Sách Hay Nên Đọc

Tóm tắt phân tích Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

Mị,một cô gái xinh đẹp, yêu đời, có khát vọng tự do hạnh phúc, bị bắt bắt về làm con dâu thống lí Pá Tra. Lúc đầu, Mị phản kháng nhứng dần dần trở nên tê liệt, chỉ lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa. Đêm tình mùa xuân đến, Mị muốn đi chơi nhưng bị A Sử-Chồng củ Mị trói đứng vào cột nhà. A phủ đánh A sử nên đã bị bắt, bị phạt vạ và trở thành kẻ ở trừ nợ cho nhà Thống lí Pá Tra. Không may hổ vồ mất một con bò, A Phủ bị đánh, bị trói đứng vào cọc đến gần chết. Mị đã cởi trói cho A Phủ, hai người chạy trốn đến Phiềng Sa. Mị và A Phủ được giác ngộ cách mạng và trở thành du kích.

Tóm tắt phân tích Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài
vo chong a phu to hoai
I. Giới thiệu chung

Tác giả:

Tô Hoài ( 1920-2014), tên khai sinh là Nguyễn Sen, quê nội ở thị trấn Kim bài, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà Nội), nhưng sinh ra và lớn lên ở quê ngoại-làng Nghĩa Đô, thuộc phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông.
Thời trẻ, ông đã phải lăn lộn kiếm sống bằng nhiều nghề

    2. Tác phẩm:

Hoàn cảnh sáng tác: Trong chuyến đi thực tế cùng bộ đội và gải phonga Tây bắc năm 1952.

Tóm tắt tác phẩm:  Mị,một cô gái xinh đẹp, yêu đời, có khát vọng tự do hạnh phúc, bị bắt bắt về làm con dâu thống lí Pá Tra. Lúc đầu, Mị phản kháng nhứng dần dần trở nên tê liệt, chỉ lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa. Đêm tình mùa xuân đến, Mị muốn đi chơi nhưng bị A Sử-Chồng củ Mị trói đứng vào cột nhà. A phủ đánh A sử nên đã bị bắt, bị phạt vạ và trở thành kẻ ở trừ nợ cho nhà Thống lí Pá Tra. Không may hổ vồ mất một con bò, A Phủ bị đánh, bị trói đứng vào cọc đến gần chết. Mị đã cởi trói cho A Phủ, hai người chạy trốn đến Phiềng Sa. Mị và A Phủ được giác ngộ cách mạng và trở thành du kích.

II. ĐỌC HIỂU VĂN BẢN:

Nhân vật Mị:

a. Sự xuất hiện của Mị:

Hình ảnh một cô gái ” ngồi quay sợi…tàu ngựa”;”lúc nào cũng vậy….buồn rười rượi” : cách giới thiệu ấn tượng dẫn dắt người đọc vào hành trình tìm hiểu nhân vật.

b. Cuộc đời cực nhục, khổ đau của Mị:

– Trước khi làm dâu gạt nợ nhà Thống lí Pá Tra:

Là cô gái tre đẹp có tài thổi sáo: (” Trai đến đứng nhẵn cả chân vách đầu buồng Mị”;”Mị thổi sáo giỏi…. Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo. Có biết bao nhiêu người mê, ngày đêm thổi sáo đi theo Mị”)
Là cô gái yêu đời, yêu tự do, tự trọng: (“Con nay đã biết cuốc nương làm ngô, con phải làm nương ngô giả nợ thay cho bố. Bố đừng bán con cho nhà giàu”)
Là một cô gái chăm làm, sẵn sàng lao động không quản khó khăn: ( “biết cuốc nương làm ngô”,”làm nương ngô giả nợ thay cho bố”)
Một người con hiếu thảo: ( Mị đành trở lại nhà thống lí Pá Tra”)

=> Mị là một hình tượng đẹp về người thiếu nữ Tây Bắc.Ở MỊ tóa lên vẻ đẹp vừa giản dị vừa phóng khoáng. Tuy nhiên Mị đã phải chịu một cuộc sống bi kịch.

