Sách Hay Nên Đọc

Truyện ngôn tình hài hước: Bang Chủ biết yêu (Edited version) – Chương 19

Tên truyện: BANG CHỦ BIẾT YÊU (EDITED VERSION)

Thể loại:

Ngôn tình
hài hước
hắc đạo
hành động
HE…

Tác giả: DEVIL98

Như một số bạn đọc đã biết, truyện Bang Chủ biết yêu được Máu Lạnh Nhok viết cách đây khá lâu và được reup tràn lan trên mạng. Tuy nhiên, đây là phiên bản hoàn toàn mới đã được chỉnh sửa hoàn thiện về chính tả, văn phong cũng như một phần nội dung do chính mình – tác giả Máu Lạnh Nhok với bút danh mới là DEVIL thực hiện. Mình đảm bảo sẽ khác xa 80% so với phiên bản gà bông của nhiều năm về trước, không hề trùng lặp.

Lưu ý: Truyện của mình mang phong cách riêng, nhiều thoại, ít miêu tả. Các bạn không thích điều này có thể click back! Hãy đọc nó với vị thế của một người cần tìm kiếm sự giải trí, chứ không phải một nhà phê bình tác phẩm văn học vì truyện của mình sẽ không có những thứ hoa mỹ mà các bạn cần. Đây là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, các nhân vật trong đó và câu chuyện của họ thuộc về mình, hy vọng nhận được sự yêu thích từ các bạn.

Chân thành cám ơn với tất cả sự yêu thương!
 

bd31c9d792730458717fb4f927352669
……………………………………………………..

Chương 19.
Sáng hôm sau, bệnh viện:
– Hoặc là cậu cho tôi một lời giải thích, hoặc là hôm nay tôi sẽ giết chết cậu ngay tại đây… bằng – mọi – giá.

Phi Gia xốc lấy cổ áo Dragon Lee, nói chậm rãi. Một người có thể bộc phát cảm xúc lúc nóng giận là điều hết sức bình thường. Tuy nhiên, khi lâm vào tình huống nghiêm trọng vẫn có thể bình tĩnh như vậy thì đúng thật là đáng sợ.

Tiểu Vy níu lấy tay ông, hai mắt đỏ hoe:

– Phi Gia, xin ngài bình tĩnh.

Dragon Lee im lặng không nói gì vì ngay chính bản thân cũng không biết nên giải thích như thế nào. Khi nhận được tin Brian nguy kịch hắn đã tức tốc cùng Tiểu Vy đến bệnh viện. Chỉ nghe được sơ lược câu chuyện từ Tiểu Vy, vẫn chưa kịp nhận bất cứ thông tin chuẩn xác hơn nào.

– Trước giờ quy tắc của Hắc Long không cho phép cận vệ tùy tiện hành hung người khác. Chuyện này chắc chắn có hiểu lầm. – Dragon Lee bình tĩnh nói.

– Hiểu lầm? Hàng trăm người khách đã chính mắt nhìn thấy Brian bị cận vệ mang huy hiệu của Hắc Long đánh không thương tiếc tại quán bar đêm hôm qua mà cậu dám nói là hiểu lầm sao?

Tiểu Vy khẩn khoản:

– Phi Gia, xin ngài nghe tôi giải thích. Đêm hôm qua chính tôi đã có mặt ở đó. Lúc ấy Brian thiếu gia bị thương không nặng lắm, cậu ấy vẫn có thể tự mình rời khỏi. Và rõ ràng không hề có vết thương nặng ở đầu như bác sĩ đã nói.

– Nhưng ai sẽ làm chứng cho việc tên cận vệ đó sẽ không ra tay với Brian khi Brian ra khỏi quán bar?

Ông nhìn Brian quấn băng kín đầu, nằm hôn mê bất tỉnh trên chiếc giường bệnh trắng toát mà lòng đau như cắt.

Phi Gia cúi gằm mặt, nước mắt như chực trào trên đôi gò má nhăn nheo.

