Kỹ Năng đọc sách

Thơ nhớ người yêu xúc động rơi nước mắt

Tình yêu là chủ đề không còn mới lạ nhưng chưa bao giờ cũ. Thơ văn, nhạc họa dành rất nhiều trang viết về tình yêu. Trên các diễn đàn xã hội, chủ đề tình yêu cũng được đăng tải nhiều, nhận được sự quan tâm của đông đảo bạn đọc.

Tình yêu có muôn vàn cung bậc cảm xúc khác nhau, có hạnh phúc, ngọt ngào, có khổ đau, dằn vặt. Thơ về tình yêu bởi thế có muồn hình muôn vẽ. Trong đó, thơ nhớ người yêu chiếm nhiều hơn cả. Nếu bạn buồn vì nhớ người yêu xa, nhớ người yêu cũ, hãy trải lòng cùng những vần thơ hocde.vn dành tặng dưới đây

Thơ ngắn nhớ người yêu

Tình yêu luôn gắn liền với nỗi nhớ, bởi với những người đang yêu họ luôn muốn được ở gần bên nhau, nhìn thấy nhau trong từng giây từng phút. Tâm trạng nhớ trong tình yêu cũng thật đặc biệt, không giống như nỗi nhớ quê hương, nhớ nhà, nhớ mẹ cha…Uh, “có nỗi nhớ nào như nỗi nhớ người yêu…”. Hãy cảm nhận nỗi nhớ qua những bài thơ ngắn nhớ người yêu dưới đây.

Dẫu hai miền…nhưng một nỗi nhớ mong

Trái tim nhỏ nơi khuê phòng vẫn đợi

Vẫn khao khát mùa Đông này người tới

Để tâm hồn luôn phơi phới niềm vui.

Ông tơ ơi sao đọa đày con vậy

Suốt ngày dài nhớ người ấy khôn nguôi

Bà nguyệt ơi sao xe duyên xa thế

Đã cách đò … lại cách trở sơn khê.

Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ anh yêu

Khi em cứ nuôi rất nhiều hy vọng

Em không muốn tình ta thành con sóng

Vỗ mãi bờ rồi lạnh cóng chốn xa…

Em và anh hai đứa ở hai bờ

Dòng sông nhớ sao mà dài rộng thế

Em giang tay nhưng sao ôm không xuể

Nỗi nhớ anh tràn trề đến chơi vơi.

Phải làm gì để vượt qua nỗi nhớ

Cứ chất đầy từng nhịp thở con tim

Màn đêm xuống cảnh vật ngủ êm đềm

Sao nỗi nhớ cứ sục sôi hình bóng???

Nhiêu đêm nỗi nhớ muốn vỡ oà

Trời Nam Bắc chia mình ra ngàn dặm

Nhưng anh hỡi làm sao vùi say đắm

Giết ước mơ tay cùng nắm bàn tay.

Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ anh yêu

Khi em cứ nuôi rất nhiều hy vọng

Em không muốn tình ta thành con sóng

Vỗ mãi bờ rồi lạnh cóng chốn xa…

Em và anh hai đứa ở hai bờ

Dòng sông nhớ sao mà dài rộng thế

Em giang tay nhưng sao ôm không xuể

Nỗi nhớ anh tràn trề đến chơi vơi.

Em đang sống hay là đang tồn tại???

Mà mỗi ngày lại cảm thấy chênh chao

Nỗi nhớ anh như sóng biển thét gào

Cứ trào dâng trong lòng cao chất ngất.

Phải làm gì để vượt qua nỗi nhớ

Cứ chất đầy từng nhịp thở con tim

Màn đêm xuống cảnh vật ngủ êm đềm

Sao nỗi nhớ cứ sục sôi hình bóng???

Những ngày này anh nhớ em thiết tha

Chờ xuân đến mang kiệu hoa anh rước

Hai chúng ta thoả nỗi niềm nguyện ước

Suốt một đời phỉ nguyện bước bên nhau.

Anh ở nơi đâu sao mãi không về?!

