Sách Hay Nên Đọc

Tản văn: ” Đường đến tương lai”- Câu chuyện của tôi

1/ Trường Đại Học
Tôi rời xa nhà, xa gia đình, đến mảnh đất Sài Thành để học Đại Học với một tâm thế bất an và lo lắng. Còn nhớ vào cái khoảnh khắc khi biết mình rớt đến tận 3 nguyện vọng và đến với nguyện vọng thứ 4 để bắt đầu một ngã rẻ mới của cuộc đời, tôi như chết lặng. Tôi dường như không tin vào mắt mình, cầm điện thoại nhìn kết quả ở ngôi trường mình hằng ao ước và gần như tin chắc là đã đậu rồi tôi cắn chặt nước mắt, ba chữ ” không trúng tuyển” đập vào mắt tôi mà cứ nhòe đi.

Tôi chốt hết cửa phòng và tự nhốt mình, tôi cảm thấy thất vọng và bất lực về bản thân, tôi cảm tưởng mọi thứ như sụp đổ, tôi không còn nghe được ai nói gì nữa. Trong tâm trí tôi lúc này không biết phải làm gì với tương lai của mình, biết đối diện với những người tin tưởng mình như thế nào.

Cứ thế tôi chìm dần trong trạng thái chán nản, tôi đã khóc rất nhiều. Lúc ấy tôi chỉ muốn một mình. Những câu hỏi, câu nói của bố mẹ cứ vọng vào phòng, tôi chẳng muốn nói gì và thực sự là không biết phải nói gì. 

Có thể điều này nói ra sẽ khiến nhiều người nghĩ tôi quá bi quan, có nhiều người kết quả còn tồi hơn nhưng đúng thật là hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều. Những ngày trước khi biết điểm tôi rất tin tưởng , tôi rất vui vẻ, tôi xem thông tin về ngôi trường đó; tìm xem  kí túc xá đăng kí như thế nào, canh thời gian nào để có phòng ở tốt, giá cả như thế nào; tôi còn tìm xem thử tuyến xe bus nào đến trường là tiện nhất, làm thế nào để sử dụng wifi trong ktx hay thi tiếng anh đầu vào nên ôn chỗ nào,…

Vì tôi đã lỡ yêu quá nhiều ngôi trường đó nên tạm thời tôi không thể chấp nhận rằng cánh cổng ngôi trường đó đã khép lại với mình.

Và rồi tôi bước vào một ngôi trường mới mà tôi không hề biết gì về ngôi trường này cả. Lúc này tôi đã không còn quá thất vọng như lúc mới biết nhưng cũng không hẳn là vui mừng, tuy nhiên tôi cố gắng giữ một tâm thế tích cực, không thể buông xuôi chỉ vì không thích. 

Tuy nhiên, điều gì đến với bạn cũng có lý do của nó, bạn và điều đó  đều có cái duyên với nhau. Dần dần ở trong môi trường này tôi yêu thích hơn ngôi trường của mình, tôi tham gia nhiều hoạt động và gặp gỡ những người tích cực và đem đến cho tôi niềm cảm hứng. Tôi lại cảm thấy may mắn khi được học ở ngôi trường này và tự hào về điều đó. Tôi yêu cái tập thể tôi đang tham gia và những người anh người chị tôi có duyên gặp gỡ đã giúp đỡ tôi rất nhiều.

Tôi bắt đầu tìm hiểu lại từ đầu về ngôi trường này, tôi nhận ra rằng thực sự việc bạn rớt một ngôi trường bạn mơ ước đến với ngôi trường bạn không biết gì về nó cả không hẳn là điều đáng buồn, điều gì đến với bạn cũng có lý do của nó, bạn hãy đón nhận nó với một tâm trạng cởi mở và tích cực bạn sẽ thấy những điều tốt đẹp trong đó mà bạn chưa từng nghĩ tới. Bạn hãy tìm những điều khiến bạn yêu điều đó và bạn sẽ thấy bạn hạnh phúc và mọi thứ vẫn thật tốt đẹp. 

2/ Chuyện kí túc xá
Tôi không ở kí túc xá của ngôi trường tôi từng nghĩ mình rất yêu thích, nhưng rồi tôi cũng đến với kí túc xá của ngôi trường hiện tại tôi rất yêu thích. 

Tôi ở kí túc xá phòng 10 người, 10 cô gái với những tính cách và vùng miền khác nhau. Và tất cả mọi người biết đấy, nếu bạn khôn khéo và hòa nhập tốt nó sẽ là thiên đường nhưng nếu bạn là người ít cởi mở và hơi vô ý thì đó quả là ác mộng. Và tôi chính là người đã cảm nhận được cái gọi là ác mộng.

