Sách Hay Nên Đọc

Truyện ngôn tình hài hước: Bang Chủ biết yêu (Edited version) – Chương 21

Tên truyện: BANG CHỦ BIẾT YÊU (EDITED VERSION)

Thể loại:

Ngôn tình
hài hước
hắc đạo
hành động
HE…

Tác giả: DEVIL98

Như một số bạn đọc đã biết, truyện Bang Chủ biết yêu được Máu Lạnh Nhok viết cách đây khá lâu và được reup tràn lan trên mạng. Tuy nhiên, đây là phiên bản hoàn toàn mới đã được chỉnh sửa hoàn thiện về chính tả, văn phong cũng như một phần nội dung do chính mình – tác giả Máu Lạnh Nhok với bút danh mới là DEVIL thực hiện. Mình đảm bảo sẽ khác xa 80% so với phiên bản gà bông của nhiều năm về trước, không hề trùng lặp.

Lưu ý: Truyện của mình mang phong cách riêng, nhiều thoại, ít miêu tả. Các bạn không thích điều này có thể click back! Hãy đọc nó với vị thế của một người cần tìm kiếm sự giải trí, chứ không phải một nhà phê bình tác phẩm văn học vì truyện của mình sẽ không có những thứ hoa mỹ mà các bạn cần. Đây là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình, các nhân vật trong đó và câu chuyện của họ thuộc về mình, hy vọng nhận được sự yêu thích từ các bạn.

Chân thành cám ơn với tất cả sự yêu thương!
 

bd31c9d792730458717fb4f927352669
……………………………………………………..

Chương 21.
7:00 pm bar Hắc Long
Ánh đèn mờ ảo làm không gian trở nên thật thơ mộng, huyền bí. Vì đang là giờ còn sớm nên bar chơi một bản nhạc Latin có âm thanh vừa phải. Một vài bạn trẻ đến từ chiều, đang cùng nhau chơi bài, vừa chơi vừa tám chuyện rôm rả. Chốc chốc họ ngừng lại, cùng nhau nâng những ly bia đang sủi bọt rồi tu ừng ực một cách ngon lành.

Tiểu Vy ngồi trong phòng VIP, ngao ngán nhìn ra không gian đông đúc bên ngoài thông qua tấm kính mờ. Sở dĩ con bé cảm thấy chán nản như vậy là do đang bị giám sát bởi một tay cận vệ đặc biệt khác mà Dragon Lee đích thân phái đến.

Có ai đời lại đi thuê vệ sĩ để bảo vệ vệ sĩ.

Tiểu Vy vận chiếc áo thun croptop cộc tay, mặc chiếc quần jean bó sát, dưới eo cột một chiếc áo sơ mi bụi phủi. Vừa năng động, lại rất trẻ trung gợi cảm.

Anh chàng cận vệ cao to, mang kính đen đứng im như tượng, thân ảnh cường tráng rắn chắc, không rời mắt khỏi Tiểu Vy một giây một phút nào.

Tiểu Vy thả hồn theo giai điệu của bản nhạc sôi động, hy vọng có thể phân tâm đi đôi chút mà không cảm thấy khó chịu khi bị người khác giám sát như vậy nữa. Dragon Lee đã đích thân ra lệnh tất cả cận vệ ngoài chuyện công việc ra thì không được phép đến gần trợ lý Nguyệt.

“Mình đã gây nên nghiệp chướng gì để trở thành nạn nhân của tên Dragon Lee biến thái đó hả trời?”

Tiểu Vy ngồi bó gối, tựa cằm lên trên cánh tay, thẫn thờ suy nghĩ mông lung. Dragon Lee ngoài mặt đã được hứa hôn với Rose nhưng vẫn đối xử rất tốt với nó, khiến nó mơ hồ không biết bản thân là gì trong lòng hắn. Vô tình lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, tiến tới không được mà rời đi thì nanh vuốt của tên Dragon Lee lại không cho phép.

Tiểu Vy ngẩng đầu nhìn về phía anh cận vệ đã đi theo mình suốt mấy tuần nay:

– Dell, anh không mỏi chân sao?