Để em nhớ và mong anh nhiều thế!

Anh ơi anh nếu như mà có thể

Về với em như thế có hơn không…

Rất nhiều lần em muốn gọi tên anh

Khi con tim bừng lên bao nỗi nhớ

Muốn gửi anh chút tình yêu bé nhỏ

Em giữ hoài sao chẳng thể ngủ yên.

Anh và em hai phương trời cách trở

Có duyên nợ nên gặp gỡ yêu thương

Nhớ tới anh thổn thức cả đêm trường

Trong tim em vấn vương tình xa thẳm.

Ngắn gọn nhưng sâu lắng và cảm động. Nỗi nhớ cứ giăng mắc đầy trong từng câu chữ. Đọc thơ, người ta cảm nhận được rất rõ thế nào là “nỗi nhớ trong tình yêu”. Với những người đã yêu và đang yêu hẵn sẽ thấy đồng điệu với những vần thơ nhớ người yêu này.

Thơ nhớ người yêu cũ

Nhớ người yêu cũ – đó là cảm giác mà rất nhiều người trải qua. Bởi trong tình yêu, có mấy ai tình đầu cũng là tình cuối. Đi qua một cuộc tình, dù đậm sâu hay mờ nhạt đều để lại những nỗi niềm khó tả. Với những ai yêu chân thành, tha thiết thì nỗi nhớ lại càng dai dẳng. Nếu bạn đang trải qua cảm giác đó, hãy đọc những vần thơ nhớ người yêu cũ cùng hocde.vn dưới đây, nỗi niềm sẽ vơi bớt.

Dư hương tình cũ – Thiên Gia Bảo

Những lúc buồn tôi lại viết về em

Người con gái từng một thời đắm đuối

Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi

Biết bây giờ đã cập bến nào chưa…?

 

Em về trong tôi đêm trở gió giao mùa

Mắt như ướt hạt mưa tình ngày cũ

Con tim run nghe từng hồi chuông đổ

Nhớ thật nhiều chẳng dám gọi thành tên…

 

Giá như yêu thua lỗ được bắt đền

Em trả giá cuộc tình này sao nhỉ

Tôi muốn buông nhưng bàn tay chẳng thể

Mà níu vào chỉ chuốc lấy đắng cay…

 

Cả hai ta cùng đang chịu đọa đầy

Em xa cách con tim này đã chết

Tại sao ta yêu đương trong mỏi mệt

Mà không một lần bỏ quên hết…vì nhau…

 

Đã quá trễ để làm lại từ đầu

Khi niềm tin chẳng còn như lúc trước

Đời trắng đen làm sao ta biết được

Tình lỡ làng đành chấp nhận mà thôi…

 

Ngày hôm nay vẫn chỉ một bầu trời

Nhưng em đã không nhìn về tôi nữa

Thế giới này như chia thành hai nửa

Tôi và em ở hai hướng không cùng…

 

Đôi dòng lệ chảy xuống quá lưng chừng

Lại thấm vào nỗi niềm tan biến mất

Em hiểu chăng cơn đau tình chân thật

Dày vò nhau tê tái đến thắt lòng.

Có một người – Thiên Gia Bảo

Có một người em bỏ lại sau lưng

Luôn thầm lặng đếm từng mùa thương nhớ

Có một người tuy bây giờ đã cũ

Vẫn chưa quên em dù chỉ một ngày…

 

Có một người trên phố nhỏ chiều nay

Ướt lạnh khi cơn mưa tình chợt đến

Mắt dưng dưng tâm hồn nghe bịn rịn

Ôm cô đơn rao bán giữa chợ đời…

 

Có một người chỉ để nhớ mà thôi

Dấu vào tim chẳng nửa lời than trách

Người đến đi không phân bua biện bạch

Áo cũ rồi em trút bỏ vô tâm…

 

Có một người như cái bóng âm thầm

Dõi theo em từng ngày trong xa vắng

Có một người chỉ biết đau thầm lặng

Yêu em nhiều nhưng câm nín xót xa…

 

Có một người em từng đã bước qua

Nghe hờ hững như là không quen biết

Đi bên ai em lạnh lùng giống hệt

Như người dưng chưa gặp gỡ bao giờ…

 

Có một người từng khóc cả trong mơ

Môi mấp máy gọi em không thành tiếng

Nụ cười em nở đầy trời kỷ niệm

Mà muôn đời ai đó chẳng thể quên…

 

Có một người chẳng phải của riêng em

Nhưng chỉ nhìn về mình em duy nhất

Em đã buông…em buông bàn tay thật

Em vô tình nên mãi mãi mất nhau.

