Sách Hay Nên Đọc

[Review truyện] Chưa từng hẹn ước – Lục Xu, dạ khúc cho tuổi trẻ cho mối tình một thời xa nhớ

Trong cuộc sống luôn tồn tại rất nhiều điều tiếc nuối, có tiếc nuối sẽ dễ dàng bị lãng quên bởi những điều mới mẻ hay mới lạ xung quanh, có những điều lại khiến chúng ta sầu khổ bi ai hằn lên trong tâm khảm một vết sẹo khó có thể phai mờ. Một trong số những nỗi sầu khổ bi ai đã để lại cho chúng ta những nỗi niềm khó có thể quên nhất có lẽ đó chính là thứ xúc cảm mang tên “yêu thầm”

Yêu thầm có thể xảy đến với bất cứ ai, ở bất cứ giai đoạn nào trong cuộc đời. Đó có thể là lúc ta vô tình cảm mến đứa bé bàn bên vì chiếc kẹo mà nó san sẻ cho mình, thầm hâm mộ chàng trai cùng bàn bởi những xúc cảm quen thuộc của tuổi mới lớn,…và câu chuyện sau đây mà mình review cũng vậy. Cũng là đề tài yêu thầm quen thuộc, cũng là thứ tình cảm vì nhau và trưởng thành của  nam và nữ chính. Nhưng không hiểu sao, ở “ Chưa từng hẹn ước” của nhà văn Lục Xu vẫn đem lại cho mình một sức hút đặc biệt. Cả câu chuyện được xem như một bức tranh được phác lên bởi thứ xúc cảm mới lạ được mài giũa toàn vẹn giữa nét đẹp trong veo của thanh xuân và nét bụi bặm của cái ngưỡng trưởng thành.

1.Thông tin cơ bản về truyện
Công ty phát hành: Văn Việt

Tác giả: Lục Xu

Ngày xuất bản: 4/2015

Kích thước: 14.5 x 20.5 cm

Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Văn Học

Loại bìa: Bìa mềm

Số trang: 384

Giá: Khoảng 74000 (1 quyển) 

Truyện chưa từng hẹn ước (bản bìa mềm)
2.Nội dung của truyện
2.1 Câu chuyện mở đầu
“Chưa từng hẹn ước” là câu chuyện có yêu có hận, có ngọt bùi cũng có trắc trở mà Lục Xu đã viết lên cho cặp đôi chính An Diệc Thành và Trình Vũ Phỉ.

Trình Vũ Phi sinh ra trong một gia đình khá giả với sự đầy đủ hoàn chỉnh về cả vật chất và tinh thần. Cũng như bao cô gái đôi mươi khác, thuở thiếu thời của cô gắn liền với trường lớp, bè bạn và hình bóng của chàng trai mà mình thương nhớ. Chàng trai chinh phục xúc cảm của thiếu nữa đôi mươi của Trình Vũ Phỉ là An Diệc Thành- anh chàng lớp trưởng với đầy đủ phẩm chất mà một thiếu niên tài hoa nên có. An Diệc Thành tuy xuất thân nghèo khó nhưng bù lại ở người thiếu niên ấy muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tài hoa có tài hoa, là một kiểu nam chính thanh xuân điển hình của biết bao cô gái thiếu thời.

Bạn đã yêu thầm bao giờ chưa? Nếu chưa bạn có thể sẽ được mở mang tầm mắt và có cho mình thêm những định nghĩa mới mẻ về yêu thầm qua nét họa của Lục Xu. Còn nếu đã từng, chắc hẳn bạn cũng sẽ bắt gặp hình ảnh của mình qua những xúc cảm mà Vũ Phỉ thể hiện

Cô yêu anh từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Cô lưu giữ từng chút một những thứ thuộc về thân ảnh ấy. Cô thích cái cảm giác được đi theo anh mỗi lần anh trở về nhà. Cho dù rằng con đường ấy có ngược chiều có xa xôi đến đâu thì với cô đó cũng là những giây phút chân thực nhất, thành hoàn cho thứ cảm xúc mà cô cho rằng hèn mọn mang tên “yêu thầm”.

Những ngày tháng cứ bình lặng mà trầm lắng như vậy trôi qua, cho đến khi một bước ngoặt lớn đã xuất hiện trong truyện, Và mình cho rằng bước ngoặt này thật sự là một bước đệm cho câu chuyện tình cảm đơn chiếc này. 

