Sách Hay Nên Đọc

The World of the Five Armies 10 – Bắt đầu lại liệu có là đúng đắn

Trận chiến với Leg’oh kết thúc, mọi người đều đang rất vui mừng về chuyện ấy. Chỉ trừ một người. Liệu Anatole sẽ vượt qua chuyện này như thế nào. Cậu ấy sẽ trải qua những gì. Thế giới Tiên Hậu sẽ đi về đâu sau sự việc ấy. Cùng mình khám phá trong các hồi ngày hôm nay nhé!

Hồi thứ hai mươi sáu: Vết nứt rất lớn
(Từ hồi này, Anatole sẽ được kể theo ngôi thứ nhất)

Trận chiến kết thúc, xem kia bọn con người đó vui sướng thế nào. Hiện tại, lòng tôi trống không, chẳng hề có gì. Người duy nhất quan trọng với tôi đã mất rồi. Không biết phải làm gì. Tôi mở chiều không gian tiến vào và trở về khu rừng Sagano. Chắc hẳn chỉ có nơi đây là phù hợp với tôi hiện tại. Một mình lang thang trong căn nhà gỗ. Tôi chẳng biết phải làm gì. Loay hoay hết mặt Đông khu rừng đến Mặt Tây, mặt Bắc rồi mặt Nam. Tôi đang muốn tìm kiếm thứ gì à. Tôi cũng không biết được. Tôi chỉ biết đi và đi như vậy. Tôi sợ khi tôi dừng lại sẽ nhớ đến những gì của quá khứ. Điều ấy làm tôi cảm thấy sợ. Sợ thực tại đang bủa vây này. 

Biết là do định mệnh, bố tôi phải hy sinh cho vùng đất này. Nếu không thế giới sẽ ngập tràn trong bóng tối của ông. Minh chủ thần Cassiopeia, bà ta yếu đến nỗi bị con quái vật xơi tái. Bà ta không đủ sức bảo vệ nơi này. Bố tôi tại sao phải cố gắng bảo vệ nó. Từ bỏ đi khả năng hồi sinh, hóa thân thành ánh sáng trắng để ngăn Vô Định xâm chiếm miền Nam này sau. Bố thật cao thượng rồi. Còn con thì sao. Lớn lên cũng chỉ có mình bố. Con phải sống thế nào đây khi không còn bố trên đời.

Đi mãi rồi tôi cũng quay trở về căn nhà gỗ ấy. Nơi ông đã xây lên vì tôi. Thật đáng nhớ. Ngồi một góc nơi cuối căn nhà. Tôi chỉ biết ôm lấy hai gối của mình và cảm nhận sự cô độc đang xâm chiếm dần tâm hồn. Thật lâu, rồi thật lâu trôi qua cho đến khi cánh cửa được mở ra. Một ai đó bước vào, tôi không bận tâm chuyện ai đó đang bước vào hay không. Bởi lẽ người tôi mong chờ đã không thể trở về nữa rồi.  Kẻ đột nhập tiến lại gần và ngồi ngay cạnh tôi.

“Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi, đúng không Anatole”, thì ra đó chính là lão già Anbus. Lão đến và an ủi tôi à. Tôi hiện tại chỉ muốn một mình và một mình tôi, không cần bất kỳ ai cả.

“Ta có thể ngồi đây với cháu một lát không”, Anbus vẫn cứ giọng điệu trầm ổn.

Lão ta ngồi bên cạnh tôi rất lâu, lâu đến mức nào chính tôi cũng không rõ. Bởi lẽ, tôi cũng không tự chủ được thời gian đã qua như thế nào. Tôi chỉ biết hiện tại, trong lòng tôi đang có vết nứt rất lớn. 

