Kỹ Năng đọc sách

Thơ về hoa Bỉ Ngạn, ý nghĩa, truyền thuyết về loài hoa này

Hoa Bỉ Ngạn là cái tên khá lạ với nhiều bạn trẻ hiện nay. Đó là loài hoa mang sắc màu đặc biệt, gắn với những câu chuyện tình bi ai, đẫm nước mắt. Có rất nhiều câu chuyện ly kỳ tương truyền về loại hoa này khiến người đời tò mò: hoa Bỉ Ngạn có yêu ma, hoa Bỉ Ngạn là hồi ức, đó là loài hoa của sự chia ly… Thực hư về loài hoa này như thế nào? Hocde.vn sẽ cung cấp cùng bạn đọc một số thông tin hữu ích dưới đây? Hy vọng những vần thơ về hoa Bỉ Ngạn cũng sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về loài hoa đặc biệt này.

Ý nghĩa đặc biệt của hoa Bỉ Ngạn
 

Hoa Bỉ Ngạn tên khoa học là Lycoris Radiata. Điểm đặc biệt của loài hoa này là có 3 màu: màu đỏ, màu vàng, màu trắng. Trong đó, hoa Bỉ Ngạn màu đỏ phổ biến nhất với tên gọi Mạn Châu Sa Hoa, còn loài hoa màu trắng được gọi là Mạn Đà La Hoa.

Màu sắc hoa rất đẹp khiến ai nhìn vào cũng say đắm nhưng củ của loài hoa này cực động. Theo truyền thuyết kể lại, có người vì đói ăn củ Bỉ Ngạn nên đã chết. Vì thế, nhiều người mới tin rằng, hoa Bỉ Ngạn chính là cửa ngõ dẫn con người ta vào cõi chết.

Theo truyền thuyết lưu lại, loài hoa này chỉ mọc ở dưới đường xuống hoàng tuyền. Con người ta khi chết, linh hồn trước khi đi qua cầu Nại Hà Bắc ở bờ Vong Xuyên sẽ phải gửi toàn bộ ký ức cho loài hoa này. Dù ký ức khổ đau đến đâu, bỉ ai đến cơ nào cũng đều được thu nhận.

Vì thế, khi nói đến hoa Bỉ Ngạn là người ta nghĩ đến những hồi ức buồn đau, nghĩ đến sự chia ly, khổ đau.

Truyền thuyết về hoa Bỉ Ngạn
Theo truyền thuyết, ngày xưa có một đôi nam nữ bị Thiên Đình cấm gặp gỡ nhưng cả hai đã phá giới và tìm đến với nhau. Chàng trai là một đấng nam nhi hào hoa, khôi ngô, tuấn tú còn cô gái là một nữ nhi đẹp như tiên giáng trần. Họ chỉ vừa mới gặp nhau nhưng đã quyến luyến không rời, thề nguyền sống bên nhau trọn đời trọn kiếp.

Dù cả hai yêu nhau say đắm, quyến luyến không muốn xa rời nhưng vì họ đã phạm luật trời nên bị đày xuống trần gian, biến thành lá, thành hoa trên cùng một cây nhưng lại chẳng thể cùng tồn tại. Nghĩa là có hoa thì không thấy lá mà có lá thì chẳng thấy hoa. Vì thế, chẳng bao giờ họ được gặp nhau.

Rồi một ngày đức phật đi qua, thấy loài hoa dưới mặt đất đỏ rực nhưng đượm nhớ màu nhung sầu muộn. Thấy rõ sự tình trong đó, ngài bèn đem hoa về miền cực lạc. Thế nhưng, miền cực lạc là cõi thanh tịnh, thuần khiết, mọi ân oán ở đời, mọi nhớ nhung, khổ đau đều không được phép xâm nhập. Bởi thế, mọi u sầu đều phải gạt bỏ khỏi hoa, vứt xuống sông Vong Xuyên.

