Trình bày cảm nghĩ của em về nỗi nhớ quê hương da diết qua bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lí Bạch

Đề bài: Trình bày cảm nghĩ của em về nỗi nhớ quê hương da diết qua bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lí Bạch.

I. Dàn ý chi tiết

1.

Hướng dẫn

Mở bài

Giới thiệu tác giả và tác phẩm, nỗi nhớ quê hương da diết qua bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lí Bạch

  • Khi nhắc đến các nhà thơ lớn nổi tiếng của Trung Quốc, chúng ta không thể không để đến nhà thơ Lý Bạch, ông là một nhà thơ nổi tiếng thời đường với những vần thơ lãng mạn, bay bổng, trữ tình gần gũi

2. Thân bài

  • Cảm nghĩ của em về đêm trăng thanh tĩnh trong bài thơ: Bài thơ được lấy cảm hứng từ một đêm trăng nơi đất khách quê người và nỗi nhớ quê hương không thể diễn tả thành lời. Khi ánh trăng rọi qua cửa sổ tìm đến nơi đầu giường của thi nhân, cảm xúc bỗng nhiên ùa về miên man, dàn trải theo ánh trăng
  • Cảm nghĩ của em vê cách cảm nhận ánh trăng của nhà thơ: Sự len lỏi của ánh trăng cho ta liên tưởng như là sự tìm gặp của những người bạn cũ với nhau, ánh trăng bao trùm cảnh vật trong đêm thanh tĩnh đã khiến cho tâm trạng con người được khơi gợi và trào dâng mãnh liệt
  • Cảm nhận của em về cảm xúc của nhà thơ: Từ đó ta cảm nhận được ánh trăng chính là chất xúc tác làm cho cảm xúc của nhà thơ tự bung ra, ánh trăng như chính là ánh trăng mà tác giả thường ngắm trên núi Nga My thuở nhỏ, đó chính là người bạn cũ tri kỉ của tác giả
  • Cảm nghĩ của em trước tình  yêu quê hương của tác giả: Có lẽ nỗi nhớ về quê hương đã được nhà thơ cất giữ trong sâu thẳm trái tim để tiếp bước trên con đường của mình, thế nhưng trong hoàn cảnh này, bỗng nhiên những hình ảnh về cố hương cứ hiển hiện lên trong tâm trí của ông. Ông đành “cúi đầu” vì chua xót và nghẹn ngào khôn nguôi

Xem thêm:  Đặc sắc của câu tục ngữ: Cái răng cái tóc là góc con người

3. Kết bài

 Khẳng định nỗi nhớ quê hương da diết của tác giả: Nỗi nhớ sâu kín trong lòng nhà thơ đã được khơi gợi lên dưới ánh trăng đêm thanh tĩnh nơi đất khách quê người. Người đọc từ chính tình cảm của nhà thơ mà cảm được những giá trị tinh tế về tinh yêu quê hương, hoài niệm về những điều xưa cũ, càng đọc thơ càng thấm nỗi lòng nhà thơ.

II. Bài tham khảo

Khi nhắc đến các nhà thơ lớn nổi tiếng của Trung Quốc, chúng ta không thể không để đến nhà thơ Lý Bạch, ông là một nhà thơ nổi tiếng thời đường với những vần thơ lãng mạn, bay bổng, trữ tình gần gũi. Tuổi thơ của Lý Bạch được gắn liền với ánh trăng và trong bài thơ “Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh” ánh trăng đẹp đã khiến nỗi nhớ quê hương của ông được bùng cháy lên da diết.

Nỗi nhớ quê hương là một chủ đề không có gì mới mẻ trong thơ ca Trung Quốc cũng như Việt Nam, nhưng với chủ đề cũ và thể thơ cũ, dưới ngòi bút của thi nhân Lý Bạch, tình cảm yêu quê hương lại mang những nét riêng biệt. Bài thơ được lấy cảm hứng từ một đêm trăng nơi đất khách quê người và nỗi nhớ quê hương không thể diễn tả thành lời. Khi ánh trăng rọi qua cửa sổ tìm đến nơi đầu giường của thi nhân, cảm xúc bỗng nhiên ùa về miên man, dàn trải theo ánh trăng.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Cảnh khuya

“Đầu giường ánh trăng rọi

Ngỡ mặt đất phủ sương”

Trình bày cảm nghĩ của em về nỗi nhớ quê hương da diết qua bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lí Bạch
Trình bày cảm nghĩ của em về nỗi nhớ quê hương da diết qua bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lí Bạch

Sự len lỏi của ánh trăng cho ta liên tưởng như là sự tìm gặp của những người bạn cũ với nhau, ánh trăng bao trùm cảnh vật trong đêm thanh tĩnh đã khiến cho tâm trạng con người được khơi gợi và trào dâng mãnh liệt. Ánh trăng chiếu rọi xuống mặt đất khiến cho tác giả liên tưởng “ngỡ mặt đất phủ sương”, mặt đất khi đó đang bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng trắng. Chỉ với hai câu thơ nhưng tác giả đã vẽ nên một đêm trăng nhẹ nhàng, thanh tịnh, huyền ảo, thơ mộng và lãng mạn. Từ đó ta cảm nhận được ánh trăng chính là chất xúc tác làm cho cảm xúc của nhà thơ tự bung ra, ánh trăng như chính là ánh trăng mà tác giả thường ngắm trên núi Nga My thuở nhỏ, đó chính là người bạn cũ tri kỉ của tác giả.

“Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ cố hương”

Có thể thấy, chỉ với hành động “ngẩng đầu”, “cúi đầu” ta cảm nhận rõ tâm trạng và tư thế của nhà thơ khi đối diện với ánh trăng hoàn toàn tự nhiên, giao hòa và mang sự đồng cảm. Từ “cố hương” nghe sao mà tha thiết, nghẹn ngào, tác giả nhớ về quê hương da diết không đơn thuần chỉ là nhớ quê hương mà đó còn là nỗi nhớ về mảnh đất xưa cũ, con người xưa cũ đã bao năm xa cách chưa được gặp lại. Có lẽ nỗi nhớ về quê hương đã được nhà thơ cất giữ trong sâu thẳm trái tim để tiếp bước trên con đường của mình, thế nhưng trong hoàn cảnh này, bỗng nhiên những hình ảnh về cố hương cứ hiển hiện lên trong tâm trí của ông. Ông đành “cúi đầu” vì chua xót và nghẹn ngào khôn nguôi.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật cô Hiền trong truyện Một người Hà Nội của Nguyễn Khải

Ta cảm nhận được nỗi nhớ quê hương của Lý Bạch da diết và day dứt biết nhường nào, ấy vậy mà trong bài thơ giản dị ấy, nỗi nhớ thể hiện rất nhẹ nhàng, sâu lắng. Nỗi nhớ sâu kín trong lòng nhà thơ đã được khơi gợi lên dưới ánh trăng đêm thanh tĩnh nơi đất khách quê người. Người đọc từ chính tình cảm của nhà thơ mà cảm được những giá trị tinh tế về tinh yêu quê hương, hoài niệm về những điều xưa cũ, càng đọc thơ càng thấm nỗi lòng nhà thơ.