Sách Hay Nên Đọc

Truyện ngôn tình hài hước: Bang Chủ biết yêu (Edited version) – Chương 20

Tên truyện: BANG CHỦ BIẾT YÊU (EDITED VERSION)

Thể loại:

Ngôn tình
hài hước
hắc đạo
hành động
HE…

Tác giả: DEVIL98

Như một số bạn đọc đã biết, truyện Bang Chủ biết yêu được Máu Lạnh Nhok viết cách đây khá lâu và được reup tràn lan trên mạng. Tuy nhiên, đây là phiên bản hoàn toàn mới đã được chỉnh sửa hoàn thiện về chính tả, văn phong cũng như một phần nội dung do chính mình – tác giả Máu Lạnh Nhok với bút danh mới là DEVIL thực hiện. Mình đảm bảo sẽ khác xa 80% so với phiên bản gà bông của nhiều năm về trước, không hề trùng lặp.

Lưu ý: Truyện của mình mang phong cách riêng, nhiều thoại, ít miêu tả. Các bạn không thích điều này có thể click back! Hãy đọc nó với vị thế của một người cần tìm kiếm sự giải trí, chứ không phải một nhà phê bình tác phẩm văn học vì truyện của mình sẽ không có những thứ hoa mỹ mà các bạn cần. Đây là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, các nhân vật trong đó và câu chuyện của họ thuộc về mình, hy vọng nhận được sự yêu thích từ các bạn.

Chân thành cám ơn với tất cả sự yêu thương!
 

bd31c9d792730458717fb4f927352669
……………………………………………………..

Chương 20.
Lại là một ngày cuối tuần đầy nắng, ngày hôm nay trở nên đặc biệt tươi đẹp như vậy chính là nhờ vào một câu nói của Dragon Lee ở bàn ăn sáng nay.

“Hôm nay tôi bận việc ở công ty nên sẽ về rất muộn, em ở nhà không được quậy phá, nghe rõ chưa?”

Tiểu Vy lon ta lon ton chạy trên đường, trong miệng ngậm một cây kẹo mút. Hôm nay nó mặc áo thun, quần jean rách, sau lưng mang một cái balo nhỏ, chân đi giày thể thao khỏe khoắn. Mái tóc nâu búi gọn lên phía trên, chỉ có hai sợi tóc ngắn lòa xòa bay bay phía trước làm gương mặt bầu bĩnh càng trở nên đáng yêu.

“Nên đi đâu trước nhỉ??? À… ghé vào sở thú xem gấu trúc.”

Tiểu Vy bắt taxi, chiếc xe mất dạng ở cuối con đường.

“Báo cáo Bang Chủ, trợ lý Nguyệt đã lên taxi” – một anh cận vệ đi theo phía sau nó từ nãy giờ.

Dragon Lee đến công ty nhưng vẫn không yên tâm. Con nhóc này cứ hễ không để mắt đến là sẽ có chuyện xảy ra ngay. Vì thế nên mới phải phân bố một số lực lượng bám theo nó, hy vọng ngày hôm nay nó sẽ không gây ra họa gì.

Tiểu Vy bám hai tay vào mặt kính thủy tinh, gương mặt không giấu nổi vẻ thích thú khi thấy hai con gấu trúc con đang đánh nhau. Bọn chúng bé tí, tay chân chậm chạp, cứ ôm lấy nhau lăn qua lăn lại, người ngợm dính đầy đất cát rơm rạ làm mấy vị khách cười ra nước mắt.

Ở một cái chuồng khác, một con gấu trúc nhỏ đang tìm cách leo lên con ngựa đồ chơi. Vì hậu đậu vụng về mà té chổng mông, ui thật là thấy đau thay cho nó.

Tiểu Vy liếc mắt nhìn xung quanh, sau đó dừng lại ở chỗ một nhân viên đang cho bé gấu trúc sơ sinh uống sữa. Cậu ấy mang đồ bảo hộ, khẩu trang y tế. Dù chỉ nhìn thấy mỗi mái tóc và đôi mắt, tuy nhiên Tiểu Vy lại có cảm giác người này rất đẹp trai. Cái nắng sớm buổi sáng thật là làm nổi bật mái tóc nâu và làn da trắng như trứng gà bóc của chàng trai ấy. Người này mang kính cận, khóe mắt híp lại như đang cười.

