Sách Hay Nên Đọc

[Truyện tự sáng tác] [huyền huyễn ma pháp] Người Phán Xét – TD

Khi bắt đầu chuyến đi của mình, tôi đã trói buộc linh hồn của Albus vào cơ thể cậu ta, tại sao linh hồn của cậu ta vẫn có thể tỉnh lại? Hơn nữa, tôi không hề nhìn thấy được trói buộc tôi đặt vào lúc trước, là ai đã gỡ bỏ chú ấn của tôi?

Hay là…

Cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi chú ấn của tôi?

Albus vừa nghe thấy vậy liền ngẩn ngơ, tôi trừng mắt nhìn cậu, rất nhiều lần tôi hạ chú ấn lên linh hồn của cậu ta, đến bây giờ mới biết không một lần nào có hiệu quả.

Bao nhiêu lâu nay, cậu có thể yên ổn quan sát chúng tôi mà không ai phát hiện, thậm chí còn giả bộ bị chú ấn của tôi tác động. – Tôi nhìn vào hai mắt cậu – Cậu rốt cuộc muốn làm gì?

Truyện Người Phán Xét
Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn
Tác giả: Triều Dương
Mỗi một cảnh vật đều có sự sống
Thể loại: ma pháp, huyền huyễn.
Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng
Chương 16: Lật bài.
Ánh mặt trời một lần nữa ló dạng trên bầu trời Albion, rực rỡ chói lòa chứng kiến những nụ cười của ngàn vạn người sống trên mảnh đất này, tại thời điểm này.

Tôi bước đi trên những con đường mòn, nhìn ngắm cảnh vật tại những nơi mà tôi đi qua. Hai mươi năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi ngắm nhìn thật kĩ Albion, trong cả vạn năm đi lại khắp mọi nơi trên thế giới qua nhiều thời đại khác nhau, đây cũng là lần đầu tiên tôi muốn tìm hiểu hết về nơi mình đang đứng. Vì tại Albion này, dường như đang cất giữ một bí mật mà tôi chính là một phần trong đó.

Rời khỏi hoàng cung đến nay đã một tháng, tôi gần như theo trực giác đi đến khắp hang cùng ngõ hẻm của Albion, cảm nhận toàn bộ bầu trời của vùng đất mà sau này sẽ trở thành truyền thuyết. Cuối cùng, tôi đặt chân đến động thủy tinh, đây là nơi mơ ước của bất kì pháp sư hay nữ tu nào, bởi vì nó là cội nguồn của phép thuật mà thế giới tạo ra cho nhân loại. Tôi mở ra bức mành bảo hộ của mình, từ từ tiến vào bên trong, những mảnh thủy tinh ở đây biết tôi, tôi cảm nhận được điều đó. Hình ảnh của tôi phản xạ khắp hang động, trên từng mảnh thủy tinh dù là nhỏ nhất, tôi nghe được tiếng thì thầm:

Leona, Leona của chúng ta đã trở về.
Công chúa Leona, chào mừng người trở lại.

Những lời này, chính là biểu thị tôi thuộc về nơi đây? Hoặc ít nhất, tôi đã từng thuộc về chúng.

Có phải đó là lý do mà tôi nhất định sẽ trở lại nơi này?

Tôi chợt bừng tỉnh, những lời của người phán xét của Medusa đã nói vào ngày đó, phải chăng chính là biểu thị cho việc họ biết tôi và nơi này có liên kết sâu xa, và tương lai đó sẽ bắt đầu khi tôi đặt chân tới Albion. Nói như vậy, những câu chuyện được lưu truyền ấy, là từ nơi này phải không?

Các người nhận biết ta?
– Lời thì thầm lại vọng tới – Chúng ta không chỉ nhận biết.
Lời này là sao?
Người còn nợ chúng tôi một lời hứa, đã đến lúc thực hiện rồi.

Lời hứa?

Tôi cẩn thận ngẫm nghĩ một chút, vạn năm quá khứ của tôi thật sự không có sự tiếp xúc với pháp sư hay nữ tu, đối với động thủy tinh này càng không có ấn tượng.

Là lời hứa gì?