– Khi về làm dâu thống lí Pá Tra:

Nguyên nhân: Mị bị bắt về làm dâu gạt nợ.
Lúc đầu: Mị phản kháng quyết liệt: (“có đến hàng mấy đêm Mị ngồi khóc”; Mị tính chuyện ăn lá ngón đẻ tìm sự giải thoát; Vì lòng hiếu thảo đành nén nỗi đau riêng quay trở về nhà thống lí)
Những ngày làm dâu: Bị vắt kiệt sức lao động -> bị biến thành một thứ công cụ lao động là nỗi cực nhục mà Mị phải chịu đựng.
Bị hành hạ đau đớn cả về thể xác lẫn tihh thần : ( Chịu sự đánh đập dã man của A Sử; Bị giam cầm trong căn phòng kín mít, có một chiếc cửa sổ; Sống với trạng thái gần như đã chết.
Sự biến đổi xót xa của Mị: Mất hết ý thức phản kháng, chỉ hướng đến cái chết. -> Sống tăm tối, nhẫn nhục, đau khổ, Mị tê liệt về tinh thần, buông xuôi theo số phận ;Tính cách: Mị vô cảm với những nỗi đau của người khác, của chính mình-> Mị mất hết tinh thần phảng kháng, không còn mong muốn thay đổi cuộc sống của chính mình ; Cách sống: không còn ý niệm về không gian thời gian, Mị tính thời gian bằng công việc lao động, trở thành một công cụ lao động, chọn cách sống âm thầm, lặng lẽ như cái bóng trong nhà thống lí Pá Tra. Mỗi ngày Mị càng không nói, lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa -> Đau khổ, tủi nhục đã biến Mị trở thành một người sống vô hồn, sống mà như đã chết.

=> Qua cuộc đời làm dâu gạt nợ của Mị, nhà văn đã tố cáo sự áp bức bọc lột của bọn địa chủ phong kiến đã chà đạp cuộc sống của con người, biến một người từ chỗ có lòng ham sống mãnh liệt trở thành những người sống mà như chết. Đây chính là một giá trị hiện thực.

c. Sức sống tiềm tàng của Mị trong đêm mùa Xuân:

Những tác động của ngoại cảnh:
Khung cảnh màu xuân tươi vui, tràn đầy sức sống.
Tiếng sáo gọi bạn tình .
Bữa cơm cúng ma ngày tết.

    2. Diễn biến tâm lí, hành động của Mị:

-Khi nghe tiếng sáo từ xa vọng lại:

Mị nghe tiếng sáo gọi bạn” vọng lại tha thiết,bồi hồi”. Mị ngồi nhẩm bài hát của người đang thổi -> Đánh dấu một bước trỏe lại của người con gái yêu đời, yêu sống ngày nào.
Lúc uống rượu đón xuân: ” Mị lén lấy hũ rượu, cứ uống ừng ực từng bát” -> Như muốn quên đi một phần đời cay đắng của mình.
Nhớ lại những kỉ niệm ngọt ngào của quá khứ: thổi sáo, thổi lá giỏi, có biết bao ngời mê, ngày đêm đã thổi sáo đi theo Mị.
Cảm xúc thay đổi: Mị muốn đi chơi.
Mị bừng tỉnh, thấy mình còn trẻ -> Nhận thức lại được sự vô nghĩa lí của cuộc sống hiện tại.
Mị muốn chết: Nếu có nắm lad ngón trong tay lúc này mị sẽ ăn ngay; nước mắt ứa ra -> Mị đã nhận thức đượctình cảnh đau xót của mình.
Trong đầu Mị vẫn đang rập rờn tiếng sáo: “Anh ném pao….rơi rồi” -> Tiếng sáo-biểu tượng cho khát vọng tình yêu tự do đã thổi bừng lên ngọn lửa tâm hồn Mị.
Mị hành động: ” Lấy ống mỡ , xắn một miếng bỏ thêm vào đĩa đèn cho sáng”; ” Mị quấn lại tóc, Mị với tay lấy cái váy hoa vắt ở phía trong vách” -> Mị muốn được đi chơi xuân, quên hẳn sự có mặt của A Sử.