Người bạn yêu thời niên thiếu có phải cũng là người yêu bạn khi đi đến ngưỡng cửa trưởng thành
2.2 Mối tình của thời trẻ có phải lúc nào cũng bồng bột và ngây dại
Cuộc gặp nào cũng phải có lúc chia ly, câu chuyện nào cũng phải có cái kết và tương tự như vậy, cái kết của tuổi học trò chính là bữa tiệc chia tay cuối cấp – bữa tiệc quan trọng nhất trong thời áo trắng của mỗi con người. Trong bữa tiệc ấy, không còn là cô gái nhút nhát dè chừng, như lấy hết tất cả sức bình sinh của mình, Trình Vũ Phỉ đã làm một việc tày đình mà có thể nói đây là sự lựa chọn bồng bột mà lại có phần dũng cảm hơn bao giờ hết

Sau buổi tàn tiệc vì sự cố bất ngờ nên Vũ Phỉ là người đã đưa An Diệc Thành – người đang trong tình trạng say khướt về nhà, nhưng thay vì là những bước chân trên con đường quen thuộc xưa kia thì nơi mà cô hướng đến lại chính là nơi chúng ta không thể ngờ nhất. Và ở nơi ấy, cô đã trao cho anh thứ quý giá nhất của đời người con gái. Hỏi cô có sợ hãi về giây phút ấy không? Tôi nghĩ đương nhiên là có, nhưng nếu hỏi cô có hối hận về giây phút ấy không? Tôi nghĩ có lẽ câu trả lời là không. Bởi đối với người con gái ấy, sự lựa chọn dạn dĩ ấy chính là một kỉ niệm in đậm dấu ấn nhất mà cô có thể làm cho thứ tình cảm thanh xuân của mình.

Sau này Trình Vũ Phỉ phát hiện mình có thai, bản thân cô luôn muốn giữ đứa bé lại và coi nó như món quà duy nhất mà mình đã vô cùng may mắn có được trong cuộc đời này. Nhưng tiếc thay cha mẹ cô lại không hề ủng hộ cho mối tình thanh xuân này. Ông bà Trình luôn cho rằng An Diệc Thành là một kẻ không có tương lai và anh không thể là người mà con của họ có thể nhờ vả. Đương nhiên vì vậy mà đửa trẻ kia cũng không thể được giữ lại.

Về phía An Diệc Thành, sau đêm hôm đấy, anh đã rất nhiều lần tìm đến nhà của Vũ Phỉ với mong muốn được đền bù cho cô tất cả, muốn được hồi đáp vẹn tròn cho thứ tình cảm thanh thuần mà người con gái kia đã dành trọn cho anh. Tiếc thay vẫn là hai chữ duyên phận, muốn có duyên thì phải có phận trước mà đối với ông bà Trình thì anh luôn là một người không có phận đối với con gái họ. Hai người ấy luôn tìm mọi cách để ngăn anh tìm đến người con gái ấy. Không lâu sau đó chính họ cũng là người lừa Vũ Phỉ mất con để đem đứa con mang trả cho Diệc Thành. Tệ hơn cả là đứa con lại đến trong hoàn cảnh mà anh không ngờ nhất, khi người đàn ông bỗng nhiên làm bố như anh lúc ấy mới vừa tròn 18 tuổi. Vượt qua mọi định kiến xã hội, vượt qua sự trách móc xua đuổi của mẹ, anh vẫn cố gắng nuôi đứa con bằng tất cả tình cảm phụ tử tự đáng hào nhất

Bẵng một thời gian sau, sau khi tự đứng vững  trên đôi chân của mình, trở thành một trong hoàng thành tứ thiếu nổi tiếng của giới thượng lưu lúc bấy giờ, An Diệc Thành một lần nữa lại gặp được Vũ Phỉ, một kế hoạch trả thù dần dần nhen nhóm trong anh, liệu thứ tình cảm năm xưa có còn vẹn nguyên, Vũ Phỉ sẽ ra sao khi gặp lại mối tình thuở thiếu thời của mình, tất cả câu trả lời sẽ được giải đáp trong cuốn truyện tình đậm đà hương vị mà Lục Xu đã viết bằng cả tâm huyết của mình. Các bạn nhớ đón đọc để có cho mình câu trả lời nhé 

Mọi nỗi buồn của thời trẻ đều là những vết hằn sâu in dấu trong tâm khảm
3.Một số trích dẫn trong truyện
Câu chuyện nào cũng có những điểm nhấn đặc biệt mang những nét đặc trưng của riêng nó, và đối với những câu chuyện của Lục Xu thì văn phong của má luôn là những điểm nhấn sáng tạo tạo nên sức hút riêng, sức hút đến từ ý văn câu chữ đến từ những câu thoại của nhân vật mà cứ ngỡ như là đang nói cho mình.