Giống như nghe được suy nghĩ trong đầu tôi, trên những mảnh thủy tinh bắt đầu hiện lên cảnh vật không thuộc về nơi này. Trên đó, tôi xuất hiện một cách xa lạ đến thế, lạnh lùng vung tay lên khiến một người phán xét tan biến. Sau đó, tôi đứng nhìn linh hồn kia yếu ớt lay động, hóa thành ngàn vạn đốm sáng tản ra trong làn gió.

Là tôi?

Người đang dùng sức mạnh cường đại lấy đi mạng sống của ngàn vạn người trong kia, thực sự là tôi?

Là tôi của thời điểm nào?

Bên dưới ánh sáng rực rỡ của phép màu, dáng người ấy tiến dần tới bờ vực…

Hình ảnh đột ngột biến mất, tôi giật mình lùi lại một bước, tôi đã từng nhìn thấy cảnh tượng phía sau, tôi nhảy xuống vực thẳm bóng đêm.

Trước khi nhảy xuống dưới đó, người đã hứa với chúng tôi rằng sẽ cứu đứa trẻ ấy.

Tôi không kịp suy nghĩ thêm về lời nói của động thủy tinh, trước mắt chỉ lóe lên một tia sáng tôi đã đứng trước cửa động, đối diện với một vách chắn mờ ảo. Lời nói vang vọng trong đầu, dựng lên cảnh tượng mà tôi đã từng thấy khi đó, rõ ràng hơn rất nhiều. Tôi đứng trước vực thẳm, hai tay nắm chặt:

Tôi sẽ cứu cậu ấy, dù có phải trả bằng bất cứ giá nào.

Trái tim đột ngột nhói đau, tôi ôm lấy ngực, cảm nhận tâm trạng của chính bản thân khi nói ra lời đó, là một quyết định mà rốt cuộc phải sau bao nhiêu chuyện gian khó mới có thể thực hiện bằng một quyết tâm cao như vậy? Giống như dù nghịch chuyển cả trời đất cũng phải cứu được người đó, bằng bất cứ giá nào.

Nhưng người đó là ai?

Vì sao tôi lại phải cứu?

Những câu hỏi quanh quẩn khiến đầu tôi nặng trịch, cuối cùng gục xuống trước động thủy tinh.

Đến khi mở mắt ra lần nữa, đối diện tôi là đôi mắt trong suốt như ngọc của Albus.

A, tỉnh rồi.
Albus?
Một tháng rồi không thấy cô, vừa trở về đã ngồi đây ngủ quên luôn rồi, tôi còn tưởng cô sẽ ở bên tôi mỗi ngày chứ.

Tôi đã trở về?

Những mảnh kí ức rời rạc hiện lên trong đầu, tôi chỉ nhớ mình bị đẩy ra khỏi động thủy tinh, sau đó bị đẩy về nơi này luôn sao?

Tôi trở về lúc nào?
Ôi, cô thực sự không sao chứ? – Albus khoa trương nói – Khi tôi tỉnh dậy thì đã thấy cô ngồi đây rồi.

Một ngày.

Cách một ngày so với thời điểm tôi bước vào động thủy tinh.

Tôi nghi ngờ ngẩng đầu lên nhìn Albus, cậu ta nói một tháng…

Một tháng nay ngày nào cậu cũng tỉnh dậy sao?
Không hẳn, chỉ là mỗi khi tỉnh lại đều không thấy cô.

Khi bắt đầu chuyến đi của mình, tôi đã trói buộc linh hồn của Albus vào cơ thể cậu ta, tại sao linh hồn của cậu ta vẫn có thể tỉnh lại? Hơn nữa, tôi không hề nhìn thấy được trói buộc tôi đặt vào lúc trước, là ai đã gỡ bỏ chú ấn của tôi?

Hay là…

Cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi chú ấn của tôi?

Albus vừa nghe thấy vậy liền ngẩn ngơ, tôi trừng mắt nhìn cậu, rất nhiều lần tôi hạ chú ấn lên linh hồn của cậu ta, đến bây giờ mới biết không một lần nào có hiệu quả.

Bao nhiêu lâu nay, cậu có thể yên ổn quan sát chúng tôi mà không ai phát hiện, thậm chí còn giả bộ bị chú ấn của tôi tác động. – Tôi nhìn vào hai mắt cậu – Cậu rốt cuộc muốn làm gì?

Back to top button