Xin trả lại cho người

Ta gom hết những yêu thương vụn vỡ

Ghép thành vần để gửi tặng cho ai

Người làm tôi thao thức những canh dài

Bao năm chẳng nhạt phai hình bóng ấy

 

Tôi gom hết niềm yêu thương sầu lắng

Đã theo tôi hai mươi mấy năm trường

Trả cho người dù đã hết yêu thương

Vẫn đọng lại một nỗi niềm chôn dấu

 

Tôi gom hết mối tình đầu khờ khạo

Kẻ si tình thường ôm mãi niềm đau

Em và tôi giờ ngược hướng đường đời

Xin trả lại hết cho người tình cũ

 

Bao khát vọng yêu thương ngày xưa đó

Nay chỉ là những ảo ảnh hư vô

Người ra đi từ ngày ấy đến giờ

Chắc có lẽ đã không còn nhung nhớ

 

Tôi gom hết những niềm đau ngày cũ

Trả cho người để tìm lại yêu thương !

Người cũ

Có một người đã trở thành người cũ

Sao trong lòng vẫn cứ nhớ không nguôi

Vẫn ước ao dù chỉ một lần thôi

Được bên người lúc cô đơn …yếu đuối

 

Có một người đã yêu nhiều đến thế

Vẫn âm thầm …lặng lẽ chia xa

Cứ nhớ thương…thương nhớ người ta

Dù người đó…chẳng bao giờ về nữa

 

Có một người…chưa một lần quên nổi

Người ấy bây giờ đã là của người ta

Vẫn nhớ người…trong khắc khoải…xót xa

Thời gian chẳng thể xóa nhòa đi chuyện cũ

 

Có một người đã không là gì nữa

Chỉ là người xa lạ đã từng yêu

Vẫn ước mơ trở lại thủa ban đầu

Cùng người ấy …tay đan tay dạo bước

 

Có một người đã từ lâu vắng bóng

Vẫn yêu người trong sâu thẳm con tim

Trọn cuộc đời sẽ chẳng thể nào quên

Xin được gọi người với cái tên …Người Cũ.

Nặng lòng với chốn xư

Ta rất muốn về thăm lại chốn xưa

Bởi tất thảy ký ức vừa mới hiện

Dòng sông quê, con đò ai đưa tiễn

Một chiều nao…sao lưu luyến vô cùng!

 

Đã lâu rồi…mình chẳng lối đi chung

Vì chữ duyên đã quay lưng với nợ

Nhưng chẳng thể nào vơi đi nỗi nhớ

Khi chúng mình đâu còn ở bên nhau.

 

Lời hẹn xưa…đợi nhé…đến thu sau

Thăm nơi ấy như lần đầu gặp gỡ

Tình đang thắm mà sao ai đã nỡ

Bỏ câu thề…để dang dở phôi phai.

 

Ta sẽ trở về nơi đó nay mai

Cho dù người đã đổi thay khác trước

Bởi chính ta cũng không sao hiểu được

Vì lẽ gì chẳng cất bước sang ngang ?