– Khi bị A sử trói đứng:

” Trong bóng tối, Mị đứng lặng, như không biết mình đang bị trói…..những cuộc chơi, những đám chơi.” -> Tiếng sáo trong nội tâm đã nâng đỡ tâm hồn Mị.
” Mị vùng bước đi. Nhưng tay chân đau không cựa quậy được. -> Khát vọng đi chơi xuân đã bị chặn đứng.
” Mị nín khóc, Mị lại bồi hồi…..Lúc lại nồng nàn tha thiết nhớ…..Mị lúc mê lúc tỉnh.” 

-> Tô Hoài đặt sự hồi sinh của Mị vào tình huống bi kịch: Khát vọng mãnh liệt trái với hiện thực phũ phàng, khiến cho sức sống của Mị càng thêm mãnh liệt.

=> Tư tưởng của nhà văn: Sức sống của con người cho dù bị giẫm đạp, trói buộc nưng vẫn luôn âm ỉ và có cơ hội là bùng lên.

 d. Sức sống tiềm tàng của Mị trong đêm mùa đông:

Lúc đầu khi chứng kiến A Phủ bị trói: ” Nếu A Phủ là cái xác chết đứng đấy, cũng thế thôi, Mị vẫn trở dậy, vẫn sưởi,….”-> Dấu ấn của sự tê liệt tinh thần.
Khi nhìn thấy “một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại” Mị thức tỉnh dần : “Mị chợt nhớ lại đêm năm trước A sử trói Mị….Nhiều lần khóc, nước mắt chảy xuống miệng, xuống cổ, không biết lau đi được” -> Mị thấy thương mình, thương người; Mị nhận thức được tội ác của nhà thống lí Pá Tra và thấy thương cảm cho A Phủ.

-> Từ lạnh lùng thương cảm, Mị dần nhận ra nỗi đau khổ của mình và của người khác.

Mị lo sợ hốt haongr, tưởng tượng khi A Phủ  đã trốn được thì lúc ấy chắc Mị sẽ thay A Phủ bị trói vào chiếc cọc ấy, nỗi sợ dường như đã tiếp sức mạnh cho Mị hành động. Mị liều lĩnh cắt dây mây cứu A Phủ, một hành động bất ngờ nhưng hợp lý: Mị dám hi sinh vì cha mẹ, dám ăn lá ngón tự tử nên cũng dám cứu người.
Hành động Mị vụt chạy ra là hành động tất yếu: Đó là con đường giải thoát duy nhất, cứu người cũng là cứu mình.

2. Nghệ thuật:

Khắc họa nhân vật sống động và chân thật.
Miêu tả tâm lí nhân vật sinh động, đặc sắc ( diễn biến tâm trạng của Mị trong đêm tình mùa xuân và đêm mùa đông).
Có nhngwx phát hiện mới lạ trong phong tục, tập quán.
Nghệ thuật kể chuyện uyển chuyển, linh hoạt, mang phong cách truyền thống nhưng đầy sáng tạo.
Ngôn ngữ giản dị, phong phú, đâyg sáng tạo, mang bảng sắc riêng.
Giọng điệu: Trữ tình.

III. TỔNG KẾT:

Tác phẩm có giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo sâu sắc : Cảm thông với những nỗi khổ vật chất và nỗi đau tinh thần của các nhân vật Mị và A Phủ dưới chế độ phong kiến miền núi. Khám phá sức mạnh tiềm ẩn của những nạn nhân : niềm khát khao yêu đời, tự do và khả năng vùng dậy để tự giải phóng.

vo chong a phu tac pham cua to hoai vo chong a phu tac pham cua to hoai

Back to top button