Anh cận vệ kia vẫn không hề nhúc nhích, chỉ khẽ nở một nụ cười:

– Suốt mười mấy năm nay làm cận vệ, cô là thân chủ đầu tiên hỏi tôi câu hỏi như thế đó.

Tiểu Vy thở dài:

– Cận vệ cũng là con người mà. Anh qua đây ngồi cùng em đi. – Tiểu Vy vừa nói vừa vỗ nhẹ xuống chỗ ghế trống bên cạnh.

– Không được. Bang Chủ sẽ không thích điều này.

– Haiz, em sẽ bảo kê cho anh. Nếu tên biến thái đó dám đuổi anh thì cả đời còn lại em sẽ nuôi anh. Được chưa?

Tiểu Vy cẩn thận phủi sạch chỗ ghế sofa, mỉm cười nhìn anh cận vệ cao to nghiêm cẩn. Dell kiên quyết lắc đầu, tuy nhiên thái độ đã có phần lung lay:

– Không được…

Tiểu Vy giơ tay che lấy một bên miệng, cất giọng thì thào:

– Trong phòng này không có camera đâu.

– Ừ nhỉ.

Dell lập tức buông người ngồi phịch xuống sofa bên cạnh Tiểu Vy, thở mạnh một cái thật thoải mái. Tiểu Vy gác tay lên vai Dell, cả hai vô tư hồn nhiên tám chuyện.

– Hôm nay có đồ ăn vặt cho em không?

– Tưởng gì, đồ ăn vặt em muốn loại nào sẽ có loại đó.

Dell móc điện thoại từ trong túi áo ra gọi đồ ăn, hì hục cùng nhau xem quần áo túi xách. Dell và Tiểu Vy ăn chung một bịch snack, cùng nhau sướt mướt xem một bộ phim ngôn tình trên tivi. Sau đó nói về chuyện tóc tai, tình cảm, quần áo của con bé.

Dell không thích phụ nữ, tuy nhiên lại đặc biệt yêu thương Nguyệt Tiểu Vy dù chỉ mới theo nó được một tháng. Đối với anh, Tiểu Vy là đứa trẻ hồn nhiên lương thiện, tuy nhiên khi gặp chuyện lại rất mạnh mẽ can trường. Cả hai thân thiết vô cùng, chỉ cần lọt ra khỏi tầm mắt của Dragon Lee thì sự nghiêm nghị của Dell dường như lập tức tan biến, thay vào đó là người bạn thân vô cùng hợp cạ với con nhóc Tiểu Vy nghịch ngợm.

– Con nhỏ nữ phụ đúng là ác độc mà. – Tiểu Vy chăm chú dõi theo bộ phim.

– Nếu anh là nữ chính, anh nhất định sẽ kéo hội chị em bạn dì đến đập cho con nữ phụ một trận tơi bời hoa lá hành hẹ. Hứ!

Dell cắn mạnh một miếng bánh mì, thái độ của anh làm cho Tiểu Vy ôm bụng cười no nê.

…………………………..
Tiếng nhạc bắt đầu có phần lớn hơn, sôi động hơn. Khách đến quán bar ngày một đông, báo hiệu cho một đêm ăn chơi ồn ào náo nhiệt.

Cửa quán bar bật mở, một chân dài tiến vào. Mọi người đang đứng tám chuyện rôm rả ở hai bên không hẹn mà đồng loạt im bặt, mắt không tự chủ dán lên thân hình bốc lửa của nữ nhân này.

Cô gái này tuổi không hơn 25, tóc nhuộm bạch kim thời thượng, gương mặt trang điểm quyến rũ. Điều đáng nói ở đây chính là ngoại hình sexy chết người của cô ta. Thân hình cô cao không kém cạnh các siêu mẫu, làn da trắng như tuyết, vòng một to lớn đồ sộ được che đi một cách hững hờ bởi chiếc váy cúp ngực bằng lụa bó sát. Bộ váy ngắn ôm sát cơ thể khoe trọn những đường cong tuyệt hảo.

Nhận thấy mọi sự chú ý đều đổ dồn về mình, làn môi tô son đỏ thẫm khẽ nở một nụ cười đắc ý.

Cô ta yên vị tại một chiếc bàn VIP, nâng một ly rượu mạnh. Một vài gã đàn ông tiến đến, họ vây lấy cô ta, treo trên môi điệu cười đểu cáng.