Cả gian phòng im lặng như tờ, họ thấu hiểu cảm giác của người cha già này. Brian là con trai duy nhất của ông ấy, là người nối dõi cũng là người kế nghiệp cơ ngơi mà ông dành cả đời để gây dựng. Hiện giờ sự sống của con trai ông ấy như sợi chỉ mảnh treo trên ngàn cân, có thể đứt bất cứ lúc nào.

Phi Gia chậm rãi đứng dậy, gương mặt ông lãnh đạm vô tình:

– Tôi cho cậu ba ngày. Nếu ba ngày sau tôi không nhận được một lời giải thích thỏa đáng nào cho câu chuyện này thì từ đây về sau, Phi Hổ Bang và Hắc Long Bang thề… không đội trời chung.

Phi Gia chậm rãi bỏ ra khỏi phòng, để lại sự ngột ngạt đến đáng sợ. Gương mặt Tiểu Vy hiện rõ nét lo lắng, Dragon Lee thở dài một tiếng bất lực, buông người ngồi phịch xuống sofa. Không ngờ là loại tai họa kinh khủng này lại ập xuống đầu một chàng trai vô tội như Brian. Bản thân hắn là kẻ đứng đầu, có đến hàng trăm vị khách đã chứng kiến sự kiện cận vệ Hắc Long đánh người dã man vào đêm hôm qua. Nỗi oan này có lấy nước sông Hoàng Hà rửa cũng không sạch.

Tiểu Vy biết Bang Hội đã gặp phải đại họa, nội tâm bé nhỏ không ngừng tự dằn vặt. Nó rưng rưng nước mắt, nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh Dragon Lee.

– Tôi xin lỗi, là tôi làm việc tắc trách, hại anh và bang hội khổ sở như thế này.

Dragon Lee lúc này mới thoát khỏi những dòng suy nghĩ, bắt đầu tập trung vào gương mặt sớm đã giàn giụa nước mắt của Tiểu Vy. Hắn nhẹ nở một nụ cười trấn an, đưa tay gạt đi mấy giọt nước trên gương mặt bầu bĩnh:

– Em khờ quá, lỗi không phải do em đâu.

– Hức… tôi sẽ tự mình nhận tội với Phi Gia. Sẽ không làm liên lụy đến anh và mọi người.

Dragon Lee phì cười:

– Em định nhận tội gì với ông ấy?

Tiểu Vy đảo mắt suy nghĩ:

– Tội không đưa Brian về có được không? Phi Gia có tin không?

Dragon Lee đưa tay xoa xoa đầu nó, thở dài:

– Cái đồ ngốc này, sao tôi có thể nhận một đứa ngốc như em làm vệ sĩ nhỉ? Camera trong quán đã cho thấy rất rõ chính em là người cứu Brian khỏi vụ hành hung mà. Phi Gia không trách tội em đâu.

Cả hai người họ im lặng. Bầu không khí căng thẳng bao trùm.

……………………………………..

 
“Tính… toong”

Người hầu mở cửa cho Tiểu Vy, cô ấy nhìn thấy Tiểu Vy mà đôi mắt không giấu nổi vẻ vui mừng:

– Cô Tiểu Vy!!! Lâu quá mới gặp lại cô. Cô vẫn khỏe chứ?

Tiểu Vy mỉm cười:

– Tôi vẫn khỏe. Còn mọi người?

– Mọi người nhớ cô lắm! Cô mau vào nhà đi.

Tiểu Vy chậm rãi bước vào bên trong, sau đó xoay người lại hỏi:

– Cát Chi có đang ở nhà không?

Cô người hầu cẩn thận khóa cổng lại, sau đó bước cùng nó vào trong nhà:

– Dạ có. Cô Cát Chi đang ở trên phòng riêng.

Tiểu Vy gật đầu sau đó tự mình bước lên cầu thang, thân thuộc từng ngõ ngách trong ngôi nhà nơi mình đã từng sinh sống lúc mới đến thành phố này. Nó đi đến cuối hành lang, dừng lại gõ cửa phòng của Cát Chi.