Tiếp theo hồi thứ hai mươi sáu
Thật lâu trước đây, khi vừa biết thế giới này ra sau. Người đầu tiên tôi gặp là Nolan, ông là người đáng kính nhất tôi từng gặp. Bố bảo vệ toàn bộ hệ sinh thái khu rừng này khỏi bất kỳ hiểm họa nào bên ngoài. Nhiều lần ông phải chiến đấu với những kẻ bên kia hư không và Leg’oh chỉ là một trong số đó. Nhưng lần này, Leg’oh có thể đã vượt quá tầm sức mạnh của ông. Chìm trong miên man suy nghĩ, Anbus bổng đưa cho tôi một đề nghị.

“Cậu có muốn đến chỗ ta không? Anatole”

Tôi thật sự bất ngờ với câu nói của lão, có chút gì ấm áp trong đó. Nhưng hiện tại tôi không thể cho ông câu trả lời. Tôi đành bất sang chuyện khác. 

Ảnh mượn minh hoạ ánh sáng sinh mệnh của Nolan
“Ánh sáng này là sinh mệnh của bố cháu, ông hãy mang đặt ở trung tâm tòa tháp. Nó sẽ cung cấp sức mạnh để xua tan màn đêm Vô Định, nhưng đừng vội mừng. Một ngày nào đó, sinh mệnh bố cháu không thể duy trì được lâu đâu”

“Ta và đất nước này thực sự rất biết ơn cháu và bố cháu. Vậy còn lời đề nghị của ta”, Anbus vẫn nhắc về chuyện đó.

“Cháu không biết, hiện tại cháu muốn một mình”, sau đó Anbus cũng không còn quấy gầy tôi. Ông chỉ ngồi lại một lát rồi rời đi.

“Ta đợi cháu”, đó là câu nói cuối cùng của Anbus trước khi rời đi.

Hồi thứ hai mươi bảy: Bắt đầu mới
Một tuần sau ngày đó xảy ra, thời gian của tôi chỉ là trong những giấc mơ về những ngày khi còn bố. Nó bình yên và cảm giác như được bảo bọc. Tôi muốn tìm lại những ngày ấy. Liệu lần này tôi có nên mở lòng ra hay không. Tôi sẽ đổi lại được gì sau ngần ấy thứ xảy ra, hay lại tiếp tục cô độc trong chính thế giới của tôi. 

Ngay trong khoảnh khắc chìm trong mộng ảo, hàng loạt tia sáng chiếu thẳng vào bầu trời từ phía Bắc của khu rừng. Không có gì bất ngờ, vào thời điểm này mỗi năm là dịp họ tổ chức ăn mừng sau một năm vất vả. Các vệt màu đó là pháo bông do hội pháp sư tạo ra, chúng thật đẹp, nhưng lại nhanh chóng tắt đi trên bầu trời. Cứ như số mệnh mỗi con người ngắn ngủi trôi qua. Liệu mình sẽ sống được bao lâu. Liệu mình có nên chấp nhận lời đề nghị đó. Liệu mình có đủ can đảm để đối mặt với thế giới ngoài kia. Liệu cô đơn có ùa về bên mình. Lúc này tôi rối như tơ.

Ảnh mượn minh hoạ pháo hoa
Kết thúc kỳ nghỉ xuân của các học viện, không khí lại trở về như ban đầu vốn dĩ. Những chuyện đã xảy ra điều được giữ bí mật và tôi cũng thích điều đó. Không ai biết đến coi ra cũng hay. Sau khoảng thời gian dài suy nghĩ, tôi quyết định sẽ bước ra kia, thế giới mà tôi chưa từng đặt chân đến. Trước khi đi, tôi đã tạo một kết giới gắn liền với sinh mệnh mình tại khu rừng. Dù có ra đi nhưng đây vẫn là mái nhà của tôi, tuyệt nhiên nó không thể xảy ra chuyện gì được.