Vì vậy, khi hoa Bỉ Ngạn về miền cực lạc đã biến thành màu trắng tinh khiết, không còn vương vấn đến bụi trần. Đức phật gọi đó là Mạn Đà La Hoa.

Tại sao hoa Bỉ Ngạn lại có màu đỏ rực lửa? Vì hoa Bỉ Ngạn sau khi đã về miền cực lạc nhưng nghiệp duyên vẫn còn nằm dưới lòng sông Vong Xuyên nên Bồ Tát đã rải một hạt giống xuống đó. Lát sau, một bông hoa đỏ rực bay lên khỏi mặt nước, Bồ Tát đón lấy và nói: nhà ngươi đã thoát thân về miền cực lạc vậy sao còn để lại hận tình ở chốn này. Vì thế, ngươi hãy ở hoàng tuyền làm sứ giá đón các linh hồn và ta sẽ đặt tên ngươi là Mạn Châu Xa Hoa.

Đó là câu chuyện được tương truyền trong dân gian về loài hoa Bỉ Ngạn. Dẫu có dẫu không vẫn khiến người ta thấy buồn, thấy đau khi đọc.

Tổng hợp những bài thơ về hoa Bỉ Ngạn buồn đẫm nước mắt.

Hoa Bỉ Ngạn là loài hoa của chia ly, của những hồi ức đau thương đầy nước mắt nên thơ về hoa Bỉ Ngạn luôn khiến người đọc đau xé lòng. Mỗi câu từ, hình ảnh trong thơ đều thấm đẫm buồn thương khiến tâm can người đọc cứ đau đáu, nghẹn ngào. Dưới đây là những bài thơ hay viết về loài hoa này mà hocde.vn dày công sưu tầm, bạn hãy đọc và cảm nhận nhé!

Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn

Hoàng Tuyền huyết nhuộm nỗi bi thương

Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương

 

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Bờ Vong Xuyên, vậy mà cũng quên sông

Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết

Trên Tam Sinh, ghi chép hết ba đời

 

Kiếp này đã biết hết chuyện kiếp trước

Đá Tam Sinh, đầy đủ cả họ tên

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện

Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu

 

Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi

Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau

Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả

Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

 

Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ Minh giới

Vong Xuyên hồ, nơi lạnh lẽo xa xôi

Đường đến Hoàng Tuyền, sinh tử chia đôi

Ký ức nhân gian đều nhờ hoa giữ lại

Quên hết đời mà hướng đến u linh

Hoa rực cháy như ngọn lửa ái tình

Như máu chảy trong tim mình rạo rực

 

Bỉ ngạn hoa màu rực máu,

Ta đứng trên cầu, đau thấu tim gan.

Huyết lệ rơi, nát tâm can.

Mà người chẳng nhìn, mênh mang xa lạ.

 

Bờ Vong Xuyên, Cầu Nại Hà,

Người hờ hững bước, tình ta héo tàn.

Tình là gì? Là oán than.

Vương vấn làm chi, vỡ tan cõi lòng.

 

Mạnh Bà thang, uống vừa xong,

Đau đớn tiêu tan, phá vòng chấp niệm.

Dứt tình duyên, phận dứt điểm,

Huyết lệ lại rơi, vấy nhiễm bạch bào.

 

Huyết sắc hồng, vương vì sao,

Hoàng hôn diêm phủ, nôn nao cõi tình.

Tình là gì? Là oán tinh.

Ta vương nhưng người, lặng thinh chối từ

Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn

Hoa vừa nở, lá đã vội tan

Lá vừa chớm mọc, hoa lại rụng

Có lá không hoa

Thấy hoa không lá

Chung một rễ mà chẳng thể gặp

Ở rất gần mà cũng rất xa

Cứ nhớ thương mà ôm sầu thương nhớ

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp bi

 

Hoa bỉ ngạn

Có hoa không lá

Có lá không hoa

Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn

Ngàn năm lá mọc, ngàn năm lá tan

Lá và hoa không gặp dẫu một lần

Ôm thương nhớ, ngàn kiếp vấn vương

Một mối tình đậm sâu còn dang dở

Cầu Nại Hà không làm nhụt chí

Canh Mạnh Bà chẳng thể khiến ta quên

 

Ái tình là chi, mà đem theo đau khổ?

