Sách Hay Nên Đọc

[Review sách] Tiểu thuyết Giông tố – Vũ Trọng Phụng – câu chuyện của cả xã hội

     Bài viết dưới đây sơ lược về tiểu sử nhà văn Vũ Trọng Phụng, sự nghiệp sáng tác, phong cách nghệ thuật trong các sáng tác của ông. Bên cạnh đó, giới thiệu một số tác phẩm tiêu biểu, trong đó tóm tắt nội dung tiểu thuyết nổi tiếng – Giông tố (1936). Cuốn tiểu thuyết phản ánh một thời kỳ mà con người ta trở nên tha hóa, đạo đức xuống dốc. Tác giả phản ánh đủ thể loại người, đủ các hoàn cảnh để làm nổi bật lên nỗi khổ của người dân đen thấp cổ, bé họng cũng như bọn tay sai tàn nhẫn. 

1. Những thông tin về cuốn sách
Giá: 45.140đ

Thể loại: Tiểu thuyết

Tác giả: Vũ Trọng Phụng

Năm xuất bản: năm 2016

Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn, NXB Văn Học

Số trang: 358 trang (tùy từng bản in)

2. Sơ lược về tiểu sử, sự nghiệp sáng tác của nhà văn Vũ Trọng Phụng
Chân dung nhà văn Vũ Trọng Phụng
* Về tiểu sử nhà văn:
 – Vũ Trọng Phụng (1912 – 1939). Ông sinh ra tại Hà Nội, trong một gia đình nghèo. Quê hương ông ở làng Hảo (nay là Phường Bần Yên Nhân), huyện Mĩ Hào, tỉnh Hưng Yên.  

– Gia đình nhà văn Vũ Trọng Phụng: Ông có cha là Vũ Văn Lân, làm thợ điện, nhưng mất sớm khi nhà văn vỏn vẹn mới được 7 tháng tuổi. Từ đó, mẹ của nhà văn là bà Phạm Thị Khách, đơn thân, tần tảo nuôi con ăn học. 

– Ngay sau khi tốt nghiệp cấp Tiểu học, Vũ Trọng Phụng phải đi làm kiếm sống, nhưng không bao lâu sau thì mất việc. Từ đó, ông sống chật vật, bấp bênh bằng nghề viết báo, viết văn chuyên nghiệp.

– Cả đời Vũ Trọng Phụng sống trong nghèo khổ. Một mình ông nuôi cả bà nội và mẹ đã già nên dù lao động, sáng tác cật lực, nhưng ngòi bút của ông vẫn không đủ nuôi gia đình. Tuy viết về nhiều các tệ nạn, thói ăn chơi nhưng Vũ Trọng Phụng là một người rất có đạo đức, sống rất kham khổ. Vì vậy, khoảng từ năm 1937 – 1938, ông mắc bệnh lao phổi, nhưng không có điều kiện chạy chữa.

– Năm 1939, ông mất tại Hà Nội, khi mới 27 tuổi, để lại gia đình còn bà nội, mẹ đẻ, vợ và người con gái chưa đầy 1 tuổi. 

* Sự nghiệp sáng tác:
– Vũ Trọng Phụng vừa trong vai trò là một nhà báo, một nhà văn nổi tiếng giai đoạn đầu TK XX. Các sáng tác của ông đa dạng ở nhiều thể loại: kịch, truyện ngắn, phóng sự, tiểu thuyết,… 

– Năm 1930, Vũ Trọng Phụng bắt đầu có truyện đăng báo. Với truyện ngắn đầu tay Chống nạng lên đường đăng trên tờ Ngọ Báo. Năm 1931, sáng tác của ông bắt đầu thu hút được sự quan tâm của độc giả với vở kịch Không một tiếng vang. Năm 1934, ông xuất bản cuốn tiểu thuyết tâm lý đầu tay Dứt tình.

– Năm 1936, ngòi bút sáng tác của ông nở rộ rực rỡ với 4 cuốn tiểu thuyết đặc sắc: Giông tố, Số đỏ, Vỡ đê, Làm đĩ. Những tiểu thuyết trên đều đi sâu vào phản ánh hiện thực và các vấn đề tệ nạn xã hội trong thời kỳ bấy giờ.