Nỗi nhớ

Có một người nhớ đến vẫn nhói đau

Dù đã rất lâu chưa một lần gặp lại

Người ghé qua đời ta rồi rời xa mãi mãi

Để lại nơi này nỗi khắc khoải không thôi

 

Có một người nỗi nhớ vẫn chưa vơi

Dù không biết người ta có nhớ mình không nữa

Vẫn thầm ước ao một ngày gặp gỡ

Dù chỉ lặng nhìn …không thể nói một câu

 

Có một người không biết đã về đâu

Sau bao yêu thương…lại hóa thành xa lạ

Hai hướng đi…mỗi người mỗi ngả

Chẳng hẹn một ngày sẽ gặp mặt…đoàn viên

 

Có một người vẫn mãi ở trong tim

Chẳng thể quên…chẳng thể nào xóa nổi

Kệ dòng đời cứ trôi qua thật vội

Người vẫn luôn là nỗi nhớ không nguôi

 

Có một người….chỉ được nhớ mà thôi.

Đọc những bài thơ nhớ người yêu cũ bạn sẽ thấy rất rõ bản chất của tình yêu. Khi yêu người ta luôn nhớ về nhau và ngay cả khi đã là “người cũ” thì nỗi nhớ ấy vẫn có một khoảng trong tim. Nếu đã từng đi qua một mối tình, ai cũng sẽ thấy xao lòng khi đọc những vần thơ về người yêu nói trên

Thơ đêm buồn nhớ người yêu

Đêm là khoảng thời gian tĩnh lặng nhất, mọi hoạt động, mọi công việc tạm gác lại, nỗi buồn lại lên ngôi. Ngồi một mình trong căn phòng, không gian tĩnh lặng, bao nỗi niềm cứ thế trào dâng. Với những người đang yêu, yêu xa, đêm là khoảng thời gian của nỗi buồn và nỗi nhớ. Hãy đọc những bài thơ đêm buồn nhớ người yêu mà hocde.vn dành tặng dưới đây để nỗi niềm được san sẻ bạn nhé!

Thơ đêm buồn không ngủ

Ta trở về, một đêm đông giá lạnh

Không ai mong, không kẻ nhớ, người chờ

Con phố nhỏ và cơn mưa bất chợt

Quá thân quen, sao bỗng hóa lạ lùng?

 

Con đường vắng, một mình ta, một bóng

Tìm nơi đâu, một bóng dáng thân tình?

Một ánh mắt, bờ vai gầy trong gió

Ta si mê, hay cố chấp mong chờ?

 

Ta đã chọn, một con đường cô độc

Sao vẫn mong một ảo ảnh xa vời?

Ta buông bỏ, kỷ niệm đau năm ấy

Sao vẫn mang, hồi ức nặng vai này?

 

Ta vẫn biết, sự đời không như mộng

Sao lại buồn, lại nhớ, lại vẫn vơ?

Mưa ướt mắt, hay mắt nhòa ngấn lệ

Giọt lệ này, ta khóc vì ai đây?

Đêm lang thang – Tùng Trần

Bước lang thang giữa đêm hè phố vắng

Cho tâm hồn một khoảng lặng bình yên

Vơi bớt đi những suy nghĩ muộn phiền

Và khỏa lấp..quên đi miền ký ức

 

Muốn chôn hết tất cả vào tiềm thức

Của một thời đau nhức tận trong tim

Con phố buồn chân vẫn bước mỗi đêm

Cứ lanh thang kiếm tìm ta ngày ấy

 

Tuổi đôi mươi trắng như màu trang giấy

Không ưu phiền chẳng lệ chảy bờ môi

Dù một mình trên phố vắng đơn côi

Vai chẳng lạnh sương trời đêm bao phủ

 

Bước lang thang trên con đường năm cũ

Ký ức buồn..theo mây vũ cuốn trôi

Nên bây giờ đôi chân bước lẻ loi

Nhưng ấm êm..khi xa rời dĩ vãng.