– Người đẹp, em ngồi một mình không thấy cô đơn sao?

Cô gái này không thể hiện bất cứ một thái độ nào, nhàn nhã nhấp thêm một ngụm rượu. Trong mắt cô, ngoại trừ Bang Chủ Hắc Long Bang, nam nhân trong thiên hạ đều là cỏ rác mọc bên đường.

Tên đàn ông kia tiến đến gần cô hơn, bàn tay thô ráp vuốt nhẹ trên chiếc đùi trắng trẻo, thì thầm:

– Hay là đêm nay đến nhà của anh.

“Cạch”

– Bỏ bàn tay dơ bẩn của mầy ra.

Một họng súng lom lom chĩa vào giữa trán, đi kèm là chất giọng chậm rãi nhưng đầy sát khí của người con gái xinh đẹp này.

Ba tên kia không lấy làm sợ sệt, chỉ nhìn nhau rồi phá lên cười:

– Haha, có tí đồ chơi phòng thân hèn gì lại lạnh lùng khó gần như vậy.

Cô ả nhếch môi, giơ thẳng họng súng lên trần nhà rồi bóp cò.

“ĐOÀNGG”
Tiếng súng nổ làm cả quán bar la hét hoảng loạn, mọi người đồng loạt ngồi xuống bịt lấy tai, tiếng nhạc cũng tắt hẳn. Chỉ còn mỗi cô gái này đứng nhìn ba tên đàn ông kia đang ôm đầu khép nép, sợ hãi.

Tiểu Vy và Dell bị tiếng súng làm cho kinh động, vội vàng tức tốc chạy ra xem có chuyện gì.

Một vài cận vệ đã tập trung tại chỗ đó, bắt đầu dẹp đường chờ lệnh của Tiểu Vy.

– Trợ lý Nguyệt, là cô gái này nổ súng.

Tiểu Vy vừa đến nơi đã nhận được báo cáo của một cận vệ khác. Cô gái này vừa nhìn thấy Tiểu Vy đã không tự chủ mà nở một nụ cười nguy hiểm.

“Trợ lý Nguyệt? Đúng là cô ta.”

– Cô kia, bỏ súng xuống. – Tiểu Vy cất giọng yêu cầu.

Tuy nhiên thứ nó nhận được lại là một điệu cười đầy nguy hiểm, họng súng bắt đầu chuyển hướng, từ trên trần nhà chĩa thẳng về phía Tiểu Vy.

– Tiểu Vy cẩn thận! – Dell hét lên cảnh báo.

“ĐOÀNGG… ĐOÀNG…. ĐOÀNG”
Tiểu Vy nhanh nhẹn tránh đi, lộn nhào nấp vào góc của quầy bar. Một viên đạn không có mắt đã sượt qua bả vai của nó, máu bắt đầy rỉ xuống, chảy dài ướt cả cánh tay.

“Cô ta là ai? Tại sao lại nhắm vào mình?”

Tiểu Vy tự hỏi, thắc mắc lớn trong đầu lấn át cả cảm giác đau đớn do vết thương trên vai mang lại. Mười mấy tay cận vệ lập tức móc súng bao vây lấy cô gái lạ mặt kia.

Lúc này, cô ả mới quăng cây súng xuống đất, giơ hai tay lên ra ám hiệu đầu hàng. Gương mặt cô ta ung dung đến phát sợ, như thể bản thân vừa chẳng làm gì.

– Xin lỗi, tôi vì hoảng sợ quá nên bóp cò lung tung.

Làn môi đỏ thẫm lại nhếch lên, nở một nụ cười ngạo mạn. Tiểu Vy từ từ đứng dậy, đường đường chính chính đối mặt với ả. Gương mặt Tiểu Vy nghiêm túc lạnh như băng, dán chặt ánh nhìn vào người đối diện. Bản thân bắt đầu nhận ra cô gái này không hề đơn giản, cô ta như thể đang đùa giỡn trêu ngươi nó, nhưng cũng chính là đang cảnh cáo nó. Mục đích của cô ta là gì nó nhất định sẽ sớm tìm hiểu ra.

