Sách Hay Nên Đọc

Sinh con trai – Những câu chuyện từ bóng tối (2) rùng rợn, bi thương

Hôm sau, tỉnh dậy trong bệnh viện, bà ta được chẩn đoán.. bị mắc chứng loạn dưỡng cơ, liệt nửa thân dưới, phải ngồi xe lăn cả đời.Còn con trai, thì thành kẻ điên loạn.. cứ mỗi lần nhìn thấy bà ta, là nó lại hét lên: “con.. con Quỳnh lại tới đòi mạng nữa rồi..”Sau đó, liền chui thật nhanh xuống trốn dưới gầm giường. Ai có kêu cách gì cũng không chịu ra. Cứ vậy, ăn uống, tiêu tiểu luôn tại chỗ…Âu cũng là quả báo nhãn tiền.

Sinh con trai
Tác phẩm
Tác phẩm thuộc về page Thụy Du

Đây là một trong những tác phẩm truyện ngắn kinh dị của Thụy Du. Nếu là người yêu thích truyện kinh dị, tâm linh thì đây sẽ là một trang lí tưởng.

Thụy Du có nhận cả xem:

Bài tiên tri Lenormand
Bài Tarot

Bệnh viện phụ sản
“Hít thở đi.. dùng sức, rặn mạnh hơn nữa.. cô làm được mà..”

Y tá đứng bên cạnh, nắm chặt tay Quỳnh, miệng không ngừng động viên.

Đã 4 giờ trôi qua, nhìn vẻ mặt tái nhợt của sản phụ, bác sĩ biết chắc đây là một ca sinh khó, cần phải mổ gấp, lấy thai nhi ra. Bình, chồng Quỳnh, đang nóng ruột đi đi lại lại bên ngoài, vừa nhìn thấy ông bác sỹ đẩy cửa bước ra, liền chạy tới, nắm lấy cánh tay ông, hỏi:

“Bác sỹ.. vợ tôi đã sinh chưa..”

Nhẹ nhàng gạt tay anh ta xuống, ông bác sỹ đưa ra tờ giấy và cây bút đã chuẩn bị sẵn, bảo ký vào, để tiến hành mổ ngay cho sản phụ. Nếu còn chần chừ thêm nữa.. sản phụ bị đuối sức, thì thai nhi cũng sẽ ngộp thở mà chết.

“Vâng, vâng.. tôi ký ngay đây..”

Bình cầm bút lên, chuẩn bị ký, thì nghe có tiếng chuông điện thoại reo, là mẹ anh ta gọi đến.Nghe qua tình hình sinh khó của cô con dâu, bà mẹ chồng. Gần như hét lên:

“Ai cho phép mày ký..? hỏi ông ta xem, sinh mổ thì bao lâu mới sinh lại được..”

“Hai đến ba năm..”

Ông bác sỹ trả lời luôn, không đợi Bình hỏi, vì tiếng của bà mẹ phát ra quá lớn, khiến ông ở đối diện, cũng có thể nghe thấy giọng bà ta.. rõ mồn một.

“Mày nghĩ mà xem, nếu mổ lấy thai nhi ra, mà nó là con gái, thì chẳng phải để lãng phí mất mấy năm chờ sanh hay sao.. rồi đứa con gái đó, sau này lớn lên, nó làm đĩ điếm, thì lại chả phí cái công chờ..mày cứ để nó sinh thường cho mẹ..dễ chết vậy, thì mẹ đã chết lúc sinh mày rồi.Nó mà sinh con gái, thì cứ liệu mà sinh năm một. Đến khi nào sinh được con trai mới thôi…”

Gã nhu nhược
Giọng bà mẹ chồng oang oang, khiến ông bác sỹ bực bội khôn tả. Nhưng vì công việc, vì sản phụ, ông vẫn lên tiếng cắt ngang:

“Tình hình nguy cấp lắm rồi.. thai lớn, mà cả vị trí lẫn thế nằm của cái thai hiện giờ.. đều gây khó cho sản phụ.. mẹ con bà thôi lo lắng chuyện nếu-thì kia đi, ký vào tờ đơn này trước đã..”