Anh ấy ngồi trên ghế, bàn tay vừa trắng vừa thon dịu dàng giữ lấy bình sữa cho bé gấu trúc dễ dàng trong việc ăn. Cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng, vô cùng trìu mến. Như thể là một ông bố trẻ đang chăm đứa con bé bỏng.

– Đẹp trai thật!

Tiểu Vy xuýt xoa, cứ chăm chú dõi theo nam nhân viên đó mãi không thôi, trong lòng bắt đầu nhận ra vài nét quen thuộc. Một nhân viên khác tiến vào thay thế cho anh bạn đó, lúc này nam nhân viên đó tạm biệt đồng nghiệp rồi mở cửa rời khỏi chuồng thú.

– Hàn Quân???

– Tiểu Vy?

Hai người bọn họ chạm mặt nhau, Hàn Quân ngạc nhiên xen lẫn phấn khởi:

– Trùng hợp thật! Sao cậu đến sở thú sớm thế?

– Hôm nay là ngày nghỉ mà. Thì ra cậu làm thêm ở đây hả?

– Đúng rồi nhưng mười một giờ tớ kết thúc ca. Cậu có muốn đi đâu đó chơi không? – Hàn Quân đề nghị.

Tiểu Vy nghe đến đi chơi liền sáng cả mắt, mục đích cả ngày hôm nay của nó cũng chỉ có như vậy. Nay lại tìm được bạn đồng hành thì lại càng tốt hơn.

…………………………..
Thời tiết ngày hôm nay se se lạnh, báo hiệu cho một mùa đông rét mướt đang đến gần. Cái nắng giữa trưa không hề oi bức, ngược lại còn khiến con người có cảm giác rất ấm áp, rất ôn hòa.

Tiểu Vy và Hàn Quân ngồi trong một tiệm mì, cả hai đang chờ thức ăn được mang lên. Hàn Quân luôn luôn đẹp trai, tỏa nắng như mọi ngày. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo thun màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc sơ mi caro. Một thân quần jean, giày thể thao năng động.

Tiểu Vy ngồi nhìn chằm chằm ra cửa sổ, lông mày lâu lâu nhíu lại.

– Mình ra ngoài một lát.

Tiểu Vy đứng dậy mở cửa bước ra ngoài, Hàn Quân không nghĩ ngợi nhiều, chăm chú kiểm tra điện thoại. Chưa đầy năm phút sau Tiểu Vy quay trở vào chỗ ngồi đối diện, mỉm cười với cậu.

Hàn Quân chu đáo dùng khăn giấy lau sạch muỗng đũa giúp Tiểu Vy, chốc chốc cậu ngừng lại đưa tay chỉnh gọng kính. Từng động tác nhỏ đều toát lên nét nam tính thu hút, lay động lòng người.

Hàn Quân ân cần đưa mớ muỗng đũa đã được lau sạch sang chỗ bàn của nó.

– Của cậu nè.

Tiểu Vy chống cằm, âu yếm nhìn Hàn Quân rồi mỉm cười:

– Mặc dù là bằng tuổi nhau nhưng tớ luôn có cảm giác là cậu chững chạc hơn tuổi rất nhiều luôn đó.

Hàn Quân rót một ly nước lọc, đưa cho Tiểu Vy:

– Tại sao cậu lại nói vậy?

– Cậu lúc nào cũng chăm sóc cho tớ. Cậu vừa chu đáo nè, vừa tài giỏi nè, lại còn rất rất tốt tính nữa.

Hàn Quân phì cười:

– Sao đấy? Dạo này cậu đang kẹt tiền hả? Cậu định mượn tiền mình hay sao?

– Cái cậu này… Người ta khen cậu mà cậu lại nghi ngờ lòng tốt của người ta là sao? – Tiểu Vy với tay định đánh nhẹ vào người Hàn Quân.

Hàn Quân vui vẻ:

– Dĩ nhiên là phải chăm sóc cho cậu rồi, cậu hậu đậu vụng về như vậy, lại ham ăn ham uống, rất dễ bị người khác dụ dỗ.

– Ya. Đừng miêu tả mình như một đứa ngốc có được không? Mình dễ thương mà.

– Đúng rồi. Cậu dễ thương lắm!

Cuối cùng thức ăn cũng được bạn phục vụ mang ra, hai tô mì nóng hổi bốc khói nghi ngút. Tiểu Vy vừa nghe mùi đã không chần chừ liền cầm lấy đũa muỗng thưởng thức. Hàn Quân nhìn thấy cảnh đó chỉ biết phì cười.