– Đặc biệt, những tác phẩm tiểu thuyết của ông đã gây nên cuộc tranh cãi về vấn đề “Dâm hay không dâm”, có ý kiến chê Vũ Trọng Phụng “dâm ô”, tác phẩm là “dâm uế”. Trước những luồng ý kiến đó, nhà văn Vũ Trọng Phụng khẳng định rằng tả một cuộc dâm loạn dù bẩn thỉu, dù ô uế thì đã là đi đến chỗ hoàn toàn của nghệ thuật. Bởi tả sao cho chân thực mà không hề tục tĩu.   

– Vũ Trọng Phụng được mệnh danh là “Ông vua phóng sự đất Bắc”, “bậc thầy tiểu thuyết”.

– Phong cách nghệ thuật: 

+ Trước hết, Vũ Trọng Phụng là một trong những đại biểu xuất sắc của xu hướng văn học hiện thực. Ông cổ vũ cho quan điểm nghệ thuật hiện thực, các sáng tác của ông đi theo khuynh hướng tả thực. Văn học không thể tách rời đời sống xã hội, không thể chỉ phù du hoang tưởng. Các sáng tác của ông đều phải được hiện thực hóa, phải nhìn thẳng vào sự thật đời sống, phanh phui tội ác xã hội. “Tiểu thuyết là sự thật ở đời”. Đó là sự thật về cuộc sống của người dân lao động, về vô vàn tội ác của bọn quan lại, địa chủ, tư sản. Từ đó, thể hiện khát vọng tư tưởng vị nhân sinh, hướng tới tính nhân đạo, thể hiện thái độ căm phẫn đối với xã hội “chó đểu”.

+ Nghệ thuật trào phúng là một yếu tố rất đặc sắc trong những sáng tác của ông. Nghệ thuật trào phúng được thể hiện qua nhân vật trào phúng, tình huống trào phúng, giọng điệu trào phúng và ngôn ngữ trào phúng. 

+ Cụ thể hơn, nhân vật  trào phúng được ông khắc họa dựa trên những nét trào phúng. Thông qua những hành động, cử chỉ trong các sự việc mà người đọc tự nhận thấy đặc trưng tính cách của nhân vật cũng như tính chất châm biếm, mỉa mai. Từ đó, nhà văn không cần phải miêu tả kỹ càng tâm lý nhân vật, suy nghĩ của từng nhân vật.

– Những tác phẩm tiêu biểu của ông:

+ Kịch: Không một tiếng vang (1931), Cái chết bí mật của người trúng số độc đắc (1937), Tài tử (1934),…

+ Tiểu thuyết: Giông tố (1936), Vỡ đê (1936), Số đỏ (1936), Làm đĩ (1936), Trúng số độc đắc (1938), Lấy nhau vì tình (1937),…

+ Phóng sự: Cơm thấy cơm cô (1936), Kỹ nghệ lấy Tây (1934), Cạm bẫy người (1933), Một huyện ăn Tết (1938),..

+ Truyện ngắn: Hai hộp xì gà (1933), Thầy lang bất hủ (1934), Bộ răng vàng (1936), Tết ăn mày (1936), Lấy vợ xấu (1937), Một đồng bạc (1939),…

3. Tên nhan đề “Giông tố” đặc biệt như thế nào?
Dưới đây là hình ảnh một số trang bìa của cuốn tiểu thuyết Giông tố:

Ảnh bìa cuốn tiểu tuyết Giông tố

Bìa khác của tiểu thuyết Giông tố Một trang bìa khác của cuốn tiểu thuyết này

       Không ít người thắc mắc tên “Giông tố” với “Dông tố”. Liệu đâu mới là tên đúng chính tả? Nếu tìm kiếm trên Bách khoa toàn thư mở Wikipidea: “Dông – hay còn viết là giông – là hiện tượng khí tượng phức hợp gồm chớp và kèm theo sấm do đối lưu rất mạnh trong khí quyển gây ra. Nó thường kèm theo gió mạnh, mưa rào, sấm sét dữ dội, thậm chí cả mưa đá, vòi rồng. Ở vùng vĩ độ cao có khi còn có cả tuyết rơi…”. 

      Tuy nhiên, theo như một số trang báo đưa tin thì từ điển mở Wiktionary chỉ đưa ra định nghĩ danh từ “dông” – “chỉ hiện tượng khí quyển phức tạp, xảy ra đặc biệt vào các tháng 6-7-8, có mưa rào, gió giật mạnh, chớp và kèm theo sấm, sét”.