Đốt vội thời gian – Tùng Trần

Bật que diêm đốt thời gian cháy vội

Cho nỗi buồn tắt lụi hoá tàn tro

Của tháng năm tim quặn thắt dày vò

Kiếp nổi trôi như con đò không bến

 

Cảm ơn ai vì một lần đã đến

Dù giấc mơ không đến hết quãng đường

Cảm ơn đời cho tôi kiếp gió sương

Để biết rằng mình kiêng cường mạnh mẽ

 

Cảm ơn nhé năm canh tà lặng lẽ

Đã bên tôi chia sẻ những đau sầu

Của tháng ngày mang cuộc sống bể dâu

Đã cưu mang mảnh thân tàn nương náo

 

Nắng sẽ lên sau ngày dài giông bão

Cho bước đường thôi nghiêng ngã chênh chao

Muốn chôn vùi tất cả những niềm đau

Đốt thời gian..nhanh trôi vào quá khứ

 

Thứ đã qua thôi không còn níu giữ

Mượn diêm tàn..đốt cháy chữ thời gian.

Chông Chênh Miền Nhớ

Em ở nơi nào giữa hai lối mênh mông

Mùa thu chơi vơi hay chân trời hạ đỏ

Đêm cô đơn

Hay bóng chiều nổi gió

Sao bên nào thương nhớ cũng chênh vênh?

 

Em lạc chốn nào khi thành phố buồn tênh?

Để một gã khờ…

Cứ mải mê đi giữa bến bờ hư – thực…

Câu trả lời phải chăng trong những đêm dài thao thức?

Những giọt lệ đầy

…những ký ức xa xôi?

 

Em ở nơi nào bên cạnh cuộc đời tôi?

Và ai từng nói thu là mùa hò hẹn?

Ôi những kẻ đã một thời thầm thương, nhớ lén

Duyên nợ tan rồi

Uất nghẹn một hoàng hôn…

Mùa Trăng Không Em

Em ơi nơi đây anh ở

Đêm nay trăng sáng một màu

Quầng trăng rộng vành sáng tỏ

Chẳng buồn như mắt anh sâu

 

Đường xưa bây chừ lẻ bước

Không em phố khác đi nhiều

Gót chân cợt đùa khói thuốc

Võ vàng phác nét cô liêu

 

Ơ kìa hàng cây bóng lá

Buồn gì buồn ngẩn buồn ngơ?

Em đi nhiều điều rất lạ:

“Anh chàng ngày ấy làm thơ!”

 

Không em, nàng trăng sáng quá

Chắc cười một mối tình say?

Bến đời ngược xuôi hối hả

Ai đưa em về đêm nay?!

Đêm Lạnh Lẽo

Đêm lạnh lẽo khói giăng mờ đỉnh núi

Chỉ còn đây mây xám giữa lưng trời

Tôi góp nhặt những tơ tình hoang dại

Gởi về em một nửa của lòng tôi

 

Rồi có lẽ lời thơ tràn mộng mị

Tim ngang tàn xé nát tiếng yêu đau

Đôi chân bước bờ môi nồng thi vị

Gởi về em một nửa vết hằn sâu

 

Ai tìm ai hạt nắng buổi ban đầu

Duyên tan vỡ vỡ tan tình vay trả

Bước qua nhau ánh mắt nhìn xa lạ

Ta thuộc về hoài niệm của đời xưa

 

Trăng trốn rồi và đêm sẽ là mưa

Tay áo cũ bạc màu hương tình khóc

Đôi chân bước ướt màn khuya nhằn nhọc

Đêm mặn nồng sáng rạng cõi hồn yêu…

Thơ nhớ người yêu ở xa

Yêu xa – nỗi nhớ cứ chênh vênh. Muốn gặp nhau, muốn xiết chặt bàn tay, muốn ôm thật chặt nhưng khoảng cách quá xa xôi chẳng thể nào với đến. Yêu xa chỉ có thể gửi thương gửi nhớ vào trong gió, chỉ có thể nhìn nhau qua màn hình, chỉ có thể nghe được giọng nói và hơi thở qua chiếc điện thoại. Bởi thế, nỗi nhớ cứ dài và rộng thêm. Những vần thơ nhớ người yêu xa bởi vậy luôn dạt dào cảm xúc nhớ nhung khiến người đọc rưng rưng nước mắt.

Yêu Xa Thôi Mà

Gió ơi..

Ghé sát vào hiên..

