trẻ trong hình hài những bức thư tình không được gửi đi mà giấu giữ cho riêng mình.  Cuốn sách này của Nam Trân – Kỳ Anh sẽ xoa dịu trái tim người đọc bằng cái vẻ bình dị, dịu dàng rất riêng, an ủi những người trẻ đang loay hoay giữa sóng gió cuộc đời, để ta vững tâm trong hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực!

Tác giả
Trịnh Nam Trân (1992)

Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Nam Trân luôn bị ám ảnh bởi những cảm xúc bị che giấu, kìm nén và những điều bí mật, cô thường thể hiện chúng qua những câu thơ của mình. Cô chọn viết thơ bởi đối với cô, thơ là thứ ngôn ngữ diệu kỳ và đẹp đẽ nhất. Nó vừa bộc bạch vừa ẩn chứa, nó vừa rõ ràng, công khai vừa mang tính biểu tượng. Nó là một câu chuyện được kể bởi nhiều cách khác nhau tùy theo cách người ta đọc bài thơ.

Kỳ Anh Trần (1989)

Photographer của những bộ ảnh đầy chất thơ và cảm xúc. Với Kỳ Anh, hình ảnh nói lên tâm hồn, kể những câu chuyện theo từng góc nhìn khác nhau. Anh tin rằng cách người ta tạo nên bức ảnh hay cách họ nhìn vào nó thể hiện một phần con người bên trong. Với những quan điểm, góc nhìn chung về nghệ thuật, Kỳ Anh và Nam Trân đã cùng nhau tạo nên những tác phẩm thơ-ảnh song song, như để bổ trợ cho nhau, thổi hồn vào chữ và hình cho nhau.

”Năm thương, tháng nhớ, không ngày gửi đi”
Qua hai phần thơ và tản văn, cùng những tấm ảnh mang dáng hình những bức thư tay, nàng thơ Trịnh Nam Trân của Tiệm sách hoa cúc và chàng nhiếp ảnh gia nổi tiếng Kỳ Anh mang lại cho người đọc những vần thơ, những câu chuyện đầy cảm xúc về tình yêu với cả niềm vui và nỗi buồn bằng giọng thơ văn nhẹ nhàng, gần gũi, vừa cổ điển vừa lãng mạn. 

”Cảm ơn anh Kỳ Anh, vì tình yêu của anh và những cảm hứng tuyệt vời mà anh đã cùng em đặt vào mọi tác phẩm.”

Thơ

“Chuyện tình trong lá thư tay

Năm thương, tháng nhớ, không ngày gửi đi

Chuyện về một khúc phân li

Năm dài, tháng rộng, vẫn đi ngược đường”

2. ”Trăng đã lên mấy bận 

Trời đổi mấy gợn mây

Nắp biển mở rồi đậy

Áo người cũng đã thay.

Rượu vơi chẳng còn đầy

Tóc đã chạm chân mây

Tháng năm thôi than khóc

Sao buồn vẫn ở đây?”

3. ”Một lần giũ hết đau thương

từ trong bóng tối tìm đường nguôi ngoai

lồng ngực từng nhịp sạn chai 

cầu trăng soi sáng cho ai thấy mình”

4. ”Và nếu một ngày

em bước đi

trên con đường dài

em sẽ nhớ ai?

em có ở lại?

em có ngần ngại?

Và mai

và nếu mai đây gặp lại

thì hai chúng ta

còn lại?

những gì?

Thì thôi 

thì cứ đi thôi, thật vội

vì những dấu chân tình tội

chẳng thể giữ em ở lại

Thì thôi 

người cứ đi con đường dài

đường chẳng có tôi tồi tại

đường khiến đôi ta mệt nhoài 

vì nhau.”