“Cộc.. cộc… cộc”

Cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, Cát Chi nhìn thấy Tiểu Vy liền không thể giấu vẻ vui mừng mà ôm chầm lấy nó:

– Sao cậu biết tớ đang nhớ cậu mà đến đây vậy? Aww nhớ cậu chết mất!!!

Tiểu Vy cũng ôm lấy Cát Chi, tuy nhiên gương mặt nó buồn xoa, đôi mắt trở nên đỏ hoe ủy khuất, bao nhiêu tâm sự trong lòng nay sắp có thể trút ra hết. Cát Chi là bạn thân, là người mà nó tin tưởng nhất. Vì vậy mà thứ gánh nặng đè nén trong lòng đã làm nó bật khóc trước mặt cô.

– Hức…

Cát Chi lo lắng, đưa Tiểu Vy vào trong phòng, sau đó đỡ nó ngồi xuống giường. Cô ngồi xuống chỗ đối diện, ôm lấy gương mặt nó, dịu dàng lau đi mấy giọt nước mắt:

– Cậu sao vậy? Sao lại khóc? Có chuyện gì vậy? Hay là anh Dragon Lee bắt nạt cậu.

Tiểu Vy lắc đầu, ôm lấy Cát Chi khóc sướt mướt:

– Tớ hại anh Dragon Lee rồi! Hức… đều là lỗi tại tớ.

Tiểu Vy kể lại cho Cát Chi nghe mọi chuyện trong nước mắt. Cát Chi phần nào hiểu được lý do vì sao mấy hôm nay anh Wind cả đêm không về nhà, King bạn trai của cô thì bận đến mức chỉ có thể gửi cho cô vài ba tin nhắn rồi im bặt.

Mọi người cùng nhau ra ngoài điều tra, hỏi thăm người qua đường xem có ai nhìn thấy điều gì đêm Brian bị hại hay không? Dragon Lee không muốn Tiểu Vy bị áp lực nên bảo Tiểu Vy ở nhà. Tuy nhiên càng ở một mình thì Tiểu Vy càng cảm thấy dằn vặt, càng cảm thấy bản thân mình có lỗi, tâm tình không chút yên ổn.

– Tớ hiểu rồi. Anh Dragon Lee nói đúng, cậu không có lỗi gì trong chuyện này đâu. Đừng tự trách mình nữa. – Cát Chi dịu dàng xoa xoa vai của nó, nhẹ giọng an ủi.

– Nhưng trong lòng tớ vẫn không yên.

– Nếu cậu không yên tâm vậy thì chúng ta đến chỗ con hẻm nơi Brian gặp chuyện, góp một chút sức lực giúp anh Dragon Lee. Được không?

– Được. – Tiểu Vy gật đầu, đưa tay lau đi mấy giọt nước mắt.

………………………………..
Trời nhá nhem tối, con đường nơi gần bar Hắc Long bắt đầu thưa người qua lại. Cả con đường không có một bóng người. Thảo nào bọn lưu manh đó chọn nơi này để ra tay với Brian.

King và Wind vẫn miệt mài chạy tới chạy lui, cầm tấm ảnh của Brian hỏi thăm những người qua đường hiếm hoi xuất hiện. Hy vọng có được chút manh mối.

Dragon Lee dùng mối quan hệ, hẹn gặp mặt những nhân viên cảnh sát cấp cao của sở cảnh sát tìm kiếm sự giúp đỡ. Lực lượng cảnh sát cũng đã vào cuộc, điều tra thì phải cần có thời gian, tuy nhiên thời hạn mà Phi Gia cho hắn đã sắp hết ngày thứ hai rồi.

King và Wind tựa lưng vào lan can trên đường, dáng vẻ ai cũng rất mệt mỏi. Cả hai càng trở nên thất vọng hơn khi nhận được cuộc gọi từ Dragon Lee. Ngày thứ hai điều tra của họ cũng không có kết quả.

Cát Chi và Tiểu Vy đến nơi, mua thêm một chút thức ăn cho hai người. Tội nghiệp hai anh vất vả, gương mặt Tiểu Vy buồn xoa.