Dùng xong bữa trưa, cả hai lang thang ở trung tâm thương mại. Tiểu Vy và Hàn Quân vừa đi vừa xì xầm tán chuyện trên trời dưới đất. Lâu lâu cùng phá lên cười, người này xô đẩy người kia, vô tư nô đùa.

Một thân nam nhân xuất hiện trước mặt cả hai khiến họ ngưng đùa giỡn. Chấn Hàn đút tay vào túi quần, áo vest phẳng phiu, giày da bóng loáng. Anh ta nhếch môi cười:

– Chà, xem xem trái đất này tròn chưa kìa! Vừa gặp được em trai vừa gặp được mỹ nhân trong mộng.

Gương mặt Hàn Quân thôi vui vẻ, vội vã kéo tay Tiểu Vy:

– Mình đi thôi!

– Khoan đi đã… – Chấn Hàn bước sang ngán đường.

Hàn Quân và Tiểu Vy đứng lại, quay sang đối mặt với anh ta. Tiểu Vy ngơ ngơ ngáo ngáo không biết chuyện gì đang diễn ra, chỉ biết im lặng quan sát hai người bọn họ.

– Em vô lễ với anh trai mình thế hả? – Chấn Hàn gằn giọng, đôi mắt nghiêm túc đặt trên người Hàn Quân.

Tiểu Vy căng thẳng nhìn cậu, nhìn gương mặt có chút tức tối của cậu.

“Anh trai? Lẽ nào…”

Lúc này đầu óc thông minh của nó bắt đầu hiểu ra đôi chút nội dung của sự việc. Thật không thể ngờ bên cạnh nó lại tồn tại một loại mối quan hệ như thế này, bản thân Tiểu Vy chơi cùng Hàn Quân đã gần một năm học nhưng đến giờ mới có thể phát hiện ra.

– Tôi không quen anh nên đừng có mà nhận mặt bà con. Tôi họ Hàn. – Hàn Quân mạnh mẽ đáp lời, bản thân cậu không hề muốn dính dáng gì đến loại người như Chấn Hàn, càng không muốn nhận Đường Đông Khanh làm cha. Cảm thấy thật xấu hổ khi có cùng dòng máu với họ.

Chấn Hàn nhếch môi cười:

– Khẩu khí khá lắm nhóc con! Dù em có chối bỏ như thế nào thì sự thật chúng ta là anh em cũng không thể thay đổi đâu.

Hai người họ mặt đối mặt nhau, sát khi bốc lên ngùn ngụt làm Tiểu Vy ớn lạnh cả sống lưng.

Chấn Hàn đá mắt sang nó, nhoẻn miệng cười:

– Anh không nghĩ em lại quen biết Tiểu Vy xinh đẹp đó.

– Chúng tôi là bạn cùng lớp.

– Vậy khi rảnh nhớ đưa Tiểu Vy đến nhà dùng cơm. – Chấn Hàn vỗ nhẹ lên vai cậu.

Hàn Quân lập tức tránh đi, đưa tay phủi phủi nơi vai áo mà anh ta vừa chạm vào. Chấn Hàn chỉ phì cười rồi lãnh đạm bỏ đi. Hàn Quân và Tiểu Vy cũng bước theo hướng khác, không thèm nhìn con người xấu xa này nữa.

Chấn Hàn đặt chân lên thang cuốn, xoay lưng lại nhìn thấy hai đứa tụi nó đã vui vẻ tươi cười khi mình đi khỏi. Anh ta móc điện thoại ra, zoom to lên rồi chụp lại vài tấm hình Hàn Quân đang giúp nó vén mấy sợi tóc ra phía sau tai, sau đó Tiểu Vy nhìn Hàn Quân cười híp cả mắt. Chấn Hàn nhếch môi cười, nhanh chóng quay lưng bỏ đi.

…………………………….

5:00 pm văn phòng chủ tịch:
Dragon Lee chăm chú xem qua dự án hợp tác của Hắc Long với công ty đối tác ở Úc. Ngón tay thon dài nhịp nhịp trên bàn, lâu lâu lại lật tiếp một trang hồ sơ.