      Bên cạnh đó, còn có những ý kiến khác xoay quanh “giông” hay “dông”. Cách viết đúng, cách viết đầu tiên nhất là “dông”, còn “giông” đã được coi như một dạng biến thể của “dông”. 

     Cách viết “Giông tố” của nhà văn Vũ Trọng Phụng không ảnh hưởng nhiều đến tổng thể tác phẩm, vẫn được đại chúng chấp nhận. 

4. Hoàn cảnh ra đời tiểu thuyết “Giông tố” 
– Tiểu thuyết Giông tố (1936) được ra mắt công chúng vào ngày 1/1/1936 trên Hà Nội báo số 1. Nhà văn Vũ Trọng Phụng hẳn phải có một quá trình trải nghiệm, từng trải của bản thân đủ sâu sắc, là sản phẩm của hiện thực cuộc sống bế tắc.

– Tác phẩm của ông được sáng tác trong bối cảnh hội Việt nam dưới thời Pháp thuộc những năm 1930 – 1940. Phong trào cách mạng của nhân dân nổ ra sôi nổi nhưng liên tục bị thất bại, bị Thực dân Pháp khủng bố, đàn áp hết sức dã man. 

– Nước ta thời kỳ này vốn đã khủng hoảng, lại thêm tác động của khủng hoảng kinh tế thế giới (1929 – 1933), nền kinh tế càng trở nên thiếu hụt. Doanh nghiệp phá sản, công nhân thất nghiệp tràn lan, đời sống nhân dân điêu đứng. Nhiều người phải đi tha phương cầu thực, rời nông thông lên thành thị. Một trong số họ đã trở thành những con người lưu manh, tha hóa. Quan lại, tay sai, giàu có đầu cơ tích trữ, bóc lột người nghèo khổ. 

– Bối cảnh lịch sử trên đã trở thành nguồn cảm hứng để nhà văn Vũ Trọng Phụng phản ánh sâu sắc trong tác phẩm, với những câu chuyện trào phúng của mình. 

5. Tóm tắt nội dung tiểu thuyết Giông tố
      Tiểu thuyết “Giông tố” được nhà văn Vũ Trọng Phụng viết năm 1936, gồm 30 chương và một đoạn kết. Bắt đầu từ một buổi đêm, khi xe ô tô của Nghị Hách – tên tư sản vô cùng giàu có ở thành thị, bỗng bị hỏng giữa con đường làng qua cánh đồng, hắn chờ cho hai người lái xe đang hí húi sửa. Một mình hắn đi thong dong dọc con đường. Một lúc sau, hắn gặp bốn người nông dân đi gánh rạ đêm. Trong bốn người đó, có một cô gái gánh rạ đi cuối cùng tên là Thị Mịch. Tính dâm dê trỗi dậy, hắn lừa hỏi mua rạ của Thị Mịch, lệnh cho ba người còn lại đi trước. Rồi kéo cô gái ấy lên xe ô tô, trả cho 5 đồng.  Sau khi cuộc cưỡng bức thô bạo có trả tiền đó xong xuôi, hắn đẩy Thị Mịch ra ngoài xe rồi cho tài xế lái xe chạy thẳng, lao tới người đi tuần trong làng đang chặn phía trước xe.

       Hai sự việc ấy đã khiến Nghị Hách vướng phải một cuộc kiện tụng của dân làng. Trong cuộc kiện tụng ấy, quan huyện Cúc Lâm là người đứng giữa xét xử. Cúc Lâm là một người quan ngay thẳng, từ chối mọi cám dỗ nhan sắc và tiền bạc mà Nghị Hách đưa ra để bảo vệ người dân. Tuy nhiên, Nghị Hách lại thông đồng với quan trên khiến ông phải từ chức, mở một văn phòng Luật sư, một cơ quan ngôn luận khác. Cuộc kiện tụng của dân làng bị thất bại.

 Tóm tắt Giông tố – Vũ Trọng Phụng (tiếp)
      Thị Mịch là một cô gái quê, là người yêu sắp cưới của Long. Cuối cùng, khi Thị Mịch có bầu, buộc phải trở thành vợ lẽ của Nghị Hách, Long cũng trở nên đau khổ mà chơi bời, trác táng.