– Sao hai đứa lại đến đây? – Wind ngạc nhiên hỏi.

Tiểu Vy đưa thức ăn cho anh, sau đó đáp:

– Em đến xem có giúp được gì không.

King tu một hơi nước suối mà Cát Chi đưa cho, sau đó nhìn Tiểu Vy:

– Vô ích thôi. Bọn anh cũng chẳng tìm ra manh mối gì.

Tiểu Vy thở dài não nề, lại càng cảm thấy thất vọng về bản thân mình hơn. Mọi thứ coi như đã đi vào ngõ cụt, có lẽ Dragon Lee đang rất đau đầu về việc này.

– Anh ăn chậm thôi, kẻo nghẹn. – Cát Chi xoa lưng của King khi thấy anh đang ngấu nghiến cái hamburger.

Cát Chi đưa mắt nhìn xung quanh, con đường nhỏ này quả thật rất vắng người. Con hẻm đối diện nơi họ đang đứng là nơi Brian xảy ra chuyện, chả trách không tìm được nhân chứng nào. Nơi đây là con đường phía sau của khu ăn chơi khét tiếng. Sẽ chẳng có ai dại dột mà lảng vảng đến đây lúc nửa đêm. Vì vậy mà nhà nước quyết định lắp camera ở góc đường, hy vọng những thành phần cướp giật hút chích sẽ không chọn nơi đây để ra tay.

– Em thấy ở góc đường bên cạnh cái hẻm có một camera, mọi người đã kiểm tra chưa? – Cát Chi hỏi.

– Vì nó thuộc phạm vi quản lý của nhà nước nên họ chỉ tiến hành kiểm tra nếu xảy ra cướp giật, tai nạn giao thông thôi. Vả lại Brian xảy ra chuyện trong hẻm, camera không thấy được gì đâu, nó được lắp bên ngoài đường cơ mà. – King trả lời.

– Nhưng biết đâu kẻ hành hung Brian sẽ đi ra từ đây thì sao? – Cát Chi lại hỏi.

– Dragon Lee đã dùng mối quan hệ nhờ cảnh sát cho xem camera. Theo lời Dragon Lee kể lại đúng là vào đêm Brian gặp chuyện có ba người đàn ông đã đi ra từ đó. Bọn chúng chỉ dừng lại châm điếu thuốc, nói chuyện điện thoại rồi bỏ đi. Ngoài ra không phát hiện thêm được gì nên tụi anh cũng không muốn tìm hiểu thêm nữa. Chúng ta không có bằng chứng ba tên đó là thủ phạm. – Wind ngán ngẩm nói.

Cát Chi miễn cưỡng gật đầu, Tiểu Vy nghe đến đó cũng im lặng.

– Người lo lắng nhất hiện tại có lẽ là Dragon Lee. Mặc dù biết sẽ không ảnh hưởng gì đến tình hình hiện tại của Bang Hội, tuy nhiên việc bị Phi Gia quay lưng, thề không đội trời chung có lẽ khiến cậu ấy ít nhiều bị hụt hẫng. Dù sao cũng là dân có máu mặt ở Macau, Phi Gia đã tuyên bố như vậy thì sau này chuyện làm ăn ở Macau sẽ rắc rối lắm. – Wind chậm rãi nói.

Từng lời nói của Wind làm cho sắc mặt của Tiểu Vy càng trở nên xám xịt. Tiểu Vy ngồi xuống đường, gương mặt trở nên buồn bã:

– Em phải làm sao đây? Làm sao giúp Dragon Lee đây?

Mọi người cùng nhau im lặng, lòng ai cũng nặng trĩu. Họ thừa biết tình hình hiện tại là gì, càng biết tình hình sắp tới sẽ như thế nào.

Cái họ cần đối mặt chính là ngày mai, hạn chót dành cho mối quan hệ giữa Hắc Long và Phi Hổ.

……………………………….

