Sách Hay Nên Đọc

Trong một nghịch cảnh tự con người ta sẽ tìm được một hướng đi mới cho riêng mình

      Tết về gần kề, kẻ khóc người cười, có chăng một định mệnh. Ngày còn bé, tôi chỉ mong sao cho tới tết. để được mặc đẹp ăn ngon. Nhưng càng lớn lên tôi nhận thấy mình không còn sở thích như xưa, thấy lo lắng và có chút dao động. bởi tôi nhận ra cha mẹ tôi đã gồng mình lên để lo cho cái tết, lo cho gia đình được sung túc, cho đến khi tai nạn ập đến gia đình tôi, bố tôi  bị tai nạn, mọi vất vả để hết lên vai mẹ tôi. Và năm đó, gia đình tôi đón một cái tết có lẽ cũng ấm cúng nhưng không được vui cho lắm!

      Từ ngày đó, tự bản thân tôi luôn nghĩ rằng chính bản thân mình là một gánh nặng cho gia đình, tôi không còn hoài bão về những chiếc áo mới, một nồi đầy thịt, thay vào đó tôi thấy thương bố mẹ tôi hơn, biết chăm chút cho gia đình hơn, và có lẽ điều không thể thiếu đối với tôi đó là tôi tập nhìn nhận những quần áo tôi mặc dù mới hay cũ cũng chỉ là thường tình với tôi.

      Ngày tháng cứ trôi, thời gian qua đi cũng đã mới đó mà 30 năm, giờ đây tôi là tôi, một người không kiếm tiền giỏi nhưng luôn chắt chiu từng đồng, tôi nhận thấy thiếu một chút nhưng nghĩ tới những mảnh đời bất hạnh tôi vẫn thấy mình còn may mắn hơn, hạnh phúc hơn nhiều người ở ngoài kia. Và cứ như thế, giờ đây tôi đã trở thành một người mới, có lẽ tôi không giống như bao người bởi con người tôi đã được cuộc sống nhuốm màu.

Tập buông tất cả có lẽ đó là một điều tốt
      Có chăng ai cũng vậy, khi còn trẻ luôn thích được ăn ngon mặc đẹp, vô lo vô nghĩ và hồn nhiên yêu đời, bởi khi đó nhận thức về khó khăn cơm áo gạo tiền chưa hiện hữu trong tâm thức của trẻ nhỏ đó. Dần dần thời gian qua đi, những trẻ nhỏ đó được hun đúc bởi cuộc sống bằng những cú va chạm trong cuộc sống hằng ngày, cùng vĩ thế mà tôi luyện cho những em đó về ý thức của cuộc sống này.

Hãy nhìn về phía trước
      Như một trang giấy trắng, bạn vẽ gì lên đó bạn sẽ phải nhớ hình vẽ đó trong đầu, và cho tới khi hình ảnh đó đủ đầy, nó sẽ bùng nổ và cho chúng ta một triết lý cuộc sống. cũng như thế, khi mới sinh ra, trẻ em như một trang giấy trắng, hằng ngày trong cuộc sống va chạn với đời, chúng sẽ dần dần ý thức được về cuộc sống chũng như vẽ lên trên trang giấy trắng đó.

      Nhưng có một điều, trong cuộc hành trình đó, nếu có một cú va đập thật mạnh vào trong tang thức của nó thì nó sẽ nhớ mãi chẳng quên, từ đó ý thức về cuộc sống cũng sẽ làm thay đổi con người vậy. ví như tôi đã chứng kiến cảnh bố tôi bị tai nạn, mọi khó khăn dồn nén, tôi không được nhận những chiếc áo chiếc quần mới hay những món ăn ngon như bao người, để từ đó trở thành con người tôi như bây giờ.

Trong xã hội cũng phải có người này người kia
      Đúng, trong cuộc sống việc có người này người kia là lẽ thường tình. Nếu cuốc sống cưa êm đẹp thì con người sẽ chẳng phải là con người, xã hội không phải phân hóa, không thể có cuộc sống như ngày hôm nay. Có lẽ ý thức trở về một xã hội nguyên thủy chắc cũng có thể, tuy nhiên đó chỉ là một suy nghĩ. Bởi trong cuộc sống này, có người lương thiện sẽ có người ác, như thế thì mới trung hòa, có âm thì phải có dương mới hút vào nhau được.

      Nếu mong muốn có một thế giới bình yên phẳng lặng có lẽ chỉ vào trong giấc mơ mới có, bởi vì cơm áo gạo tiền đã chi phối hết tất cả tâm thức của con người, cũng vì cơm áo gạo tiền mà sống chết, chi li, tình cảm đảo điên… nhưng có ai dám đứng lên đấu tranh nó đâu chứ, chỉ biết lẳng lặng mà nhìn theo chứ không thể xoay vần thế giới này.