– Tôi biết cô vừa bị một vài khách nam quấy rối, cận vệ Hắc Long sẽ hộ tống cô đến sở cảnh sát cho lời khai về những phát súng vừa rồi. Cô có muốn gọi cho gia đình không?

– Liên lạc với bang Hắc Long ấy.

Tiểu Vy hơi sững lại, với thái độ kiêu ngạo này, ngoại hình bắt mắt này. Nữ nhân trước mặt nó chưa hề gặp qua lần nào. Vậy thì trong lời nói của cô ta mang ẩn ý gì?

– Cô là người của chi nhánh nào? – Tiểu Vy cất giọng chậm rãi.

– Nhị Long.

– Nhị Long? Triệu chủ tịch?

Cô ta khoanh tay, cười cợt với thái độ vô cùng tự tin:

– Đúng vậy. Tôi là Triệu Duẫn Nhi, con gái của trưởng chi nhánh Nhị Long hùng mạnh nhất khu vực phía Nam. Tôi đến để giành lại vị trí chính thê.

“Ra là muốn thể hiện trước mặt mình.” – Tiểu Vy nhoẻn miệng nở một nụ cười tựa như không.

…………………………..
Dell cẩn thận băng bó lại vết thương trên cánh tay cho Tiểu Vy. Anh ta cất hộp dụng cụ y tế đi, cất giọng lo lắng:

– Em đưa cô ta về dinh thự thật sao?

Tiểu Vy trầm mặc, cất điện thoại vào túi quần rồi đứng dậy:

– Đúng vậy. Dù sao cô ta cũng là khách, chúng ta nên đối đãi lịch sự.

– Nhưng ban nãy cô ta đã xả súng vào em.

– Chỉ là hoảng loạn rồi sơ ý bóp cò thôi. Chúng ta đi!

Tiểu Vy bỏ đi trước, Dell nhìn theo khẽ thở dài, bản thân anh biết rõ Duẫn Nhi đã cố tình trêu chọc Tiểu Vy, hy vọng thông qua Tiểu Vy để có thể tự tin khoe mẽ năng lực của mình với Bang Chủ, khẳng định bản thân đủ sức trở thành chính thê. Anh cảm thấy bất bình thay cho con bé Tiểu Vy vì quá hiền lành, quá dễ dãi. Nhanh như vậy đã có thể bỏ qua cho kẻ vừa tấn công mình mà bình thản tiếp đãi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh cảm thấy rất khâm phục con bé, có thể bình tĩnh lấy đại cuộc làm trọng mà cư xử thật phải phép, không làm mất mặt Dragon Lee. Giờ thì anh đã hiểu tại sao Tiểu Vy còn trẻ như vậy đã được Bang Chủ chọn làm trợ lý thân cận, lại còn nhận được rất nhiều lời khen ngợi từ các thành viên trong Bang.

……………………….
Tiểu Vy đưa Duẫn Nhi về nhà, đúng là có hơi thiểu năng khi làm việc này nhưng giờ đã hơn một giờ sáng, cô ta là khách từ xa đến, lại là đương kim tiểu thư của Nhị Long nên không thể không tiếp đãi chu đáo.

Cả hai tiến vào bên trong nhà, Dell lững thững nối gót đi phía sau. Đúng lúc King từ bên trong nhà đi ra, anh chạm mặt ba người bọn họ.

– Quào.

King trầm trồ, mắt lướt một lượt từ đầu đến chân của Duẫn Nhi:

– Con gái trưởng chi nhánh Nhị Long đây mà. Sao hai người lại đi cùng nhau?

Tiểu Vy nhún vai:

– Cô ấy bị lưu manh sàm sỡ trong quán bar, yêu cầu đến đây để qua đêm.

“Ăn mặc thế kia chắc chỉ có mỗi Dell là không muốn sàm sỡ cô ta.” – King nghĩ thầm.

Anh nhìn thấy vết thương trên vai Tiểu Vy, tiến đến chạm vào vai nó cẩn thận xem xét:

– Em bị thương hả nhóc con? Có nặng lắm không? Đứa nào làm vậy?

Tiểu Vy liếc mắt nhìn Duẫn Nhi, sau đó ung dung lắc đầu:

– Em không sao, vết thương ngoài da thôi.

