Sách Hay Nên Đọc

Suy tư của người mà bạn sẽ chẳng biết là ai giữa dòng người ngược phố

Cả cuộc đời của bạn sẽ lướt qua cả vạn người, thậm chí trong đó có thể có cả tôi. Nhưng bạn sẽ chẳng hề hay biết, giống như hạt cát giữa lòng đại dương vậy, giống nhau và nhiều vô kể. Ở tuổi 14, thậm chí trước đó tôi đã có suy nghĩ như vậy. Điều đó thôi thúc tôi mong muốn được khác biệt…

 
Cuộc sống bình yên
Cuộc sống bình thường
Vốn từ nhỏ tôi đã rất bình thường, căn bản là hơi nhiều chuyện một chút, hơi nghịch ngợm một chút như bất kì đứa trẻ nào khác nên dễ hòa nhập. Học lực thuộc loại khá, không nổi bật. 

Gia đình tôi lúc tôi còn bé thì có chút khó khăn, nhưng hiện tại đã tốt lên rất nhiều. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào mẹ cũng không để tôi thua thiệt với bạn bè.

Mười bốn tuổi, học ghi-ta
Mẹ tôi là người khá cưng chiều con. Khi đó đột nhiên chúng tôi có chút hứng thú với học đàn, mẹ liền cho đi học và mua cây đàn hơn 2 triệu cho hai chị em. Nhưng học được đúng hai tháng hè lớp 8, chúng tôi đã nghỉ. 

Vì sao ư? Vì vô năm bận lo bài vở và cả kì thi chuyển cấp sắp dí tới. Thật ra hình như tôi chính là người khai màn nhưng sau đó lại chẳng hề đoái hoài, mặc kệ nó bám bụi đến tận hai năm sau thì pass lại.

Suy tư một chút
Vâng cây đàn còn nguyên si. Không khác lúc mới mua là mấy, chỉ có có cái vỏ hơi bám bụi, lau một chút liền như mới.

Sóng gió nhẹ nhàng bước tới
Lớp 9 vô cùng quan trọng đối với học sinh. Với tôi cũng vậy, có điều không phải lúc nào tôi cũng nhớ đến điều đó thôi.

Năm đó tôi có học thêm một cô giáo dạy văn và cũng là cô chủ nhiệm, học được nửa học kì thì điểm số của tôi thực sự chẳng ra gì. Tôi bắt đầu suy nghĩ và chuyển qua học một thầy dạy khác trường. Thầy dạy cực kì truyền cảm, lần đầu tiên tôi thích môn văn đến thế.

Nhưng đáng tiếc thay cô chủ nhiệm bắt đầu có dấu hiệu đì tôi. Về điểm văn đó, bài tôi không có lỗi nhưng lại bị điểm cực thấp và đương nhiên tôi lên thắc mắc và khi sang nói chuyện riêng thì bà ta (thành thật xin lỗi vì đã nói kiểu này, nhưng tôi thích vậy) nhận sửa điểm cho tôi nhưng lại bắt tôi xin lỗi và viết bản kiểm điểm cho bả vì đã có thái độ.

Đương nhiên tôi đã làm vì tôi không muốn điểm thấp khiến mẹ tôi buồn. Đó cũng là bản kiểm điểm đầu tiên trong đời. Theo bạn thì thì có đau không? Đương nhiên là đau rồi. Tôi ngồi lại một mình rất lâu để khóc và khóc cả đoạn đường về nhà vì đúng hôm đó trời đổ mưa. Tôi chưa từng yêu mưa đến thế.

Đối mặt thế nào?
Thực ra nhìn lại thì tôi đã không có thái độ khôn ngoan về hành xử. Nhưng nếu có cho tôi quay lại thời điểm đó tôi sẽ chẳng thay đổi bất kì hành động nào.

Tôi đã không nói với bất kì ai trong gia đình và bạn bè hầu như chẳng ai quan tâm đến tâm trạng của tôi. Tôi cũng chẳng đòi hòi gì vì vốn là tôi không phải người quan trọng với họ mà thôi.

Tôi bắt đầu mua sách truyện, cụ thể là Conan. Nhưng không phải tôi có suy nghĩ đến việc ám sát hay này nọ đâu mà chỉ vì tôi rất thích nó thôi. Mỗi lần có tiết bà ta, tôi mua vài quyển lên lớp ngồi đọc. Giảng gì hay khi nào bà ta ra khỏi lớp không thuộc phạm trù quan tâm của tôi nữa.

Và nó cứ kéo dài cho đến hết năm, thậm chí tôi cũng chán nản giao tiếp mà ở lì trong lớp. Bạn của tôi, năm đó học lớp ngay bên cạnh mà hai chúng tôi đều không biết sự tồn tại của đối phương…

Đến cuối năm, tôi vẫn là học sinh giỏi dù học tập khá tụt dốc so với trước. Ngày cuối cùng, ánh mắt bà ta nhìn tôi, có lẽ là hối hận, hoặc tôi tưởng bở… nhưng tôi vẫn không ưa nổi vì bản kiểm điểm đầu tiên trong đời ấy. Có lẽ do nền giáo dục ở cấp một, cấp hai ít nhiều đã bị biến chất bởi ‘quy định ngầm’ liên quan đến việc đi học thêm của học sinh cũng khiến cho tâm lí của giáo viên biến đổi.