Tách trà trên bàn vơi đi một nửa, đã nguội hẳn. Dragon Lee bận rộn từ sáng đến giờ vẫn còn chưa được ăn gì. Ban sáng khi nghe cận vệ báo cáo Tiểu Vy đến sở thú, hắn cảm thấy ngày hôm nay có vẻ sẽ êm đẹp.

Cho đến khi cận vệ đi theo Tiểu Vy đến tiệm mì đã bị Tiểu Vy phát hiện, đành phải quay về.

“Ting”

Có tiếng tin nhắn đến, Dragon Lee lãnh đạm đặt tập hồ sơ xuống rồi cầm lấy chiếc điện thoại lên xem.

“Cậu xem xem vệ sĩ của cậu và em trai tôi xứng đôi chưa này”

Dù không lưu số điện thoại, nhưng nhìn nội dung tin nhắn và số hình ảnh gửi đến Dragon Lee biết ngay người gửi là Đường Chấn Hàn.

Đôi mắt sâu hút chớp nhẹ một cái, gương mặt không cảm xúc, tắt điện thoại đi, hắn tập trung xem tiếp mớ hồ sơ mà mình đang xem dở.

Tuy nhiên dù ngoài mặt không quan tâm nhưng hình ảnh thân mật giữa Tiểu Vy và Hàn Quân cứ hiện mãi hiện mãi lên trang hồ sơ dự án hợp tác của Hắc Long.

“Bộp”

Dragon Lee đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, đưa tay nới lỏng cà vạt, thở mạnh một tiếng đầy cau có.

Cái con nhóc ngốc nghếch này làm gì mà ai cũng thích nó thế nhỉ?

Bản thân hắn vì ngu xuẩn thích nó đã đành, dắt nó đi cùng thì kẻ thù của hắn là Đường Chấn Hàn cũng thích nó, thả cho nó đi chơi thì tên bạn học đẹp trai Hàn Quân cũng lẽo đẽo đi theo nó, dắt nó đi dự tiệc xém tí cũng bị Brian hẹn được nó. Sai nó đi làm tí việc thì đám cận vệ lại nháo nhào ngày ngóng đêm trông có thể được làm việc chung với trợ lý Nguyệt, rốt cuộc đã điều mấy chục đứa sang tận Bắc Cực rồi mà bọn chúng vẫn không sợ. Đến cả bảo vệ công ty là ông lão gần đất xa trời hễ gặp mặt hắn là cứ hỏi trợ lý Nguyệt đâu. Sao trên đời lại có một đứa con gái có năng lực thu hút tất cả đàn ông ở mọi lứa tuổi như nó chứ?

– Aishhh….

Dragon Lee đứng lên đạp mạnh một phát khiến chiếc ghế ngồi đụng mạnh vào tường, gương mặt lần đầu thể hiện rõ nét tức giận khi mấy ý nghĩ ghen tuông không ngừng đuổi bắt nhau trong đầu.

Chả lẽ một Bang Chủ ngời ngời khí thế như hắn lại đi bắt nhốt một đứa con gái trong nhà không cho bước chân ra khỏi cửa nửa bước. Với tính cách chiếm hữu cao của một kẻ đứng đầu cả bang hội lớn tuyệt đối không muốn bất kỳ tên đàn ông nào có thể tiếp cận người phụ nữ của mình.

Dragon Lee cầm lấy điện thoại, khẩn trương bấm một dãy số rồi đưa lên tai.

– Lập tức chuẩn bị xe cho tôi.

……………………………..
Trời bắt đầu nhá nhem tối, dòng người tấp nập chen chúc nhau về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Tiểu Vy và Hàn Quân sánh bước cùng nhau trên vỉa hè rộng lớn, dù không nói ra nhưng Tiểu Vy cũng cảm thấy bầu không khí đã trở nên rất gượng gạo kể từ sau khi gặp Chấn Hàn ở trung tâm thương mại. Gương mặt Hàn Quân không còn giữ được nét tươi tắn tự nhiên như lúc đầu ngày, thay vào đó là đôi mắt ủ rũ chứa nhiều tâm sự khó nói.

Tiểu Vy lặng lẽ nhìn cậu ấy, nhìn vào đôi mắt buồn bã ẩn sau cặp kính cận. Bản thân cảm thấy tò mò, không biết cậu ấy buồn vì điều gì. Với cương vị là bạn bè thân thiết suốt một năm nay, Tiểu Vy rất muốn Hàn Quân sẽ nói hết tất cả với nó, tất cả những thứ đang đè nặng trong lòng cậu ấy.