Cho tôi nhắn gởi đôi miền thương yêu

Nhắn dùm tôi nhé vài điều

Nói rằng tôi nhớ thật nhiều đến anh

..

Yêu xa

tình vốn mỏng manh

Niềm tin chung thủy phải dành cho nhau

Tình yêu rất dễ phai màu

Chúng ta phải biết chuốt trao cho tình

Chia tay cũng rất thình lình

Chúng mình không được lặng thinh xa rời

Người ta đi lễ có đôi

Còn mình vốn thiệt lẻ loi trên đường

Yêu xa vốn dĩ bình thường

Có điều mọi thứ tỏ tường nhen anh

Đừng làm ảnh hưởng học hành

Mình nhờ như vậy trưởng thành hơn thôi

Nhớ rằng, đâu đó xa xôi

Một người đang đợi chung đôi tâm tình

Nhớ là giữ lấy thân mình

Không được xao lãng ánh nhìn về em..

Mỗi ngày nỗi nhớ dày thêm..

Là gần khoảng cách về bên chung nhà

Trái tim trao gởi thật thà

Nơi đây em chẳng lơ là nhớ anh

Tiết trời se lạnh dần dần

Mặc thêm áo khoác bản thân giữ gìn

Nơi xa anh nhớ yên bình

Em đây chung thủy tim bình tâm an..

Tin, mong, chờ, mãi chỉ anh

Nghĩ suy, hạnh phúc đợi anh đón về

Dẫu cách xa

Hạnh phúc làm sao mỗi sớm chiều

Nghe em rót giọng lắm thương yêu

Dù xa mãi nhớ về phương đó

Có vợ hiền ngoan dáng mĩ miều.

Cách biệt bao ngày mãi nhớ thương

Về bên chốn ấy những canh trường

Vui khi mỗi sớm từng liên lạc

Nhắn gọi nghe lòng thỏa vấn vương

Dẫu cách đôi đường tận chốn xa

Nhưng lòng nguyện mãi vẫn yêu à

Mai chiều rộn rã dòng tin nhắn

Sớm tối vui cười điện thoại nha.

Yêu Trong Cách Trở

Anh góp nhặt trời thu nơi xứ lạ

Gửi về em bằng tất cả chân thành

Em nghẹn ngào giọt nước mắt long lanh

Tình xa cách mỏng manh như lá cỏ

Gom nhớ thương gửi trao về nơi đó

Gửi trao người từng đợt gió heo may

Ước một lần tay nắm chặt bàn tay

Xua cái lạnh của những ngày thương nhớ

Ai bảo anh yêu thương trong cách trở

Để rồi mơ lần gặp gỡ trong đời

Em mỏi mòn ôm nỗi nhớ đầy vơi

Không dám ngỏ những lời yêu chan chứa

Khi trái tim sáng bừng lên ngọn lửa

Là khi tình chia hai nửa khát khao

Sóng tình yêu sao cứ mãi tuôn trào

Để nhung nhớ gửi về nhau nồng thắm !

Dấu yêu ơi em nhớ anh nhiều lắm

Nhớ thật nhiều từ sâu thẳm con tim

Nhớ nhung này em chỉ biết lặng im

Nghe thổn thức nỗi niềm sao khó nói !

Nhớ Anh

Phải làm gì để vượt qua nỗi nhớ

Cứ chất đầy từng nhịp thở con tim

Màn đêm xuống cảnh vật ngủ êm đềm

Sao nỗi nhớ cứ sục sôi hình bóng???