Khu rừng và học viện pháp sư Mysterious không xa lắm. Tôi không dùng đến khả năng của mình để duy chuyển. Tôi muốn sao khi rời khỏi khu rừng tôi cũng như bao người ngoài kia, chỉ là một người bình thường đến một học viện, theo học để trở thành những tinh anh của quốc gia. Đến trước cổng học viện, tôi bị chặn lại ở ngoài. Tất cả các học viện trên Tiên Hậu điều có an ninh rất nghiêm ngặt. Mặc dù tôi chưa từng rời khỏi Sagano nhưng bố tôi là một người rất thông thái.

“Tôi có hẹn với cụ Anbus”, tôi nói chắc nịch về điều đó. Thì vốn dĩ là như thế mà. 

Hồi thứ hai mươi tám: Chính thức nhập học
Ảnh mượn minh hoạ hiệu phó Hypatia
Một trong hai binh lính của học viện vào trong để báo tin. Một lát sau, hắn ra cùng với một người phụ nữ đứng tuổi. Được biết bà ta là hiệu phó Hypatia của học viện pháp thuật này.

“Cậu có hẹn với ngài Anbus?”, bà ta hồ nghi hỏi.

“Đúng vậy, cháu là người nhà của bác ấy”, một lời nói dối chắc không ảnh hưởng gì nhỉ.

“Điều đó là thật? cháu có gì để làm chứng”

“Bác Anbus là người làm chứng cho cháu ạ”, tôi cố gắng lễ phép nhất có thể. Vỏ bọc ngụy tạo cho một thế giới mới là điều vô cùng quan trọng. Tôi phải cố bám vếu vào nó mới được.

“Mời cậu đi theo tôi”, nói dứt câu, bà ấy quay người rời đi. Tôi cũng được phép vào theo. Học viện Mysterious đúng như cái tên của nó, dấu ấn pháp thuật ở khắp mọi nơi. Tôi được dẫn đến một căn phòng rất lớn, có thể đoán được đây là văn phòng của lão già Anbus. Trên bàn còn hẳn bảng tên của ông ấy, hiệu trưởng học viện pháp thuật Mysterious Anbus Diller. Tôi không phải đợi lâu, tiếng bước chân đã vang lên và sau đó là tiếng mở cửa. Anbus bước vào.

“Ta đã đoán được đó là cậu, nhưng không ngờ đến việc cậu nhận làm người nhà ta”, Anbus cười hiền hoà và tiến lại bàn làm việc của mình, kéo ghế ra và ngồi vào đó. 

“Cháu cũng cần một danh phận khi theo học ở đây chứ, bác ANbus”

Một kỹ nguyên mới sắp sữa bắt đầu, cùng chờ đón trong các hồi sau nhé!

Các bạn có thể tham khảo các phần trước tại đây.

The World of the Five Armies – Thế giới sụp đổ, kỷ nguyên mới trổi dậy
The World of the Five Armies 2 – Thế giới mới được hình thành
The World of the Five Armies 4 – Những ngày đầu tại học viện
The World of the Five Armies 5 – Không phải chỉ quyết tâm là đủ
The World of the Five Armies 9 – Ngày buồn nhất của rừng Sagano

Có thể bạn sẽ quan tâm.

review phim hoạt hình Frozen 2, liệu có vượt qua cái bóng quá lớn của phần một
Review phim MALEFICENT: MISTRESS OF EVIL-Chị đẹp Angelina Jolie trở lại hoành tráng hơn xưa
Review phim KIM JI-YOUNG 1982 – Cánh tay mới trong phong trào nữ quyền trên màn ảnh
Review phim 1408 – Có thờ có thiêng, có kiêng có lành
Đừng đọc “Bắt trẻ đồng xanh” nếu bạn không chấp nhận sự khác biệt
Mua sách Bắt trẻ đồng xanh tại Tiki
(Review phim) Xin Chào, Ngày Xưa Ấy – Nụ cười rực rỡ của thanh xuân
Mua sách Xin chào, ngày xưa ấy tại Tiki
The Fault in Our Stars – Sự gán ghép của số phận lấy đi nước mắt của hàng triệu người
Mua sách the fault in our stars tại Tiki,,

Back to top button