King gật đầu, đút hai tay vào túi quần, quay sang nhìn Duẫn Nhi:

– Tại sao cô đến thành phố khác nhưng lại không cho vệ sĩ theo hộ tống?

– Thẩm Tư ra đường cũng đâu mang vệ sĩ.

Duẫn Nhi khoanh lấy hai tay, trả lời với điệu bộ bất cần. King cười nhẹ:

– Đó là vì cô ấy là Bang Chủ phu nhân nên bắt buộc phải như vậy để rèn luyện.

Duẫn Nhi nhếch môi:

– Chính thê phải tự biết bảo vệ mình để không làm phiền đến Bang Chủ. Tôi hiểu rõ điều đó nên mới một mình đến đây. Bớt quan tâm tới chuyện người khác cũng là một cách để bảo vệ hàm răng chắc khỏe đó. – cô ta nói xong liền tự mình bỏ đi thẳng.

Cửa phòng khách rộng lớn bật mở, Dragon Lee nghiêm nghị ngồi ở sofa, vừa đọc sách vừa uống trà. Duẫn Nhi vừa nhìn thấy Dragon Lee đã lập tức tiến đến ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy cánh tay hắn:

– Bang Chủ, Duẫn Nhi đột ngột đến đây, không biết có làm phiền Ngài không?

Dragon Lee mắt vẫn dán chặt vào trang sách, cất giọng lãnh đạm:

– Tôi có nghe cận vệ báo lại, đêm nay cô có thể nghỉ lại đây.

– Nhưng em bị chứng sợ chỗ lạ, sẽ không ngủ được. Anh có thể trò chuyện với em một lúc trước khi em ngủ không? – Duẫn Nhi vừa nũng nịu nói, vừa áp sát vòng một to lớn vào cánh tay Dragon Lee.

Tiểu Vy nhìn thấy cảnh đó, thật lấy làm chướng mắt. Thâm tâm bắt đầu khẳng định tên Dragon Lee này vốn cũng chỉ là một tên đàn ông háo sắc, cứ thế mà ngồi yên để cô ta quấn lấy mình một cách đầy dâm dục như vậy.

Lúc này, Dragon Lee mới từ tốn gấp quyển sách lại, ngước mắt lên nhìn mọi người. Đôi mắt băng lãnh lướt qua tất cả rồi dừng lại ở vết thương trên cánh tay Tiểu Vy.

– Về phòng thôi.

Dragon Lee lạnh giọng, sau đó cùng Duẫn Nhi lên lầu. Tiểu Vy nuốt khan một cái, như có cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ họng.

– Tiểu Vy, em còn đau nhiều không? Cần anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra không? – Dell lo lắng hỏi.

– Em không sao. Anh về nghỉ ngơi đi.

Tiểu Vy cũng lãnh đạm trở về phòng.

………………………….
Tâm trạng của cô bạn nhỏ tự dưng trở nên nặng nề khó tả, Tiểu Vy thay xong quần áo ngủ, tắt đèn phòng rồi kéo chăn nằm xuống giường.

Đôi mắt nâu to tròn ngó đăm đăm lên trần nhà một lúc, không lâu sau liền liên tục rơi xuống những giọt nước trong suốt như pha lê. Tiểu Vy kéo chăn lên ngang mũi, sau đó nấc lên mấy tiếng đầy ấm ức.

Tiểu Vy khóc nhè vì tự dưng cảm thấy rất tủi thân. Ở chốn xa lạ này, chỉ có mỗi một mình Dragon Lee làm chỗ dựa. Tuy nhiên hôm nay chứng kiến anh ta sà vào vòng tay của một cô gái khác, bản thân bị thương nhưng chẳng nhận được một lời hỏi han nào. Còn gì đáng thương hơn nữa không?

– Hức… hức…

– Khuya như thế này mà em còn khóc, nhất định sẽ dọa chết người hầu trong nhà của tôi đó.

Tiểu Vy bật ngồi dậy, trong bóng tối, nhờ vào thứ ánh sáng mờ ảo của ánh trăng ngoài cửa sổ lại nhìn thấy Dragon Lee đã đứng ở chỗ cửa phòng tự lúc nào.

– Anh… anh mở cửa phòng lúc nào vậy? Tại sao tôi không nghe thấy?