6:00 pm dinh thự Hắc Long
Chiều hôm sau, khi mà ngoài trời đã bắt đầu nhập nhoạng tối, Dragon Lee mời mọi người đến nhà cùng ăn cơm. King, Wind và Cát Chi kéo ghế ngồi vào bàn ăn nơi Tiểu Vy đã yên vị sẵn ở đó.

Thức ăn ngon lành được dọn lên, món nào cũng nóng hổi thơm lừng. Từ màu sắc đến mùi vị, thật không thể chê vào đâu được.

Bà quản gia đặt tiếp hai dĩa thức ăn lên bàn, gương mặt tỏ rõ sự tươi tắn hớn hở:

– Mọi người hãy ăn thật ngon miệng nhé! Nhất là King với Wind, dạo này tụi con gầy đi nhiều lắm đó.

Cát Chi mỉm cười tươi gật đầu nhìn bà. Tuy nhiên chỉ có nét mặt Tiểu Vy là không được tốt lắm, cứ liên tục liếc nhìn Dragon Lee. Trong đôi mắt nâu to tròn đầy ắp sự lo âu.

– Sao hôm nay lại gọi tụi tớ đến đây ăn cơm vậy? – Wind hỏi.

Dragon Lee hớp một ngụm nước lọc, bình thản đáp:

– Bà quản gia đi chợ mua được nhiều thức ăn ngon nên nhắc đến hai cậu. Mấy hôm nay hai cậu cũng vất vả nhiều.

Nói là nói như vậy, tuy nhiên người ở đây có gương mặt hốc hác nhất lại là Dragon Lee. Vì để cứu vãn mối quan hệ với Phi Gia có lẽ ba ngày hôm nay trôi qua đối với hắn không hề dễ dàng chút nào.

Dragon Lee đích thân mời bác sĩ chuyên khoa thần kinh giỏi nhất ở thành phố về chữa trị riêng cho Brian, tuy nhiên tình hình vẫn không khả quan lắm. Bên phía cảnh sát rất nể mặt Dragon Lee, họ tích cực huy động lực lượng điều tra nhưng kết quả thu về chỉ là nhóm ba người đàn ông lạ mặt lảng vảng sau con hẻm. Sau đó không rõ tung tích.

Trở lại với bữa cơm, mọi người bắt đầu cùng nhau cầm đũa. Dragon Lee gắp cho Tiểu Vy cái đùi gà, sau đó lãnh đạm tập trung vào phần ăn của mình.

– Em thích đùi gà nhất mà. Ăn xong lập tức vui vẻ lên cho tôi, vì cái mặt bí xị của em mà ba hôm nay tôi thua trắng mấy trận cá ngựa. – Dragon Lee lạnh lùng nói.

Điều đó làm mọi người bật cười, Tiểu Vy cũng cười theo. King gắp một miếng thịt vào chén của Cát Chi đang ngồi bên cạnh, ân cần nói:

– Sau hôm nay mọi chuyện kết thúc rồi, em không cần lo lắng nữa. Anh sẽ không để em chờ tin nhắn và điện thoại nữa.

Wind đưa mắt nhìn Dragon Lee:

– Cậu định giải quyết như thế nào?

– Tớ được tin tên cận vệ đánh Brian ở quán bar hôm đó đã bị thủ tiêu rồi. Mọi cánh cửa đã đóng lại với chúng ta. Điều duy nhất có thể làm bây giờ là chấp nhận, không phải là giải quyết. Vì vốn dĩ chuyện này không phải do chúng ta gây ra. – Dragon Lee chậm rãi nói, gương mặt điềm tĩnh đến lạ lùng.

Mọi người nghe đến đây cũng đủ hiểu chuyện này đã đến hồi kết thúc, Dragon Lee chấp nhận việc chấm dứt mối quan hệ với Phi Gia mặc dù trong lòng không hề muốn như vậy. Cát Chi nhận thấy bầu không khí có vẻ như chùng xuống, cô cầm lấy ly nước lọc của mình giơ lên, giọng phấn khởi:

– Mọi người đừng như vậy mà. Đây, chúng ta dùng nước lọc thay rượu. Mong cho chuyện này qua đi, ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.