– Mình biết được không?

Tiểu Vy cất giọng xua tan bầu không khí u ám, Hàn Quân quay sang nhìn nó, lông mày rậm nhíu lại:

– Cậu muốn biết điều gì?

– Tất cả.

Hàn Quân phần nào hiểu được ý của Tiểu Vy, cậu mỉm cười nhẹ, sau đó im lặng.

Đôi mắt Tiểu Vy chờ đợi, tuy nhiên sau khi nhận lấy cái thở dài từ cậu, nó liền cười xuề xòa:

– Cậu không muốn nói cũng không sao đâu. Ai cũng có bí mật mà. Chỉ là thấy cậu không vui nên mình mới…

Hàn Quân nắm lấy tay nó:

– Đi theo mình.

Tiểu Vy chưa nói hết câu đã bị cậu kéo đi.

Cả hai rẽ trái tại ngã tư, đến một khu biệt thự sang trọng lộng lẫy. Tiểu Vy dù không biết Hàn Quân đưa mình đi đâu nhưng cũng ngoan ngoãn đi theo, cậu ấy làm mọi thứ đều có lý do cả. Bản thân nó tuyệt đối tin tưởng cậu bạn này của mình. Không lâu sau, cả hai đã đứng trước một ngôi biệt thự rất xa hoa, tráng lệ.

– Tại sao chúng ta lại đến đây vậy? – Tiểu Vy nhìn Hàn Quân.

Hàn Quân không đáp, chỉ tiến đến chỗ chiếc cổng lớn nhập mật mã. Hai cánh cổng to dần mở ra, Hàn Quân dắt tay Tiểu Vy chầm chậm tiến vào bên trong.

– Đó… đó là chiếc xe cậu đã đón tớ lần đầu tiên chúng ta ra ngoài đi chơi cùng nhau mà.

Tiểu Vy ngạc nhiên chỉ về phía chiếc ô tô đang nằm trơ trọi bên trong gara rộng lớn. Bên cạnh còn có hàng chục chiếc ô tô đắt tiền khác. Cả khu vườn sáng rực đèn, cây cảnh được cắt tỉa tỉ mỉ, người làm nhìn thấy Hàn Quân đều kính cẩn cúi đầu.

– Chào cậu chủ!

“Cậu chủ?”

Tiểu Vy bắt đầu cảm thấy hoang mang, thân thế của Hàn Quân đang dần dần trở thành mối nghi vấn to lớn trong lòng nó. Hàn Quân đưa tay mở cánh cửa lớn dẫn vào phòng khách, thứ ánh sáng ấm áp từ chùm đèn pha lê sang trọng ở giữa trần nhà lan tỏa. Các người hầu đang lau chùi dọn dẹp khi nhìn thấy Hàn Quân đều dừng mọi hoạt động, sau đó cúi đầu chào.

– Cậu chủ mới về ạ!

Lúc này Hàn Quân mới quay sang nhìn Tiểu Vy:

– Chào mừng cậu đến thăm nhà mình.

Tiểu Vy ngắm nhìn xung quanh, căn biệt thự với kiến trúc cổ điển sang trọng, không gian rộng lớn, người ăn kẻ ở không ít hơn nhà của Dragon Lee bao nhiêu. Và rồi Tiểu Vy dừng lại trước khung ảnh chân dung to lớn treo trên bức tường dẫn lên cầu thang.

– Đây là…

– Bà ấy là nữ minh tinh một thời khiến cho đàn ông trên thế giới mê mẩn, cũng chính là người đã sinh ra tớ.

– Nữ minh tinh Hàn Tuyết là… là mẹ của cậu? – Tiểu Vy lắp bắp, ngạc nhiên cực độ, không tin vào tai mình.

Hàn Quân gật nhẹ đầu:

– Đúng vậy.

– Bà ngoại của mình ở quê nhà xem rất nhiều phim cô ấy đóng, mình cũng rất thích cô ấy. Báo chí có viết là nữ minh tinh Hàn Tuyết làm mẹ đơn thân ở tuổi 25. Thật bất ngờ khi cậu chính là con trai của cô ấy – Tiểu Vy vừa nói vừa đưa tay che miệng.

Cả hai ngồi xuống sofa, người hầu rót cho Tiểu Vy cốc nước, Hàn Quân lại tiếp tục câu chuyện.