– Em nằm khóc như vậy rất dễ bị ù tai, không nghe thấy cũng là chuyện bình thường.

Dragon Lee đóng cửa phòng lại, cầm hộp y tế tiến đến bên cạnh giường.

– Cởi áo ra.

Tiểu Vy kéo chăn lên ngang ngực, đôi mắt chớp nhanh thêm mấy cái đầy cảnh giác:

– Để làm gì?

– Tôi thay thuốc cho em.

Tiểu Vy đưa tay sờ lên vết thương trên bả vai, sau đó kiên quyết lắc đầu:

– Không cần phiền anh. Tôi tự làm được.

Dragon Lee quăng hộp thuốc lên giường, kéo cái ghế đến ngồi xuống:

– Vậy em tự làm cho tôi xem.

Tiểu Vy siết chặt mép chăn, cúi mặt xuống đất.

– Ngày mai tôi sẽ làm.

……..
Dragon Lee đẩy người đứng dậy khỏi ghế, dứt khoát tiến đến chỗ nó đang ngồi. Hắn cúi người tháo lấy hai chiếc cúc áo phía trên cùng của bộ quần áo ngủ. Tiểu Vy túm chặt lấy áo mình, ra sức phản kháng:

– Không!

– Cơ thể em có chỗ nào mà tôi chưa thấy qua. Nếu em cứ để vậy mà ngủ sáng mai vết thương sẽ nhiễm trùng đó.

– Anh…

Tiểu Vy đuối lý, đành cắn răng quay lưng lại, kéo phần vai áo chỗ bị thương xuống, để yên cho Dragon Lee xử lý vết thương giúp mình.

Mỗi động tác của hắn đều nhẹ nhàng, chậm rãi. Sự dịu dàng khác thường này thật không giống với với con người hắn lúc bình thường.

– Tại sao lại khóc?

Chất giọng trầm ấm của Dragon Lee vang lên phía sau lưng làm Tiểu Vy hơi giật mình.

– Tôi đau…

– Đừng nói là em đau, vết thương nhỏ này chỉ như kiến cắn thôi. Có phải em khóc là vì thấy tôi về phòng cùng với Triệu Duẫn Nhi không?

Tiểu Vy mở to mắt, giọng nói trở nên khẩn trương:

– Anh ở bên ai thì liên quan gì đến tôi? Tại sao tôi phải khóc vì chuyện nam nữ trai gái của anh?

– Em ghen, không phải sao? – Dragon Lee nhếch môi cười châm chọc.

– Đầu anh bị nắp bồn cầu kẹp trúng hả? Đúng là tên ảo tưởng. Anh nghĩ anh là ai? Anh là gì của tôi mà tôi phải ghen.

Dragon Lee xong việc, cất mọi thứ vào hộp thuốc, sau đó đứng dậy:

– Được thôi, là do tôi ảo tưởng. Giờ tôi phải quay về phòng đây, Triệu Duẫn Nhi đang đợi tôi.

Tiểu Vy ngồi yên bất động, cảm giác nặng nề ban nãy lại ùa về, thậm chí khi có mặt hắn ở đây cảm giác đó lại càng to lớn hơn, không ngừng bủa vây tâm hồn nhỏ bé yếu ớt. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hồng hào, Tiểu Vy nhẹ nhàng kéo lấy vai áo, chậm rãi cài lại cúc áo.

Dragon Lee đưa cho Tiểu Vy hai viên thuốc, nhìn gương mặt ngốc xít đang giàn giụa nước mắt liền phì cười:

– Đồ ngốc, tôi đùa thôi. Em mau uống thuốc đi, vết thương sẽ không đau nữa. Tôi sẽ ở lại đây canh chừng cho đến khi em ngủ say, được chưa?

– Còn Triệu Duẫn Nhi? – nó hỏi.

– Tôi cho người đưa cô ta về nhà rồi. Dám làm trợ lý Nguyệt của tôi bị thương, xem ra phải để cho anh em ngoài kia mỗi người đấm cô ta một cái mới có thể làm cho trợ lý Nguyệt hả giận.

Tiểu Vy bật cười, đưa tay quẹt đi mấy giọt nước mắt, ngoan ngoãn uống thuốc rồi kéo chăn nằm xuống.