Mọi người cùng nhau nâng ly, trong lòng họ đúng là mong sẽ được như lời Cát Chi nói. Hy vọng mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp hơn.

“Tính… toong”

Có tiếng chuông cửa, bây giờ đã không còn sớm, lại đang là giờ cơm tối không biết là ai đến tìm.

Người hầu chạy đi mở cửa, mọi người vẫn tiếp tục dùng cơm. Lát sau ông quản gia vào, cúi người thông báo với Dragon Lee:

– Thưa cậu chủ, có…

– Chào cậu, Dragon Lee.

– Phi Gia? – cả đám ngưng đũa, đồng thanh.

Ông quản gia còn chưa báo cáo xong, Phi Gia đã xuất hiện trước mặt hắn. Một tay ông chống cây gậy bóng loáng quen thuộc, tay còn lại cầm một túi hồ sơ đã được bọc kín cẩn thận. Trên môi ông vương lại nụ cười nhẹ. Thái độ của ông rất hòa nhã, không hề có bất cứ một sự tiêu cực nào.

Dragon Lee lập tức đẩy người đứng dậy khỏi ghế, tiến đến trước mặt ông:

– Có việc gì mà đích thân Phi Gia đến đây? Mời ngài ra sofa, chúng ta cùng nói chuyện.

Cả bọn bỏ dở bữa ăn, cùng nhau ra phòng khách.

Lúc này Phi Gia đã yên vị, một nữ hầu cúi xuống rót cho ông một tách trà nóng, sau đó lui ra.

Phi Gia nhẹ nhàng đặt túi hồ sơ lên bàn, ôn hòa nói:

– Tôi đích thân đến tìm cậu là vì những thứ trong đây.

Dragon Lee lấy làm lạ, mở túi hồ sơ móc ra một xấp hình. Đây là số hình ảnh được trích xuất từ chiếc camera ở nơi con hẻm mà Brian xảy ra chuyện đêm hôm đó. Tuy nhiên, nó được chỉnh sáng và lấy nét gấp nhiều lần so với hình ảnh bình thường mà cảnh sát cho hắn xem.

– Ở đâu ngài có xấp hình này? Nó được bảo mật dưới sự quản lý của cảnh sát thành phố mà. – Dragon Lee lấy làm ngạc nhiên.

Cả đám người của Wind và King cũng rất bất ngờ. Phi Gia gật đầu, sau đó rít một hơi xì gà, phả ra không trung từng đợt khói thơm phức:

– Một tên tội phạm đã gửi nó cho tôi.

– Tội phạm? – Wind và King đồng thanh, thái độ ngỡ ngàng.

– Cậu xem hết đi rồi sẽ rõ ai là người gửi nó.

Dragon Lee lại tiếp tục xem hình, hình ảnh diễn biến từ lúc Brian loạng choạng đi vào con hẻm, sau đó có ba tên áo đen vào theo phía sau, lát sau bọn chúng quay trở ra. Lúc này hình ảnh rõ nét phóng to phần sau áo, nhô ra những ống tuýp sắt còn dính cả máu. Một tên châm điếu thuốc, tên còn lại lôi điện thoại từ trong túi quần ra để mà quay số.

Dãy số đó được zoom to lấy nét và chụp lại.

– Không thể tin hình ảnh được quay lại trong điều kiện thiếu sáng và khoảng cách xa như vậy lại có người có thể xử lý rõ nét như thế này. – Tiểu Vy đứng bên cạnh Dragon Lee cùng xem hình, gương mặt lộ rõ nét kinh ngạc, khó tin.

– Đúng vậy, người bình thường sẽ không thể làm điều này. – Phi Gia hớp một ngụm trà hoa cúc thơm ngát, nhẹ nhàng nói.

Câu nói đó làm Dragon Lee lưu tâm, cho đến khi Dragon Lee xem đến tấm hình cuối cùng.

– Ký tên: Hacker CC???