– Thời còn trẻ mẹ tớ là nữ minh tinh rất nổi tiếng, sau đó vì xinh đẹp hơn người mà bị Đường Đông Khanh cưỡng ép. Chỉ sau đêm hôm đó mẹ tớ tìm mọi cách lẩn trốn ông ta, hiện tại mẹ tớ đang tiếp tục sự nghiệp ở Mỹ. Vì không muốn báo chí quấy nhiễu đời tư của tớ nên suốt bao năm nay mẹ luôn tìm mọi cách bảo vệ tớ, không để bất cứ thông tin nào của tớ tiếc lộ ra bên ngoài. Mẹ nói tớ còn quá nhỏ để đối mặt với sự soi mói cũng như áp lực đến từ dư luận. Đó là lý do vì sao tớ sống ở đây một mình, còn mẹ tớ thì ở Mỹ.

– Tớ luôn luôn nhìn thấy cô ấy trên các mặt báo lớn. Hiện tại cô ấy còn trẻ đẹp như một cô gái mới chạm ngưỡng ba mươi, lại còn rất nổi tiếng ở nền điện ảnh ngoài nước. Hèn gì cậu lại đẹp trai đến như vậy, thật giống mẹ cậu.

– Mẹ rất thương tớ, đêm nào hai mẹ con cũng gọi nói chuyện với nhau. Hễ lịch trình có thời gian rảnh là mẹ tớ sẽ bay về đây, năm nào nghỉ hè mình cũng sang Mỹ thăm mẹ hết. – Hàn Quân vừa nói vừa nhìn tấm hình của mẹ rồi mỉm cười, dù đôi mắt có hơi buồn bã nhưng niềm hạnh phúc ánh lên trong đôi mắt đó thật khó tả.

Tiểu Vy xoa xoa vai của Hàn Quân, ý định muốn an ủi tâm hồn mong manh của cậu bạn. Cuối cùng Hàn Quân cũng có thể bộc lộ hết tâm sự của mình ra, với người con gái mà mình tin tưởng nhất.

– Còn mối quan hệ của cậu với Đường Đông Khanh hiện tại?

– Tớ chưa bao giờ thừa nhận ông ta. Tớ chỉ có một người mẹ tên Hàn Tuyết và tớ không cần người cha như ông ấy, kể cả tên anh trai xấu xa Đường Chấn Hàn nữa.

Hàn Quân nói mà giọng run lên, lời nói chứa đầy sự phẫn nộ. Cũng đúng, thói đời chẳng ai có thể tha thứ cho kẻ đã từng làm ô nhục mẹ của mình, đến tận bây giờ ông ta đã gần đất xa trời nhưng chẳng có chút nào hối cải.

Tiểu Vy xoa xoa vai của Hàn Quân, nó hiểu tâm trạng của cậu. Ngẫm nghĩ một lát, vì muốn bầu không khí được thoải mái hơn, Tiểu Vy liền pha trò trêu chọc cậu:

– Nè, cậu giàu có như vậy lại còn bắt chước sinh viên nghèo tụi tớ đi làm thêm. Làm tớ cứ tưởng cậu là con nhà nghèo vượt khó nữa chứ. Biết trước cậu nhiều tiền như vậy tớ đã ăn sạch túi của cậu rồi.

– Giờ cậu muốn ăn vẫn còn kịp mà. Cậu muốn ăn gì tớ đều mua cho cậu. – Hàn Quân mỉm cười véo má nó.

Người hầu của Hàn Quân bước đến chỗ hai người đang ngồi, nhẹ nhàng cúi đầu:

– Thưa cậu chủ, có một người đàn ông họ Lý đến tìm.

Hàn Quân và Tiểu Vy nhìn nhau. Cả hai rất lấy làm lạ, không hiểu tại sao hôm nay Dragon Lee lại đến tận đây.

Hàn Quân tiễn Tiểu Vy ra đến cổng, Dragon Lee đã ngồi trong xe hơi chờ sẵn. Không hiểu tại sao hôm nay khi nhìn thấy Dragon Lee nó lại cảm thấy hồi hộp đến như vậy, tim đập nhanh đến nỗi như muốn bay ra khỏi lồng ngực, hai bàn tay lạnh dần rồi run rẩy khi nào không hay.