Tác dụng của thuốc làm con bé dần dần chìm vào giấc ngủ sâu tự khi nào không hay. Trong màn đêm yên ắng vọng lại tiếng thở đều đều. Dragon Lee cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc thơm mềm, bàn tay dịu dàng vuốt ve gương mặt say ngủ.

– Không hiểu tại sao tôi lại có thể thích một đứa con gái ngốc nghếch, xấc láo như em nhỉ? Đã vậy còn rất tham ăn, tham uống, dễ bị người khác dụ dỗ nữa.

Dragon Lee nở một nụ cười hiền, nụ cười xuất phát từ nội tâm hiếm hoi mà kể từ lúc ba mẹ hắn mất đến giờ mới xuất hiện trở lại.

– Nhưng đối với tôi em chính là tâm can báu vật, là mạng sống. Ước gì khoảnh khắc này có thể dừng mãi ở đây, tôi sẽ không còn cảm thấy lo lắng khi em rời khỏi tầm mắt của tôi nữa, không còn đứng ngồi không yên khi em đi đâu mà không có tôi theo cùng nữa. Tiểu Vy, mãi mãi ở lại bên cạnh tôi có được không?

………………………..
3:00 am, trên một chiếc ô tô đang chạy trên đường cao tốc:
– Tên khốn kiếp! THẢ TÔI RA!!!

Duẫn Nhi vừa la hét vừa dùng sức đánh đập vào anh cận vệ ngồi bên cạnh. Tuy nhiên tay chân đã sớm bị trói chặt lại. Gương mặt Duẫn Nhi cáu tiết, đôi mắt mở trừng trừng như sắp giết người đến nơi.

– Con có thôi đi chưa?

Triệu Hùng ngồi cạnh tài xế quay lại quát, điệu bộ dữ tợn đó làm Duẫn Nhi miễn cưỡng im bặt. Ông đưa tay nới lỏng cà vạt, gương mặt vẫn chưa thôi sự giận dữ.

– Người nên nổi giận là ta hay là con? Nhận được điện thoại của Bang Chủ ta đã phải đến đón con vào giờ này, con còn ở đó mà làm loạn sao? Ta chưa đủ mất mặt hay sao?

– Con đã làm gì sai chứ? – Duẫn Nhi vùng vẫy, bực dọc lớn tiếng.

– Ai cho con tự tiện chạy đến nhà Bang Chủ? Lại còn dám làm trợ lý Nguyệt bị thương. Nếu Bang Chủ không nể mặt thì e là xác của con đã bị quăng xuống biển làm mồi cho cá mập rồi.

– Con đến giành lại ngôi vị chính thê, cũng là muốn giúp cha thôi mà.

Duẫn Nhi đập mạnh hai tay đang bị trói lên cửa kính để trút giận. Tâm trạng cau có ngó ra cửa sổ bên ngoài. Triệu Hùng chỉ hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn cô qua kính xe ô tô:

– Con là người có ăn có học, không thể giành giật kiểu lộ liễu như vậy được. Con bé Thẩm Tư vẫn còn sờ sờ ra đó, thân con là con gái lại chạy đến ở lì nhà người khác còn ra thể thống gì nữa.

– Cha… – Duẫn Nhi nhăn nhó mặt mày.

– Còn nữa, trợ lý Nguyệt là nhân vật không thể đụng đến. Bang Chủ rất là coi trọng cô ấy, hai người họ như hình với bóng cả bang hội đều biết. Con đừng có mà bướng bỉnh làm càn, có ngày rước họa sát thân.

Duẫn Nhi mím chặt môi, chăm chú nhìn ra đường. Cảm giác uất ức, không cam tâm ngập tràn lòng dạ. Cứ ngỡ đêm nay sẽ có được trái tim Bang Chủ, không ngờ Dragon Lee vì con trợ lý đó mà gọi ông già đến tận đây đón mình vào giữa khuya thế này. Hai người bọn họ thực sự là có quan hệ gì? Phải làm sao mới có thể giành được vị trí chính thê đây?

Cô càng nghĩ càng giận, hai bàn tay không tự chủ siết chặt lại thành nắm đấm.

Hết chương 21.

Back to top button