Tôi là con út trong gia đình và quen được nuông chiều, tính cách tôi khá khó tính và đặc biệt là ít nói, không cởi mở, có lẽ do giọng nói của tôi người miền Trung( so với các bạn miền Nam thì họ khó nghe giọng của tôi) và tôi còn bị nói lắp nữa, nói ra thật xấu hổ nhưng đó chính là lí do khiến tôi ít nói .

Bước vào một tập thể mới, tất nhiên với mong muốn mình có thể sống thoải mái và vui vẻ, tôi đã cố gắng nói thật nhiều và ai làm gì tôi cũng đều cố giúp đỡ, có lẽ bởi vì tôi nghĩ nếu tôi như vậy họ sẽ thân thiết với tôi. Thực sự tôi sợ cô đơn hơn bất kì ai, tôi có một người bạn thân và cô ấy ở Đà Nẵng. Tôi sợ cô đơn giữa mảnh đất Sài Thành này. 

Tuy nhiên mọi thứ đến thì sẽ đến, mang cái vỏ bọc hòa đồng quá lâu rồi cũng đến lúc tôi lại trở lại ít nói và suy tư hơn trong dòng cảm xúc của mình. Và dần dần trong phòng chúng tôi dần có những xích mích, từ nhỏ rồi lớn dần lên. Những gì tôi không thích tôi cũng không nói và những gì người khác hiểu lầm về tôi tôi cũng chẳng buồn giải thích. Và thế là tôi dần tách biệt với mọi người, mọi người không hiểu tôi và tôi cũng không hiểu họ.

Rồi chúng tôi chẳng còn nói gì với nhau nữa, những câu nói sẽ chỉ về việc họ không thích tôi làm như vậy và tôi thì thường cố chấp với quan điểm của mình. Tôi nhận ra là mình cô lập giữa đám đông, tận 9 người còn lại nhưng tôi không thể thân thiết với ai cả…

Có những chuyện họ làm khiến tôi tổn thương nhưng tôi lựa chọn không nói và tôi cũng nghĩ rằng có thể có nhiều chuyện họ không thể thoải mái vì tôi , tôi biết bản thân không nói sẽ càng xa cách nhưng lựa chọn của tôi vẫn là vậy.Tôi dần thu mình hơn, ktx chỉ là nơi để tôi ngủ và làm những thứ cần thiết, tôi kết bạn bên ngoài và nhanh chóng nghĩ đến việc chuyển ra ngoài. Và tôi với họ mãi mãi không giải quyết được điều khiến nhau khó chịu…

3/ Chuyện bạn bè
Hồi cấp 3 tôi đã nghĩ rằng lên Đại Học mình sẽ cố gắng tìm thật nhiều bạn, chơi thật thân nhưng mọi thứ gần như vỡ mộng. Bạn Đại Học không hề giống bạn cấp 3, thời gian bạn gặp họ rất ít. Trong lớp của tôi, chúng tôi học với nhau 3 tháng và thêm một kì quân sự, tưởng như sắp thân hơn thì rồi chúng tôi  bắt đầu đăng kí học phần môn học và chẳng có ai giống ai cả, chúng tôi lại xa cách và chỉ gặp nhau vào những dịp sinh hoạt lớp hay gặp mặt cố vấn. Mà bạn biết đó, cả năm có khi gặp cố vấn hay sinh hoạt lớp được vài ba lần. 

Và rồi tôi xác định là sẽ xác đinh một số đối tượng tương đối hợp với tính cách của mình để tìm cách tiếp xúc với họ nhiều hơn. Tôi tham gia thêm CLB và cũng có nhiều người bạn hơn nữa… 
Về cơ bản vòng bạn bè của tôi khá lớn nhưng chúng tôi chỉ là bạn xã giao là chủ yếu và chỉ có một vài người bạn chơi với nhau thực sự và tôi nghĩ đó cũng ổn. Tôi không cần thiết phải đến những nơi và gặp những người bạn mà tôi không hợp. Và quan trọng là ít thôi, nhưng chân thành với nhau, thế là đủ. 
Tôi đã chia sẻ vấn đề này với bạn thân của tôi, và cô ấy cũng đồng quan điểm với tôi là lên Đại Học chúng tôi cô đơn hơn và càng ngày càng ít những mối quan hệ thân thiết. 

4/ Chuyện học tập
Wao, việc học ở Đại Học khác hẳn cấp 3 đấy. Bước vào chương trình Đại Học đồng nghĩa với việc bạn thích học thì học, bạn không thích thì không học, sẽ chẳng có ai ở bên cạnh đốc thúc hay để ý đến việc bạn học như thế nào cả.Bạn hoàn toàn tự do thỏa thích học theo ý mình và rất thích thú vì điều đó.