Điều may mắn của tôi là kì thi chuyển cấp diễn ra khá tốt đẹp, dù điểm không như tôi mong muốn nhưng lại được gọi là khá so với điểm chuẩn vào trường.

Thời gian đếm ngược ngày thi tuyển sinh
Hai tháng, nói là nhiều thì không nhiều nhưng cũng chẳng hề ít. Bằng nỗ lực vùi đầu vào sách vở tôi đã chuẩn bị được gần như tươm tất các kiến thức cần thiết.

Lần đầu tiên đối diện với sức nóng cạnh tranh cũng giúp tôi có động lực. Gò ép bản thân học nhiều một chút, không được xao lãng không phải là điều dễ dàng.

Dù mẹ tôi không tạo áp lực nhưng tôi biết bà đã đặt hi vọng vào tôi rất nhiều. Năm trước đó không may chị tôi đã không vào được ngôi trường mong muốn đó.

Miêu tả qua nhé, ở nơi tôi ở thì trường tôi đăng kí thi tuyển thuộc dạng top đầu, chỉ sau một trường chuyên. Và chính cái trường chuyên đó có lịch sử nguồn gốc tách ra từ trường tôi. Đến đây đã biết được độ căng thẳng của tôi lúc ấy rồi nhỉ.

Slogan cổ vũ bản thân, nhắc nhở, ghi chú… tôi không thiếu thứ gì. Tôi lập ra mục tiêu cho bản thân, để thực hiện được có lúc tôi đã tự hành hạ nhẹ như nhéo mạnh vào người mình hoặc tự tát vào mặt chẳng hạn (chẳng ai biết tôi làm thế)

Áp lực, mệt mỏi dễ khiến tôi bật khóc. Nhiều lúc tự học thấy tủi thân vì mình không chăm chỉ cũng chẳng giỏi giang. May là mẹ tôi đã luôn ở bên tôi.

Từ ngày thi đến khi có điểm là hơn một tuần.Lúc nhận thông báo điểm thi, tôi không dám xem mà nhờ bạn xem hộ. Ai dè nó xem nhầm, tưởng rằng điểm tôi vô cùng thấp cơ chứ. Vài phút sau tôi lấy can đảm tự xem thì điểm đúng cao hơn rất nhiều. Tấm phiếu vào trường nắm chắc trong tay rồi…

Lớp 10, bước ngoặc tâm lí
Nói thật, tôi không yêu quý các bạn năm lớp 9 cho lắm, không vì lí do gì cả…

Lên cấp ba thì ngược lại, tôi quý rất nhiều người trong lớp. Tôi còn tự nhận thấy, mẹ tôi đã rất đúng khi khuyên tôi chọn môi trường học đó. Không thể tượng tượng được họ đều khá hợp tính tôi, điều đó đã giúp cuộc sống cấp ba đầy viên mãn.

Tôi bắt đầu thay bản thân về ngoại hình và cả tính cách, nói nhiều, vui vẻ hơn. Khi nói chuyện với một người bạn cũ cấp hai, cậu ấy nói rằng tôi từng khá ít nói, không hay cười, điều đó đã khiến tôi đột nhiên thấy bất ngờ.

Tôi ngày càng yêu đời hơn và mong bản thân giỏi về lĩnh vực nào đó.

Trở lại với viết lách và vẽ
Thật ra tôi đã thích viết lách và vẽ tranh từ khi còn ở lớp bảy, lớp tám nhưng lại nhanh chóng khiến tôi chán nản về khả năng của mình.

Tôi từng có những bức tranh không quá cầu kì nhưng nhìn chung là khá đẹp, có điều tất cả đều là tranh sao chép lại. Tôi gặp khó khăn trong việc tự vẽ tranh của riêng mình.

Còn về viết lách, tôi vẫn còn rất nhiều đam mê nhưng chủ yếu đều không thành công, có lẽ tôi chưa cảm nhận được mọi thứ sâu sắc dù ở bất cứ khía cạnh nào.

Dù vậy, hiện tại tôi vẫn đang tìm kiếm thêm đam mê của mình. Có thể tiếp theo sẽ là chụp ảnh hoặc làm bánh chẳng hạn, ai mà biết được…

Vào một ngày đẹp trời, tôi lại ngồi bơ vơ với một đống suy nghĩ… Có lẽ hơi phí nhỉ?

Một chút về tôi

Thích suy nghĩ linh tinh lúc rảnh rỗi
Là dân ăn tạp (đam mĩ, ngôn tình, bách hợp) chơi tất.
Vẫn chưa có làm được nổi bật.
Người rất bình thường giữa vô vàn người bình thường khác.

Dù bạn là ai, khi bạn đọc dòng chữ này là bạn đã biết đến thế giới của tôi rồi. Nhưng chắc chắn bạn sẽ sớm quên thôi.

Và tôi chỉ mong bạn nhớ rằng, dù bạn có như thế nào, bạn cũng phải luôn vui vẻ, hạnh phúc, dũng cảm làm điều mình muốn. Như vậy sau này sẽ không hối hận vì đã bỏ lỡ bất cứ thứ gì.

Có lẽ bạn sẽ không cảm thấy điều tôi viết có chút ý nghĩa gì nhưng chịu thôi vậy

 

 

Back to top button