     Dù đã làm lẽ Nghị Hách nhưng đôi khi Thị Mịch và Long vẫn tư tình vụng trộm với nhau. Nghị Hách không biết chuyện, thậm chí, Long còn thông dâm cả với người vợ lẽ khác của Nghị Hách. Trong khi đó, Tú Anh – mang danh con của Nghị Hách, mai mối, chấp thuận cho Long cưới Nguyệt – con gái Nghị Hách làm vợ. 

    Về tên Nghị Hách, hắn ứng cử thành công ghế Nghị trưởng – một vị trí quan trọng trong xã hội ngày trước. Trong buổi tiệc thết đãi ở Tiểu Vạn Trường Thành, hắn đã đọc một bài diễn văn rất êm tai về bình đẳng, bác ái, nhân đạo, bao dung, đạo đức,…., mang đậm tính chất mỉa mai, trắng trợn, độc ác của Vũ Trọng Phụng dành cho nhân vật. 

    Một hôm, hắn nhận được tin vợ mình bị bắt cóc. Đây cũng là lúc, ông già Hải Vân – người cách mạng – cũng là bố đẻ của Tú Anh đã giúp Nghị Hách nhận ra sự thật về bi kịch của chính mình. Vợ của ông già Hải Vân đã sinh ra Long nhưng chính Long lại là máu mủ của Nghị Hách. Ngược lại, ông già Hải Vân lại thương yêu vợ Nghị Hách mà sinh ra Tú Anh – người trước đây Nghị Hách vẫn lầm là con đẻ. Như vậy, bi kịch gia đình của Nghị Hách thực sự quá sức tưởng tượng. Bố cưỡng bức, lấy vợ chưa cưới của con. Con trai thông dâm với hai người vợ lẽ của bố. Hai anh em ruột lấy nhau.  

     Kết thúc tiểu thuyết, tên Nghị Hách mất tiền, mất vợ, đến ngay cả Thị Mịch – đang là vợ lẽ cũng bế con trở về quê. Nhân vật Long chết vì tự sát. 

     Tác phẩm còn khắc họa nhiều kiểu loại  nhân vật khác: thôn quê có, thành thị có, từ quê lên thành thị cũng có, người được học thức có, người bị bán làm lẽ có, người làm cách mạng cũng có,… nhưng hai nhân vật là Thị Mịch và Nghị Hách được xây dựng nổi bật nhất tác phẩm.

6. Tại sao không nên bỏ qua cuốn tiểu thuyết đặc sắc này?
Thứ nhất, cuốn tiểu thuyết chắc chắn phải mang trong mình giá trị nội dung và nghệ thuật đặc sắc thì mới có thể có sức sống lâu bền như vậy.

Thứ hai, cuốn sách phản ánh hiện thực một thời kỳ khủng hoảng không chỉ về kinh tế mà còn khủng hoảng cả về những giá trị đạo đức con người. 

Thứ ba, “Giông tố” là tác phẩm văn học đặc sắc của một “bậc thầy tiểu thuyết” Việt Nam, mang nhiều yếu tố trào phúng nhưng thâm thúy.

Thứ tư, đọc tiểu thuyết cũng là một cách trau dồi kiến thức cho bản thân về văn hóa, văn học Việt Nam.

7. Đánh giá của độc giả:
Đánh giá của độc giả trên Tiki Nhận xét của độc giả trên Tiki

Như vậy, cuốn sách “Giông tố” nhận được rất nhiều phản hồi tích cực từ độc giả, cả từ phương diện nội dung, cho đến hình thức và dịch vụ. 

8. Bạn đọc có thể mua sách tại đây

Tiki giá: 45.140 đ, đảm bảo chính hãng, dịch vụ tốt -> Link giảm giá ở đây
Fahasa giá: 42.700 đ, giá rất rẻ, uy tín, nhiều đánh giá -> Link mua trên Fahasa
Shopee giá: 37.950 đ, nhiều gian hàng, giá rất rẻ -> Link đã lọc sp chính hãng

    “Giông tố” là cuốn sách rất có sức hút đối với độc giả. Tác phẩm không chỉ đặc sắc ở nội dung phản ánh xã hội sâu sắc, mà còn thể hiện tinh thần, tình cảm của nhà văn trước những số phận khác nhau trong cuộc sống!

   Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết!

Back to top button