Cả bọn được đưa từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Một tên tội phạm sao lại ra tay giúp bọn họ? Đó là điều mà cả bọn đang tự hỏi.

Phi Gia móc trong túi áo ra một tờ giấy, lại tiếp tục cất giọng thâm trầm:

– Tôi đã cho điều tra thông tin số điện thoại này. Người này cậu cũng biết.

Dragon Lee với tay nhận lấy tờ giấy, sau đó chậm rãi xem xét. Gương mặt không hề biến sắc khi đã thấy được thứ quan trọng mà bản thân muốn thấy suốt mấy ngày hôm nay.

– Đường Chấn Hàn?

Phi Gia gật gật đầu, thay cho câu trả lời.

– Xin lỗi vì đã hiểu lầm cậu. Giờ đây tôi biết cậu cũng chính là nạn nhân trong vụ việc này.

– Ngài không cần phải nói như vậy. Chính tôi cũng đã tắc trách trong việc để Brian gặp chuyện trong khu vực mà bản thân mình quản lý.

– Tôi đã quyết định sẽ tập trung lực lượng đến nhà của Đường Đông Khanh ngay bây giờ. Hôm nay hoặc là ông ta chết, hoặc là tôi chết.

Phi Gia vừa nói vừa ghì chặt cây gậy trong tay xuống nền nhà. Gương mặt ông thể hiện sự quyết tâm cũng như sự phẫn nộ tột cùng. Ông thà đem mang sống ra đánh đổi cũng phải lấy lại công bằng cho đứa con trai còn đang hôn mê ở bệnh viện.

– Xin Ngài đừng làm vậy!

Phi Gia lấy làm khó hiểu trước sự ngăn cản của Dragon Lee. Ông đưa mắt nhìn hắn chằm chằm thay cho câu hỏi tại sao.

Dragon Lee tiếp:

– Thứ nhất, ở đây không phải Macau, Ngài chắc chắn sẽ bị thất thế vì thế lực của Đường Đông Khanh không hề nhỏ. Thứ hai, đối với tôi, ông ấy là đối thủ cũng như là kẻ thù giết cha mẹ. Mọi chuyện tôi đã lên kế hoạch, hy vọng được Ngài giao lại quyền quyết định.

– Nhưng mà…

Phi Gia ngập ngừng, ông vốn đã chuẩn bị sẵn tư thế cùng sống cùng chết với hai cha con tên cáo già đại gian đại ác đó. Nay bị Dragon Lee ngăn lại, trong lòng có chút đè nén.

Wind bước đến, nói thêm:

– Ngài đến tìm hai cha con họ khác gì nạp mạng vô ích, Brian còn cần đến ngài chăm sóc. Chi bằng hãy giao lại cho Hắc Long chúng tôi.

Phi Gia ngẫm nghĩ hồi lâu, gương mặt dãn ra vơi đi phần nào sự giận dữ, cuối cùng đã chịu gật đầu:

– Thôi được. – Ông vỗ vai hắn – Tôi tin tưởng ở cậu. Mối thù này hãy trả thay tôi.

– Xin ông hãy dành thời gian chăm sóc cho thiếu gia Brian, Dragon Lee đã sắp xếp mọi điều kiện tốt nhất cho anh ấy. Hy vọng Brian tai qua nạn khỏi. – Tiểu Vy nhẹ nhàng nói với ông.

Phi Gia mỉm cười nhìn cô bé vệ sĩ mà mình rất ưa thích ngay từ lần đầu gặp mặt, ông đứng dậy, Dragon Lee cũng đứng dậy theo tiễn ông ra phía trước bậc thềm.

– Xin ngài yên tâm.

Phi Gia vỗ vào vai hắn mấy cái, sau đó Tiểu Vy đưa ông ta ra xe rời đi.

Đúng như lời Cát Chi đã nói trong bữa, mọi chuyện rốt cuộc cũng đã qua đi, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp.

Liệu sóng gió giang hồ có buông tha cho những con người này?

Hết chương 19.

Back to top button