Sách Hay Nên Đọc

[Truyện tự sáng tác] [huyền huyễn ma pháp] Người Phán Xét – TD

Cậu giống như đã biết trước tương lai của mình phải đối mặt với những điều gì, lựa chọn và không tính toán sẽ quay đầu lại. Dù cho bóng tối đã ở trên trong cậu, trái tim cậu vẫn sáng rực như một loại quyền năng bất diệt.

Tôi thả người phán xét của Medusa ra khỏi thời gian lệch, Mor đã đưa ra quyết định, vậy tôi cũng nên quyết định.

Ngươi sẽ đi cùng Medusa đến hết cuộc đời này, ta đặt lên ngươi một sự trói buộc, cho đến khi Medusa sống hết tuổi thọ của mình ngươi sẽ phải đưa cô ta trở lại luân hồi.

Truyện Người Phán Xét
Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn
Tác giả: Triều Dương
Mỗi một cảnh vật đều có sự sống
Thể loại: ma pháp, huyền huyễn.
Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng
Chương 15: Xứng đáng và không xứng đáng
Quy luật của thế giới đối với mỗi người phán xét đều rất chặt chẽ, vì chúng tôi đều là những người đi xuyên qua không gian và thời gian, đi cùng cả ngàn vạn con người được sinh ra trong suốt dòng thời gian này. Sinh ra như một thứ đồ chứa của thế giới, mang trong mình sức mạnh được lấy ra từ cội nguồn phép thuật, chúng tôi sẽ đi khắp nơi tại thời điểm được sinh ra đó để tìm kiếm cơ hội cũng như lựa chọn cho chính mình. Đến khi tìm được một linh hồn không được luân hồi, nếu lựa chọn tẩy hồn cho họ đưa họ vào luân hồi sẽ được ban cho quyền năng và trở thành một người phán xét, ngược lại sẽ phải quay trở lại với cội nguồn phép thuật.

Chúng tôi đi khắp không gian và thời gian, không biết người mà mình gặp phải sẽ là người như thế nào, càng không thể biết phán xét sẽ tới đâu, đồng nghĩa với việc tương lai của chúng tôi chỉ là một màn sương mờ ảo.

Hắn nói, câu chuyện đó là toàn bộ cuộc đời tôi.

Là cuộc đời nào của tôi chứ? Là tương lai nào của tôi đây?

Cô đang dao động?

Người phán xét của Medusa nhìn tôi, ánh mắt của hắn khiến tôi có chút khó chịu, tôi đưa tay lên cắt một đường trên cổ hắn:

Tương lai của ta mà ngươi đã nghe được, là thế nào?
Cô thực sự muốn biết?

Tôi gật đầu.

Hắn ngửa mặt lên trời, giống như đang phân vân điều gì đó, nhưng cuối cùng hắn vẫn lên tiếng:

Họ nói cô sẽ biến mất.

Tôi bật cười.

Và các người tin tưởng vào một lời đồn như vậy?
Nhưng họ đã đúng, cô đã ở đây. – Ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên – Họ nói cô sẽ biến mất trong thời đại này. Chúng tôi ở đây là để thực hiện điều đó, khiến cho cô biến mất khỏi thế giới này.

Khiến cho tôi biến mất? Tôi nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây, những pháp sư bị bóng tối điều khiển trong khu rừng ấy, và cả Medusa…

Tôi chợt nhận ra điều thiếu sót trong suy nghĩ của tôi vài ngày trước, những pháp sư đó, người phán xét của họ đều đã phản bội ánh sáng. Có lẽ để nói một cách đúng đắn hơn, chính những người phán xét đó đã đưa họ đến dâng hiến linh hồn cho bóng tối.

Ngươi cũng vậy phải không? – Tôi cảm thấy tức giận – Medusa là ngươi đưa đến đây?
Đúng vậy.

Hắn không chút do dự đáp lời tôi, tôi túm lấy cổ áo của hắn đưa hắn trở lại căn phòng trong lâu đài, Mor và Medusa đang đọ sức với nhau. So với Medusa thì cậu vẫn kém hơn một bậc, tôi khóa người phán xét của cô nàng vào khoảng thời gian lệch sau đó tiến đến túm lấy linh hồn của cô ra khỏi cơ thể. Linh hồn này đã bị bóng tối thâu tóm hoàn toàn, nếu muốn tiếp tục luân hồi thì bắt buộc phải đánh đổi bằng toàn bộ tích lũy trước đây, trở thành một linh hồn bình thường. Tôi khóa linh hồn của cô vào ghế, ở bên kia, Albus từ phía sau nhân cơ hội Medusa không thể khống chế hoạt động của bản thân gạt kiếm vào thanh quyền trượng trên tay cô. Mor không chút do dự tóm lấy quyền trượng thủy tinh, khóa lại thân thể của Medusa vào một chiếc ghế trong góc phòng. Cậu nhìn sang tôi cùng linh hồn Medusa đang ngồi trên ghế, tôi hiểu ý cậu muốn hỏi liền đáp:

Không có linh hồn, cô ta không thể khống chế hoạt động của bản thân, nhưng thân thể này đã bị bóng tối thao túng, dù không có linh hồn nó vẫn sẽ thực hiện nhiệm vụ được giao phó.
Bây giờ phải làm thế nào?