Niềm vui thời niên thiếu luôn giản đơn như vậy. Khi bạn thích một người, cho dù người ấy không hề hay biết, trong lòng bạn cũng cảm thấy mãn nguyện. Chỉ cần mỗi ngày được trông thấy người ấy đã là một niềm hạnh phúc không gì sánh bằng, đâu cần phải tính toán hơn thua, bận tâm được mất …
Người trong mộng xuất hiện ngay trước mặt bạn, nhưng không thuộc về bạn, chuyện đó đau khổ đến nhường nào.
Đúng vậy, cô yêu anh. Dù đó chỉ là tình cảm thời niên thiếu, dù nhiều năm sau gặp lại bằng cách thức không lấy gì làm vinh hạnh, nhưng cô không thể phủ nhận rằng mình thích cảm giác ấy, cảm giác giấc mơ trở thành hiện thực.

Cô từng mong muốn tiếp tục cuộc sống bình lặng quên đi anh. Nhưng điều kiện tiên quyết là đừng cho cô cơ hội. Bởi vì, hễ còn hy vọng, cô sẽ lập tức nắm lấy. 

Lời hẹn ước của tuổi trẻ chính là mang niềm vui xoa dịu đi nỗi đau của tuổi trưởng thành
4.Cảm nghĩ của mình về truyện
Những câu chuyện của Lục Xu hầu hết đều để lại cho mình những dòng cảm xúc đặc biệt ấn tượng nó có một chút gì đấy man mác buồn, chút gì đấy tiếc nuối lại có lúc hồi hộp đến bất an hay vui mừng đến vỡ òa theo dòng cảm xúc của nhân vật. Mỗi nhân vật má viết dường như má đều đặt trong nó những tâm tư rất riêng, những tâm tư rất lắng đọng tạo nên một nhân vật có một cái hồn gì đấy rất đặc biệt để lại những xúc cảm sâu lắng trong lòng người đọc.

Ở tác phẩm này cũng vậy, mỗi nhân vật mà má thể hiện trong truyện đều mang trong mình những dòng cảm xúc, những tâm tư tưởng như riêng biệt nhưng lại vô cùng đồng điệu. Một Trình Vũ Phỉ nhút nhát nhưng lại dám yêu dám hận, luôn nỗ lực hết mình vì một chữ “yêu”, một An Diệc Thành ngoài lạnh trong nóng, cả một đời theo đuổi ước mơ nhưng vì một người con gái mà sẵn sang rẽ lối cho ước mơ đấy. Mình tin rằng ai trong cuộc đời này rồi sẽ một lần thấy được bóng hình mình, bóng hình thanh xuân qua hai nhân vật trên, thấy được sự đồng điệu về cảm xúc qua những gì mà Vũ Phỉ và Diệc Thành đã thể hiện qua câu chuyện. Lời ước hẹn thanh xuân liệu có kéo dài mãi mãi, cái nắm tay thuở thiếu thời liệu có còn vương được hơi ấm cho đến lúc trưởng thành? Hãy đọc hết câu chuyện và tìm cho mình đáp án nhé. 

Thời gian không làm mờ đi vết thương, nó chỉ là một ý vị làm cho dư vị đắng cay của vết thương ấy xoa dịu đi đôi điều
5.Bạn có thể mua truyện ở đâu?
Thứ tự mua truyện được xếp theo thứ tự ưu tiên

Tiki
Fahasa 
Lazada

Đôi lời tâm tình về câu chuyện “Chưa từng hẹn ước”  của mình đến đây là kết thúc, có một số ý kiến mình nêu trong phần review sẽ mang hơi hướng chủ quan có bạn đồng tình hoặc có bạn lại không. Dù là thế nào mình cũng cảm ơn các bạn đã đón đọc, nếu có bất kì cảm nghĩ gì về câu chuyện hay phần review của mình thì các bạn nhớ comment bên dưới cho mình biết nhé. Cuối cùng chúc các bạn có một ngày thật vui vẻ và hạnh phúc nhé. 

*Nguồn ảnh: Internet.

*Nhớ đón xem các bài viết khác của mình tại đây nhé!

Back to top button