Bình nghe vậy, cầu xin:

“Nhưng nếu nó là con trai, không mổ ngay, lỡ nó có mệnh hệ gì thì sao hả mẹ…”

“Mày thôi đi, tao đã bảo không ký, chết làm sao được, tao đã chết đâu mà mày khóc thương cho con đấy. Nó mà sinh con gái thì tao còn cầu cho nó chết luôn đi. mày đợi ở đó, mẹ đang lên tới rồi…”

Thấy bà mẹ chồng ác đanh ác đá vẫn khăng khăng không ký, ông bác sĩ thở ra một hơi dài bất lực, rồi quay trở về phòng sinh, cố thử lại lần nữa.

 Bình nghe theo mọi sự sắp xếp của mẹ đã quen, nên giờ thấy ý bà đã quyết, anh ta cũng không dám hó hé thêm gì. Đành gọi cho mẹ vợ lên. Bà này lên đến nơi, nghe thấy tiếng con gái gào khóc bên trong, chẳng những không đặt bút… ký vào tờ đơn, còn từ ngoài cửa, cố hét vọng vào cho Quỳnh nghe thấy:

“Con gái à, gắng lên.. không sao đâu.. con mà sinh mổ, thì tiền cưới của anh trai biết trông cậy vào đâu đây…”

Bà ta nghĩ, thai lớn thế này, sinh thường tuy vất vả, cực khổ…nhưng em gái cố chịu đau đớn một chút vì hôn nhân đại sự của anh trai, thì có làm sao chứ, là chuyện rất đáng mà. Hơn nữa, bà cũng không muốn mất lòng bên sui gia giàu có, bà mà ký vào đơn này thì mọi chuyện coi như công cốc…

Vì món tiền cưới cho con trai, bà sẵn sàng bất chấp hết.. ngay cả tính mạng của con gái mình.

Cái thai chết
Quỳnh nằm trong phòng sinh, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Khi dần mất đi ý thức, thì nghe thấy tiếng mẹ hét to lên từ bên ngoài:

“con gái à, gắng lên.. không sao đâu..”

cô như được tiếp thêm động lực, nhưng rồi cô sực tỉnh, trở lại với thực tế cay nghiệt, rằng mẹ đâu có để tâm gì đến mình, bà chỉ sợ mất món tiền cưới cho con trai thôi.Mặc cho con gái bị nỗi đau đến xé ruột xé gan dày vò, bà vẫn thản nhiên nhắc nhở Quỳnh, rằng:

“con mà sinh mổ, thì tiền cưới của anh trai biết trông cậy vào đâu..”

Nước mắt cô cứ thế tuôn đầm đìa, hòa cùng mồ hôi ướt đẫm hết cả đầu tóc.

Một tiếng sau, bác sỹ lại xuất hiện. Lần này, đã có đủ mặt 2 bên, ông không còn thời gian nói chuyện rề rà, khuyên can vô nghĩa nữa, chỉ thẳng thừng, buông một câu:

“hết cách rồi.. giờ, một là mổ, hai là mất đứa trẻ.. các người chọn đi..”

Bà mẹ chồng không đợi ai lên tiếng, đã sấn tới, mắng sa sả:

“đừng nghĩ là tôi không biết bệnh viện các người hở ra là chỉ định sinh mổ để làm tiền… mỗi ca sinh mổ thế này, ông được trả bao nhiêu mà sốt sắng hết lần này đến lần khác vậy..? chẳng phải đã nói không mổ rồi sao..?”

Ông bác sỹ giận tím mặt, nhưng không đáp trả. Liếc nhìn Bình, thấy anh ta khép nép, không dám hó hé gì, càng làm ông thêm nản lòng. Nén cơn giận dữ, ông trở vào tiếp tục thực hiện những nỗ lực cuối cùng mà ông có thể, để hỗ trợ cho sản phụ đang dần lả đi trong phòng sinh.Nhưng rồi.. mọi cố gắng của đội ngũ bác sỹ cũng như sản phụ, đều không được đáp trả.Thai nhi đã chết trong bụng mẹ.