Dragon Lee nhìn thấy Tiểu Vy liền xuống xe, gương mặt bình thản, cử chỉ điềm đạm. Bộ dáng ung dung này vốn chính là anh ta hàng ngày, tuy nhiên mang lại cảm giác lạ lẫm vô cùng vì sự có mặt bất ngờ của anh ta ở đây. Chỉ mới hơn bảy giờ tối, còn rất sớm, nó không hề đi chơi la cà đến khuya. Có việc gì đã khiến anh ta đích thân đến tận đây?

Dragon Lee kéo tay của Tiểu Vy, mở cửa xe nhét nó vào, sau đó nhìn lướt qua Hàn Quân đang ngơ ngác:

– Vào nhà đi nhóc, ngủ ngon.

Dragon Lee đóng mạnh cửa xe, chiếc xe nhanh chóng phóng đi, chỉ còn một mình Hàn Quân đứng ngẩn ngơ nhìn theo.

…………………………
Không khí trên xe tự dưng nặng nề khó tả. Tiểu Vy đến thở còn không dám thở mạnh, lâu lâu lại lén liếc nhìn gương mặt của Dragon Lee một cái. Ôi sao tự dưng tim lại đập nhanh hồi hộp như thế này? Bản thân đã làm gì đắc tội với hắn ta nữa rồi sao?

Bàn tay thon nhỏ của Tiểu Vy không ngừng nghịch lấy vạt áo, hy vọng sẽ suy nghĩ ra được một lý do thật hợp lý nào đó để có thể trấn an bản thân mình.

– Lần sau ra ngoài nếu không đi cùng tôi thì nhớ mang theo vệ sĩ.

Dragon Lee lạnh giọng lên tiếng. Tiểu Vy nghe xong vô cùng ngạc nhiên:

– Tại sao?

– Tôi thích.

– Nhưng tôi chính là vệ sĩ cơ mà.

– Hoặc là như vậy, hoặc là không được ra khỏi nhà nữa.

Tiểu Vy nghe đến đây càng lấy làm bực bội hơn, nó nhăn nhó:

– Còn lựa chọn nào khác không?

– Còn. – Dragon Lee bình thản đáp.

– Tốt. – cơ mặt Tiểu Vy dãn ra, nở một nụ cười.

– Em được chọn giữa vệ sĩ nữ và vệ sĩ gay.

Gương mặt Tiểu Vy đúng kiểu cạn lời, quay đôi mắt đang trợn tròn sang nhìn hắn.

– Tôi thật không hiểu một tên vừa điên vừa biến thái như anh sao có thể đứng đầu một bang hội lớn như vậy được nhỉ?

Dragon Lee nhanh như cắt chồm người sang đè nó xuống ghế, mạnh mẽ khóa hai tay Tiểu Vy lên đầu, ghé sát vào gương mặt của nó. Hơi thở của hắn phả ra từng đợt ấm nóng làm Tiểu Vy rùng cả mình, nó cố sức vùng vẫy nhưng hắn mạnh hơn.

Tiểu Vy cáu tiết trừng mắt:

– Ya cái tên này anh muốn làm gì hả?

Dragon Lee nhìn thẳng vào Tiểu Vy, ánh nhìn như muốn làm nó đóng băng, bờ môi mỏng nhếch lên đáng ghét:

– Muốn chứng minh cho em thấy tôi không những vừa điên vừa biến thái mà còn lưu manh nữa. Em muốn thử không?

Bàn tay to lớn rắn chắc như một con rắn nhanh nhẹn luồng vào bên trong chiếc áo thun trắng, bóp mạnh lấy chiếc eo thon nhỏ. Cảm nhận được sự thô ráp đang bá đạo lướt trên làn da mềm mại như miếng đậu hủ non, Tiểu Vy cố hết sức vùng vẫy:

– Tôi thua. Tôi thua được chưa? – Tiểu Vy hằn học nhìn hàng ghế trước hét lớn – Tài xế, lái nhanh lên để hắn ta còn về nhà uống thuốc!

Tiểu Vy trừng trừng cặp mắt nhìn Dragon Lee như muốn ăn tươi nuốt sống. Lúc này hắn ta mới buông nó ra, nhẹ nhàng ổn định lại chỗ ngồi, điềm tĩnh chỉnh sửa lại quần áo. Môi mỏng nhếch lên một đường cong vô cùng gợi đòn.

“Nhóc con, đến lúc phải mạnh tay hơn với em rồi.”

Hết chương 20.

Back to top button