Và điều đó không có nghĩa là khi thi cũng vậy, bạn sẽ phải đối mặt với lượng kiến thức lớn học ôn và chỉ cần rớt một môn bạn sẽ phải trả giá bằng công sức, tiền bạc rất lớn. 

Tài liệu, sách vở học mỗi trường khác nhau và mỗi lớp mỗi thầy cô lại khác nhau. Bởi thế bạn phải học hiểu chứ không phải học một cách cứng nhắc kiến thức trong sách. 

Ở chương trình Đại Học, bạn sẽ có 2 kiểu dạng thi đó là thi đề mở và thi đề đóng. Đề mở bạn có thể sử dụng bất kì tài liệu gì đem vào phòng thi( trừ điện thoại, các thiết bị công nghệ cao,…) và đề đúng chuẩn với tên gọi của nó vì các câu hỏi thường không có sẵn ở sách và dù bạn có chép bao nhiêu thì cũng không thể đạt điểm cao, bạn phải áp dụng tài liệu cộng thêm hiểu biết của bản thân, đưa ra các ví dụ và giải thích chúng, ngoài ra còn cần liên hệ thực tế với bản thân trong cuộc sống. 

Còn đề đóng bạn sẽ phải học thuộc hết cả một đề cương dài dằng dặc ( nhiều khi là cả quyển sách) và có khi bạn ôn hết 7 câu đầu và còn chừa 3 câu thì trúng ngay 3 câu đó. Tuy nhiên kiến thức trong câu hỏi sẽ nằm ngay trong sách giáo khoa và sẽ ít mang tính thách đố như câu hỏi mở, bởi vì riêng việc nhớ được kiến thức đã là điều khó nhằn rồi. 

Quãng thời gian chờ đợi điểm thi cũng đúng là hồi hộp như đêm giao thừa. Và thực sự đúng là vào đêm giao thừa trường tôi đã canh đúng 12h đêm để nhập điểm thông báo về cho học sinh. Và thực sự lúc đó là cả một ác mộng vì mạng load không được và trang web thì quá tải. Tuy nhiên tôi vẫn rất vui vì mình qua hết môn và còn đạt loại giỏi trong học kì đầu tiên ở trường Đại Học.

5/ Chuyện đăng kí học phần 
Ở học kì đầu tôi được học theo lớp và không phải đăng kí học phần vì chắc hẳn nhà trường biết rằng chúng tôi chưa có kinh nghiệm. Chúng tôi cứ học một cách vui vẻ và mãi đến khi học xong kì đầu tiên chúng tôi phải đối mặt với cuộc chạy đua ĐĂNG KÍ HỌC PHẦN.

Và thực sự là điều đó diễn ra trong kì quân sự, nhà trường đã phải hỗ trợ phòng máy cho sinh viên để tiện đăng kí học phần hơn. Tôi thì không chọn cách lên phòng máy vì bản thân ở trong kí túc xá bên trong trường, tôi đã quá hiểu cái tốc độ wifi trường tôi. Tôi chọn việc ở lại phòng kí túc xá quân sự( quên nói chúng tôi học quân sự ngay bên trong trường) để đăng kí học phần.

Tôi đã chuẩn bị một laptop xài thẻ wifi kí túc xá và chiếc điện thoại được cài đặt mạng tốc độ 4G. Tôi ăn nhanh và lên phòng sớm để chuẩn bị đăng kí học phần. Trước đó một đêm tôi đã xem danh sách lớp cũng như chương trình đào tạo dành cho mình và sắp xếp thời khóa biểu tôi thích. Ngoài ra tôi còn cẩn thận ghi thêm lớp học phần( mà thực sự điều này không có cũng không sao).

Tôi ngồi chờ điểm đúng 11h30 trưa là lao vào ngay( tôi đã bấm sẵn mã số sinh viên chờ sẵn) tuy nhiên như dự đoán trang web đăng kí học phần bị sập và tôi cứ loay hoay với laptop và điện thoại. Tôi kiên nhẫn chờ đợi và thật may, vì người khác thoát khỏi trang web để vô lại nên trang web đã hiện lên với tôi.

Tuy nhiên nó vẫn khá đơ, tôi đã phải liên kết giữa laptop và điện thoại và chọn lớp học phần, giờ học đúng như ý tôi mong muốn và nhanh chóng hoàn thành chỉ trong tầm 10 phút đầu tiên. Tôi đã chọn được một thời khóa biểu tôi ưng ý. Tuy nhiên tôi chuẩn bị rất nhiều vì nghĩ rằng trang web sẽ sập và wifi sẽ lag hơn cơ, tuy nhiên mọi thứ khá ổn và tôi đăng kí các môn học cũng khá nhẹ nhàng, tuy nhiên không phải lúc nào cũng may mắn như vậy đâu, mà bạn có thể chờ cả 3-4 tiếng chỉ để đăng kí vài môn học đấy.

Back to top button