Suy nghĩ lạc hậu
Tỉnh dậy, người đầu tiên Quỳnh nhìn thấy.. là bà mẹ chồng.

Bà ta đang ngồi trên giường bên cạnh, khuôn mặt tối sầm lại. Còn chồng cô thì đang nấp đằng sau. Thấy Quỳnh vừa tỉnh táo đôi chút, bà ta không lời hỏi han, liền đứng bật dậy, đến tát cho cô một cái như trời giáng, rồi cùng con trai đi thẳng ra cửa.

Mẹ đẻ, ngồi ngay cạnh Quỳnh, trên chiếc giường sắt lạnh lẽo.. không có phản ứng gì. Cứ ngồi bất động trong tư thế ngước nhìn trần nhà, đôi mắt trống rỗng, miệng tiếc món tiền cưới, không ngớt phàn nàn:

“bé trai.. là bé trai đó.. có việc sinh con thôi cũng không nên thân.. cũng ngất đi, để nó chết.. rồi giờ chuyện hôn sự của anh trai cô.. tôi biết tính sao đây..”

Quỳnh nằm im. Nước mắt lặng lẽ chảy tràn xuống gối. Quá mệt mỏi, cô thiếp đi lúc nào không biết.Khi thức dậy, trong căn phòng mờ tối, nhìn quanh chỉ có một mình, người còn yếu, nhưng khát nước, Quỳnh cố nhoài người ngồi lên, nhưng không đủ sức, lại ngã vật xuống giường.

Cũng may, có cô y tá nhìn thấy, đã rót giúp. Nếu không, Quỳnh cũng không biết phải cậy nhờ vào ai nữa.Ngoài khóc ra, cô cũng chẳng thể làm gì, nỗi đau đớn thể xác bây giờ, cũng chẳng bằng nỗi đau mất con. Ngày nào, Quỳnh cũng ra ngẩn vào ngơ, thẫn thờ. Nước mắt chan cơm, rửa mặt sớm hôm.. cũng chỉ bằng nước mắt.

Số phận của Quỳnh
3 hôm sau, mẹ chồng đến, đưa Quỳnh về… bà ta liên tục chửi rủa, mắng nhiếc cô bằng những lời lẽ cay độc…thậm chí, mang cả dòng họ nhà cô ra chửi thề lớn tiếng..chửi suốt từ trong phòng hồi sức đến tận cổng nhà.Chồng cô thì vẫn vậy.. chỉ biết nấp sau lưng mẹ và trân mắt lên nhìn cả 2 đầy sợ sệt.

Và rồi chuyện gì đến cũng đã đến..nửa tháng sau, Quỳnh nhảy lầu tự vẫn.Gia đình 2 bên, chẳng những không cho cô được cái đám tang tử tế…nhà chồng, còn rất nhanh cưới cho con trai người vợ mới, bờ mông cong đầy đặn, mắn đẻ, để cô ta sớm sinh quý tử..mọi chuyện diễn ra chỉ trong vòng 2 tháng.

Đêm động phòng, Bình vừa mở khăn đỏ trùm đầu, đã ngã ngồi xuống đất vì quá kinh hãi. Khuôn mặt cô dâu kia, chẳng ai xa lạ, chính là Quỳnh, vợ cũ của anh ta. Cô dâu mới.. mở to mắt, nhìn Bình lạnh lùng, miệng cười mỉm, mỉa mai:

“thằng đần..”

Bình nuốt nước bọt, đưa 2 tay lên dụi dụi mắt liên tục, cố nhìn lại cho rõ, thì thấy trước mặt mình, vẫn là cô gái mũm mĩm mẹ mới cưới về. Nghĩ bụng chắc đã ngà ngà men say nên nhìn nhầm. Nhưng rồi những chuyện xảy ra sau đó, đã cho cả 2 mẹ con câu trả lời.

Báo ứng…
Sáng nào, mẹ con bà ta cũng thấy, ngay dưới mông mình, trên nệm ngủ, đầy máu tươi pha lẫn cùng thứ chất dịch nhầy, giống như bọc nước ối của sản phụ bị vỡ. Ai cũng thất kinh hồn vía. Nhất là Bình.