Nhớ nhung là gì, mà làm người bi thương?

Duyên phận trái ngang, làm nồng tình lỡ dở

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp thương

Chấp nhất nặng sâu, không thể xóa

Tình cảm khắc cốt, làm sao tan?

Đời đời kiếp kiếp, mang nỗi nhớ

Ngàn năm luân chuyển, vẫn còn si.

 

Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ sinh tử

Sông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòng

Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?

Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?

 

Đường Hoàng Tuyền hững hờ chấp niệm

Vong Xuyên hà chia cắt tình duyên

Hoa bỉ ngạn the lương chẳng thấu

Nại Hà cầu đá phủ rêu phong!

 

Thiếp vẫn chờ, vạn kiếp luân chuyển

Chẳng thể làm con tim này nguôi ngoai

Hóa thành cây mạn châu sa rực rỡ

Lá và hoa vĩnh viễn không tương phùng

Ngàn năm, lại ngàn năm trôi

Lúc hoa nở, là lúc lá tan

Lúc lá mọc, là lúc hoa tàn

Cố đến mấy, vẫn chẳng thể sửa mệnh

Đành nuốt nước mắt ngược vào tim

 

Bỉ ngạn hoa hoa nở không thấy lá

Sông Vong Xuyên nước sâu tựa trời cao

Sương Giang Nam mưa bụi phủ Nại Hà

Cố nhân cười chặt đứt một hồi duyên

 

11. Thiếp vẫn chờ, vạn kiếp luân chuyển

Chẳng thể làm con tim này nguôi ngoai

Hóa thành cây mạn châu sa rực rỡ

Lá và hoa vĩnh viễn không tương phùng

Ngàn năm, lại ngàn năm trôi

Lúc hoa nở, là lúc lá tan

Lúc lá mọc, là lúc hoa tàn

Cố đến mấy, vẫn chẳng thể sửa mệnh

Đành nuốt nước mắt ngược vào tim

12. “Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn

Hoa chờ một người, yêu tận tâm can

Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở

Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên…

 

Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp

Nguyện làm tri kỉ bầu bạn nơi cửu tuyền

Vong xuyên bất tận, Bỉ ngạn tịch Liêu

Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?

Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất

Có hoa không lá, có lá không hoa

Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi…”

 

“Bỉ ngạn hoa – hoa nở không thấy lá

Sông Vong Xuyên nước sâu tựa trời cao

Sương Giang Nam mưa bụi phủ Nại Hà

Cố nhân cười chặt đứt một hồi duyên.”

 

Tương tư bỉ ngạn vẫn ôm

Dù cho ngàn kiếp, vẫn vương tơ lòng

Bỉ Ngạn Hoa mang màu tươi của máu

Nhuộm hoàng tuyền một sắc đỏ đau thương

Khi đã yêu bất chấp đạo lý luân thường

Cũng không quản ngàn năm chưa gặp gỡ.

Bờ vong xuyên một lần ta hẹn ước

Rồi cả đời vĩnh viễn chẳng thấy nhau

Tình không màng nhân quả trước hay sau.

Hoa Bỉ Ngạn là loài hoa đặc biệt, mang ý nghĩa đặc biệt, gắn liền với câu chuyện tình đầy bi thương, đẫm nước mắt. Hy vọng với những thông tin, những bài thơ về hoa Bỉ Ngạn mà hocde.vn chia sẻ nói trên sẽ giúp bạn hiểu hơn về loài hoa này.

Back to top button