      Có lẽ như vậy cũng hay, có người này để sinh ra người kia, có tham thì mới có thảo hiền, nếu như ao cũng tham thì lây ai bảo có người thảo hiền, nếu ai cũng thảo hiền thì lấy ai công nhận a hơn hay tôi hơn. Do đó, việc phân hóa xã hội, quy luật bù trừ chưa chắc đã là một điều xấu, cũng chưa hẳn đã là tốt, mà tốt hay xấu còn ở chỗ tâm tư nhận xét của mỗi người.

nhung cau noi hay va y nghia ve cuoc song ban khong nen bo qua
Cuộc sống mưu sinh nên đừng tự trách mình
      Tôi lấy một dẫ chứng về tết gần về, nhưng trong cuộc sống này, đâu nhất thiết cứ phải tới tết mới thay đổi, có người trong một ngày cũng đã thay đổi hẳn con người mình, có người thay đổi nhanh có người thì thay đổi chậm, nó còn tùy thuộc vào từng hoàn cảnh hay từng cung bậc cảm xúc của mỗi người, thêm vào đó ngoại cảnh cũng tác động vào nữa mới có thể làm cho thay đổi được.

      Có lẽ, mỗi cá nhân có vô số lý do để thay đổi bản thân mình, nhưng để nhớ mãi về kỷ niệm đó hẳn phải là một lí do độc đáo nhất, li kỳ nhất. Lúc này cũng là một bước ngoặc cho cuộc đời, nó cho chúng ta những cái kết quả đẹp hay xấu cũng còn tùy thuộc vào từng hoàn cảnh, vào từng mối quan hệ xã hội nữa. Nhưng đừng để đánh mất bản thân mình là một điều cần thiết nhất.

      Tôi cũng như các bạn, thời gian hay đổi, xã hội đổi thay, vì mưu sinh nên chính tôi nhiều lúc cũng chẳng nhận ra mình là ai, mình đang làm gì? Có đôi lúc tôi tự hận chính bản thân mình nhưng cũng có lúc tôi lại thấy yêu bản thân mình nhiều hơn, có lẽ do dòng đời xô đẩy nên con người ta mới vậy, chứ cuộc đời có ai chẳng mong mình sóng yên bể lặng, cuộc đời bẳng phẳng chẳng có chông gai.

      Nhưng trong mỗi người đều có chấp niệm, ai cũng cho mình đúng, mà chẳng nhìn lại mình đúng hay mình sai? Có lẽ cái bản ngã đã làm cho con người ta lu mờ mất rồi. chính những lúc này, tôi cần có các bạn bên cạnh để làm cho tôi thức tỉnh, nhưng ai ở lại giúp tôi đây? Câu trả lời cho tới bây giờ vẫn chưa có hồi đáp.

Gian nan thử thách lòng người mới làm cho con người hiện rõ
      Sau những chuỗi ngày thiếu nắng mặt trời cũng đã ửng sắc hồng, nó làm cho con người ta ấm áp hơn. Hôm nay đây, trong khí tiết gần kề về tết, tôi lại ngồi nghĩ lại những gì tôi từng trải qua, những gì tôi đã làm và những gì tôi chưa làm được để cùng đặt đa một định hướng cho tương lai. Có lẽ cũng chính trong những giây phút này, tôi lại được nhìn thấy con người tôi thật sự.

cuộc sống làm bạn chán trường
      Và cho tới hôm nay, càng nghĩ tôi càng nhận ra chính gian nan đã tôi luyện cho tôi những kiên trì biền bỉ trước khó khăn gian nan, cho tôi thêm yêu cuộc sống này và có những khó khăn để tôi lấy đó làm kim chỉ nan để vượt qua. Và như thế, trong cuộc sống này, hãy tập cho mình không lệ thuộc vào hoàn cảnh, không lệ thuộc vào vật chất đó mới thực sự có ý nghĩa.

      Bây giờ, nghĩ lại ngày bố tôi gặp tai nạn, khó khăn tôi từng nghĩ sao gia đình nhà người ta được cái này cái kia còn gia đình tôi lại không được như vậy? có lẽ tôi đã có câu trả lời cho riêng mình, không còn oán trách than trời trách phận. thay vào đó có lẽ tôi đã tìm ra phương pháp giúp vượt qua khó khăn ngay lúc này.

Tận hưởng những phút giây an bình
      Vãn Vân Thu

Back to top button