Mor quay sang hỏi Albus, hoàng tử không chút do dự liền đáp:

Bà ta không thể sống.
– Tôi vội gọi cậu lại – Medusa vẫn còn tuổi thọ, hơn nữa người phán xét của cô ta không thể phán xét bây giờ.

Nếu Medusa chết bây giờ, linh hồn của cô ta vĩnh viễn cũng không thể đi vào luân hồi, mà với tình trạng thế này, thế giới nhất định sẽ đào thải linh hồn ấy.

Tôi không mong một chuyện như vậy xảy ra.

Albus, tôi vẫn nghĩ nên để bà ta sống, tôi sẽ trông coi bà ta cẩn thận.
Mor, bà ta đã gây hại cho vương quốc.
Bà ta sẽ không thể gây ra sóng gió nữa, tôi cần bà ta để cứu những người khác.

Mor đã lộ thân phận là một pháp sư với hoàng tử, có lẽ ngay từ đầu cậu không tính toán sẽ còn sống trở về. Có lẽ ánh mắt kiên quyết của cậu đã tác động tới người kia, hoàng tử rốt cuộc gật đầu:

Vậy hãy coi chừng bà ta cẩn thận.
Tôi biết.
Còn nữa… – Hoàng tử đột nhiên nghiêm túc – Chuyện này, tôi sẽ không nói với ai, cậu đừng lo lắng.

Cả tôi và Mor đều ngẩn người, chúng tôi không nghĩ rằng phản ứng của hoàng tử lại nhẹ nhàng đến thế, Mor khẽ nói:

Cảm ơn.

Tôi đưa linh hồn của Medusa trở lại thân thể, cô ta mơ màng mở hai mắt ra, sau đó nhìn Mor với một sự thù hằn cực lớn.

Mor, cậu nghĩ rằng mình sẽ làm được những điều đó sao?
Chỉ cần là tôi muốn, tôi sẽ làm được.
Cậu sẽ hi sinh vì bọn họ sao? – Medusa cười lớn – Cậu còn chưa biết mình sẽ phải mất những gì.

Tôi nhíu mày, Medusa nói “bọn họ”?

Tôi sẽ không lựa chọn các cô. – Mor dứt khoát nói – Dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, tôi cũng không lựa chọn các cô.

Cậu giống như đã biết trước tương lai của mình phải đối mặt với những điều gì, lựa chọn và không tính toán sẽ quay đầu lại. Dù cho bóng tối đã ở trên trong cậu, trái tim cậu vẫn sáng rực như một loại quyền năng bất diệt.

Tôi thả người phán xét của Medusa ra khỏi thời gian lệch, Mor đã đưa ra quyết định, vậy tôi cũng nên quyết định.

Ngươi sẽ đi cùng Medusa đến hết cuộc đời này, ta đặt lên ngươi một sự trói buộc, cho đến khi Medusa sống hết tuổi thọ của mình ngươi sẽ phải đưa cô ta trở lại luân hồi.
Cô thật sự giống như lời đồn, công chúa Leona. – Hắn cười nhạt – Nếu là người khác, cả tôi và Medusa đều phải biến mất khỏi thế giới ngay tại lúc này.
Ta không muốn so sánh với những người khác, Medusa là bị ngươi đưa vào con đường này, cô ta không đáng phải chịu phạt.

Phán xét của tôi, so với bọn họ luôn có sự khác biệt, suốt mười ngàn năm nay tôi luôn phán xét giữa xứng đáng và không xứng đáng, còn họ, chỉ là đủ tư cách hay không đủ tư cách.

Ở thời đại này, có rất nhiều linh hồn không đáng phải chịu trừng phạt, từ Medusa tôi muốn cảnh cáo những người phán xét ngoài kia.

Nếu có thêm một linh hồn bị người phán xét điều khiển vận mệnh, tôi nhất định sẽ khiến người phán xét đó phải trả giá thay cho họ.

Giữa xứng đáng và không xứng đáng, hi vọng bọn họ lựa chọn thật chính xác đường đi của mình.

Back to top button