5. ”Những lời cũ mèm

em đã nghe trọn

những câu trách móc

em đã trao tròn

những vệt son môi

em đã bôi sạch

những lần bộc bạch

em còn thiếu anh

những ngày hè sang

ve kêu khản cổ

những ngày mưa bay

lòng nghe thác đổ

những giờ hò hẹn

đổ vào thinh không

những lần ngại ngùng

không dám nhớ mong

những lần mong manh

em đã có đủ

những lần mong anh

hiều hơn giấc ngủ

những ngày tập đếm

khi nào sang thu

những ngày đợi chờ

khi nào thì đủ?”

Tản văn
Không chỉ có Thơ, phần Tản Văn thật không kém cạnh trong việc đưa cảm xúc của độc giả đến với những giai điệu lâng lâng. Tuy chỉ là câu chuyện ngắn nhưng lại khiến người ta ấn tượng bởi nét vừa mộc mạc, đơn sơ vừa mạnh mẽ, quyết liệt. Có thể nói ”Năm thương, tháng nhớ, không ngày gửi đi” của Trịnh Nam Trân và Kỳ Anh đã thành công khi truyền tải được những mạch cảm xúc mới lạ đến với độc giả. Từng câu từng chữ hòa quyện cùng nhau khiến cho người đọc không tài nào cưỡng lại sự quyến rũ của thế giới riêng ấy. 

”… Tôi đọc những thứ đó trong em, và tôi muốn xé toạc em ra, tôi muốn làm em tan nát để rồi có thể nhào nặn lại em. Tôi muốn được trao cho em trái tim đàn bà, một con đàn bà yêu một thằng đàn ông để tôi còn có cơ hội chạm vào em, mở cửa tâm hồn em và bước vào đó. Tôi muốn được điêu khắc lại em, để vẽ lên cho em con mắt nhìn những gã con trai khác bằng cái tia nhìn mà em nhìn chị. Bởi vì chỉ có như thế tôi mới biết mình không tuyệt vọng. Bởi vì chỉ có như thế, tôi mới có thể sống trên đời này và nghĩ đến việc biết đâu một ngày em sẽ yêu tôi, vì tôi thừa sức cạnh tranh lại với những gã trai khác…”

Cứu lấy em
”Em gắng gượng giơ một bàn tay, chạm vào má tôi

Tôi bật khóc

Chút sức lực cuối cùng của em để dành làm việc đó ư? Chạm vào má tôi  âu yếm thay vì bảo vệ chính em.

Em mỉm cười.

Em mỉm cười. Nước mắt tôi len vào kẽ ngón tay em.

Chúng khô dần. Bốc hơi và biến mất.

Cùng với em.

Để lại tôi nằm đó, ngay tại nơi còn đọng lại hơi ấm của em và vết hằn trên gối nệm. Vừa khít với cơ thể của chính tôi.

Em đã bốc hơi và biến mất.

Trong cuộc chiến ấy, tôi đã không thể cứu được em.

Tôi đã không thể cứu được em.”

Gấp sách lại, tôi cảm nhận được trái tim mình khẽ rung động với những vần thơ của Trịnh Nam Trân. Mỗi bài thơ cô lại sử dụng một thể thơ khác nhau, từng cách diễn đạt khác nhau nhưng vẫn đi vào lòng người một cách chân thật nhất. Mỗi bài thơ là một mạch cảm xúc mà Nam Trân muốn độc giả cảm nhận được, những mạch cảm xúc đẹp đẽ nhất. Thơ của cô buồn có, vui có, bi lụy cũng có nhưng nổi bật vẫn là Yêu. Có thể nói Yêu chính là loại tình cảm xinh đẹp nhất trên đời, nó mang trong mình một dòng nhiệt huyết khi yêu, một chút ngọt ngào khi yêu. Như những dòng thơ của Nam Trân vậy. Những ai chưa yêu, đang yêu hay đã yêu khi tìm đến quyển sách này chắc chắn sẽ cảm nhận hết thảy hương vị hạnh phúc trên đời bởi ”Năm thương, tháng nhớ, không ngày gửi đi” chính là mảnh ghép tuyệt vời nhất dành cho trái tim các bạn

Back to top button