Một đêm trăng sáng, anh ta quyết định giả vờ ngủ để canh chừng xem chuyện gì sẽ xảy ra.Đúng 12g đêm, từ trong màn sương khói mờ đục, nhè nhẹ len vào từ bên ngoài khung cửa sổ, một bóng ma trong suốt. Khi chiếc bóng dần hiện rõ ra.. Bình há hốc miệng kinh ngạc, thốt lên:

“là con Quỳnh..”

Nhìn thấy cô vợ đã chết, khắp người đầy dịch nhầy tanh ôi, Bình thảng thốt, lật người lại, thì nghe thấy.. một tiếng Bụp.. vang lên khô khốc trong đêm tối tĩnh lặng, ngay dưới lưng anh ta. Bật tung người ngồi dậy, lật mền lên.Bình thấy, ngay dưới ánh trăng đêm rằm hư ảo, một đống máu mủ tởm lợm hiện ra. Anh ta vừa nôn mửa vừa định tông cửa chạy, thì ngay lập tức đã quỵ xuống luôn nơi cửa, khi biết.. nó đã đóng kín. Cô vợ béo múp lúc này, vẫn đang say ngủ, không hay không biết gì.

Bất chợt, Bình nghe thấy.. một giọng nói quen thuộc, giờ đã đổi sang một tông cao vút:

“anh muốn chạy đi đâu..? tìm mẹ sao..?”

Không chịu đựng nổi nữa, Bình ngất lịm luôn tại chỗ. Một tay anh ta vẫn đang với lên nắm cửa

Tại một căn phòng khác, bà mẹ chồng cũng đang khóc lả đi, khi phải chịu đựng nỗi đau đớn, banh da xẻ thịt.

“Chẳng phải mẹ thích con trai sao.. giờ con đặt nó vào trong bụng mẹ rồi.. mẹ cố mà sinh nó ra đi.. “, vừa nói, Quỳnh vừa cười lên the thé.Mắt cô ta trợn lên thỏa mãn, nhìn đứa trẻ tái nhợt như xác chết, từ từ chòi ra từ ‘cửa’ của bà mẹ chồng quái ác. Miệng cô không ngừng thúc ép:

“hít thở đi.. dùng sức đi, rặn đi, mạnh hơn nữa đi.. mẹ làm được mà..”

Bà mẹ chồng lúc này.. đau đến chết đi sống lại, mồ hôi tuôn đầm đìa, ngất lên ngất xuống..khi đứa trẻ chỉ chòi ra được cái đầu, rồi đến 2 cánh tay nhỏ xíu.. đến phần thân dưới vì to quá, nên bị kẹt cứng lại ở giữa..đứa trẻ tím ngắt..mắt nhắm nghiền..môi mím chặt..không một tiếng oe oe..chỉ u u vang lên trong tịch mịch..tiếng khóc uất nghẹn của Quỳnh..khi thấy cả 2 chân con trai mình, cứ thế chòi đạp, cố thoát ra trong vô vọng..liên tục đạp mạnh vào phần trong cửa mình của bà mẹ chồng ác độc.. khiến bà ta đau đến mức.. chỉ muốn chết đi cho xong.

Kết cục
Hôm sau, tỉnh dậy trong bệnh viện, bà ta được chẩn đoán.. bị mắc chứng loạn dưỡng cơ, liệt nửa thân dưới, phải ngồi xe lăn cả đời.Còn con trai, thì thành kẻ điên loạn.. cứ mỗi lần nhìn thấy bà ta, là nó lại hét lên:

“Con.. con Quỳnh lại tới đòi mạng nữa rồi..”Sau đó, liền chui thật nhanh xuống trốn dưới gầm giường. Ai có kêu cách gì cũng không chịu ra. Cứ vậy, ăn uống, tiêu tiểu luôn tại chỗ.

Âu cũng là quả báo nhãn tiền.

(Hết)

Một số bài viết liên quan

Back to top button