Phải về đâu giữa trời khuya lạnh cóng

Ai ngủ rồi sao ngóng thức đợi chi

Nỗi nhớ ơi xin nhắm mắt lại đi

Tim mệt lắm vì cả ngày quay quắt

Đừng gọi tên…kẻo làm ai tỉnh giấc

Bao giọt hờn lại nô nức đua rơi

Ngọn lửa tình mỗi người thắp một nơi

Anh sẽ đau khi nơi này em khóc

Phải làm sao để tan đi cơn lốc

Cứ cuộn tròn như dốc ngược màn đêm

Cho ta xin một giấc ngủ êm đềm

Đừng mưa nữa kẻo ướt mềm cảm xúc

Hãy chờ ta dậy lục tìm ngòi bút

Để yêu thương sẽ trút gửi vần thơ

Nén từng câu cả nỗi nhớ vô bờ

Dồn câu chữ gọi tên người yêu nhé

́

Trong cơn mơ gửi nụ hôn thật khẽ

Vòng tay ôm xiết nhẹ lấy bờ vai

Hãy bình yên cùng chìm giấc ngủ dài

Anh sưởi ấm chờ ban mai tỏa sáng

Nhớ Người Yêu

Anh có biết em yêu anh nhiều lắm

Lúc đêm về thăm thẳm nỗi nhớ nhung

Gió heo may mà sao quá lạnh lùng

Đàn ai gãy, từng cung buồn thê thảm

Em rất sợ những chiều mưa ảm đạm

Không có anh em cảm thấy cô đơn

Muốn được anh năn nỉ lúc em hờn

Và sưởi ấm khi cơn mưa vừa tới.

Nhớ anh lắm…Thật nhiều người yêu hỡi !

Và đau buồn cũng bởi quá yêu anh

Tình yêu ơi ! Sao chẳng chút ngọt lành

Mà cứ mãi mong manh như sắp vỡ.

Xin đừng để duyên đôi mình dang dở

Suốt đời này ta nhớ mãi về nhau

Dù hoa kia có đổi sắc thay màu

Tình ta vẫn trước sau không phai nhạt

Đêm trở giấc nghe lòng buồn man mác

Bên nhà ai tiếng nhạc cứ du dương

Một mình em thao thức giữa đêm trường

Mang nỗi nhớ niềm thương nào ai biết !

Tình ta đó, muôn đời câu bất diệt !

Đêm thu dài em viết những vần thơ

Gởi về anh nơi chốn ấy xa mờ

Bao ngày tháng ước mơ còn xa quá.

Trời đã sáng mà còn mưa rỉ rả

Gió từng hồi buốt giá cả tâm can

Nỗi nhớ nhung dâng lên mắt lệ tràn

Bao ước vọng chứa chan mà chưa tỏ.

…Ngoài trời vẫn lạnh lùng cơn mưa gió

Ở nơi nào anh có hiểu lòng em..???

Bài thơ tràn ngập nỗi nhớ người yêu. Ai từng yêu xa sẽ hiểu rất rõ nỗi niềm của người trong cuộc. Sẽ có biết bao đêm dài thao thức không ngủ, sẽ có những buồi chiều mắt đẫm lệ vì cô đơn, lẻ loi, sẽ có bao lần ngồi khóc trong mưa…

Em Biết Phải Làm Sao

Em phải làm sao cho vơi nỗi nhớ?!

Mỗi chiều buông chân bỡ ngỡ lối về

Hai đứa mình ở cách biệt sơn khê

Trái tim lạnh thèm vai kề nức nở

Em phải làm sao cho vơi nỗi nhớ?!

Đêm thị thành, phố rực rỡ đèn giăng

Chỉ mình em với góc nhỏ bâng khuâng

Mơ anh đến….lâng lâng hòa nhịp thở

Em phải làm sao cho vơi nỗi nhớ?!

Tơ trong lòng sao khó gỡ vấn vương

Em mong chờ ngày ta bước chung đường

Mà e thẹn….làm má hường chín đỏ

Anh yêu ơi sao còn nơi xa đó?!

Về đi anh cho tim nhỏ đập cùng!!!

Tuyển tập những bài thơ nhớ người yêu sâu lắng, ngọt ngào mà hocde.vn sưu tầm nói trên hẳn sẽ giúp bạn có những giây phút trải lòng sâu sắc nhất. Yêu là nhớ – đó là bản chất của tình yêu. Hãy để những vần thơ bắc nhịp cầu, nối dần khoảng cách giữa hai trái tim, để những người yêu nhau sẽ được gần nhau hơn.

Back to top button