Sách Hay Nên Đọc

[Truyện tự sáng tác] [huyền huyễn ma pháp] Người Phán Xét – TD

Tôi bẻ cong không gian của căn phòng một khắc, tiến tới trước mặt người phán xét kia rồi chụp lấy cổ hắn lôi ra khỏi lâu đài. Đứng cạnh bờ sông, tôi nhìn thấy ánh mắt hắn lộ vẻ hoảng sợ.

Phải rồi, hắn có lẽ chưa từng được chứng kiến, sức mạnh của một người phán xét cấp cao, sức mạnh của những người xứng đáng mang quyền năng bất diệt.

Ta sẽ cho ngươi thấy, lý do vì sao ngươi mãi mãi cũng không thể tiến lên được vị trí của chúng ta.

Truyện Người Phán Xét
Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn
Tác giả: Triều Dương
Mỗi một cảnh vật đều có sự sống
Thể loại: ma pháp, huyền huyễn.
Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng
Chương 13: Phán Quyết.
Bước qua cánh cửa là một khung cảnh hoàn toàn khác so với dáng vẻ uy nghi bên ngoài, tòa lâu đài này ước chừng đã vượt quá trăm tuổi, tường tróc lỗ chỗ, mùi ẩm mốc lan ra cực kì khó ngửi. Albus dùng tay áo che lại mũi và miệng mình, không nhịn được lầm bầm:

Nơi này cho người sống sao?
Đừng đi khỏi con đường đó. – Mor kéo Albus lại gần mình, nghiêm túc nói – Bên ngoài con đường này đều là độc.

Tôi nhìn cậu, vẻ nghiêm túc giống như đã nhìn thấu tất cả này, thật sự rất giống với John mỗi khi tôi không biết điều gì đó. Tôi đoán, có lẽ trên sông Lưu cậu đã nhìn thấy điều gì đó, không những thế cậu còn từ đó mà hiểu thấu được một số chuyện vượt ngoài tầm hiểu biết của tất cả mọi người.

Đi cùng hai người bọn họ đến trước một cánh cửa, trong tất cả những thứ cũ kĩ của tòa lâu đài này cánh cửa này giống như một thứ hoàn toàn sai lầm. Một sai lầm mà không ai nên mắc phải, một cánh cửa mà không ai nên mở ra.

Cậu thực sự sẽ mở nó?

Mor nghe thấy lời của tôi liền khựng lại một khắc, sau đó liền quay sang Albus.

Cậu nghĩ có nên mở nó không?
Tôi sẽ mở.

Albus không chút suy nghĩ đáp lại, Mor liền cười:

Tôi cũng vậy.

Coi như là một lời đáp dành cho câu hỏi của tôi, tôi lắc đầu cười, đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra tôi có cảm giác đi phiêu lưu như thế này. Những người trước đây đều có giới hạn của bản thân, cũng chỉ đi lại trong cái giới hạn của số mệnh, không liều lĩnh vượt qua lằn ranh ấy.

Mor đưa tay đẩy cánh cửa trước mặt, tôi liền tiến lên đứng bên cạnh cậu, thấy ánh mắt cậu lướt qua có vẻ kinh ngạc tôi liền cười:

Ít nhất tôi có thể giúp.

Bên kia cánh cửa, một căn phòng tràn ngập một màu đen hiện ra, tôi nhìn lướt qua căn phòng, không khó khăn trong việc xác định được vị trí của Medusa. Cô nàng ngồi trên một chiếc ghế rộng, miệng nở một nụ cười, nếu không phải ánh mắt ấy phủ lên sự u ám của chết chóc thì đây quả thực là một người đẹp hiếm có trên đời.

Mor thổi bùng lên một ngọn lửa, lửng lơ trên tay cậu, soi sáng cả căn phòng đen tối. Tôi liếc nhìn Albus, tuy rằng mọi chuyện đã khá rõ ràng kể từ lúc vượt qua sông Lưu, nhưng có vẻ hoàng tử vẫn không thể nén nổi bất ngờ. Ngọn lửa trên tay Mor ánh vào ánh mắt cậu, có phẫn nộ, có thất vọng, cũng có chút hoang mang. Người bạn từ thuở nhỏ, thoáng chốc trở thành một trong những kẻ mà cha cậu và vương quốc của cậu căm phẫn cùng sợ hãi nhất, quan trọng hơn là cậu ta đã giữ một bí mật khổng lồ với cậu. Mor giống như không hề để ý đến người phía sau, cậu nhìn chằm chằm vào thân ảnh của Medusa trên ghế.

 
Mor, tôi chờ cậu thật vất vả đấy. Ồ, cả hoàng tử nữa.

Cùng với thời khắc Medusa cất tiếng, tôi nhìn thấy một bóng đen hiện lên phía sau cô, đứng ở đó và nở một nụ cười với tôi.

Người phán xét của Medusa, đã trở thành thuộc hạ của bóng đêm.

Đây là câu trả lời cho việc bọn họ không bao giờ quay trở lại, nhưng dù là đối với tôi, câu trả lời này vẫn quá bất ngờ.

Sông Lưu sẽ không thể tước đi bất cứ thứ gì của một người phán xét, nhưng ngươi lại ở đây với bộ dạng này, tại sao?

Người kia cười lớn, giọng nói khàn khàn trầm đục đáp lại:

Ta không phải bị sông Lưu đánh bại, cũng không phải bị nơi này đồng hóa. – Hắn ngẩng lên nhìn tôi – Trước khi đến đây, ta đã không còn là một phần của các người nữa rồi.
Đây là một đáp án bất ngờ đấy. Một câu hỏi nữa, tại sao?
Vì ta thấy được sự bất công của thế giới này. – Hắn giống như tức giận, chỉ tay vào tôi – Ta biết cô, công chúa Leona, nhưng cô có biết ta không?

Tôi lắc đầu, hắn liền cười.

Đó chính là sự bất công, ta sinh ra trước cô, ta nhìn thấy nhiều thứ hơn cô đã thấy.
Nên ngươi chọn phản bội?
Không, ta chọn những thứ ta đáng được hưởng, quyền lực, sức mạnh, và cả sự công bằng.

Tôi thở dài, quay sang nhìn Mor, cậu cũng nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện của tôi và người kia, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc. Đến cả tôi còn không nghĩ đến, ngay cả người phán xét cũng có thể trở thành như vậy, không một dấu hiệu nào cho chúng tôi thấy được điều đó.

Đúng lúc này, đột nhiên trong đầu tôi ánh lên một tia sáng, tôi chết đứng người.

Tại sao lại xuất hiện lần nữa?

Phán quyết, lần thứ hai sao? Phán quyết trong cùng một cuộc đời, có nhiều hơn một sao?

Ngày hôm đó, tôi nhớ đến những thầy tu kia sau đó đã bị một mồi lửa thiêu rụi, tan biến khỏi thế giới này, vĩnh viễn không thể trở lại được nữa. Trong đầu tôi chợt nảy ra một suy nghĩ đáng sợ, rằng phán quyết, không phải là một sự kiện được tạo ra, mà là một quyết định của một sinh vật đang sống trên mảnh đất này.

Đây là một giả thuyết đáng sợ, nhưng theo những lời John từng cảnh báo với tôi trước khi đi tới đây thì có lẽ đó cũng không hẳn không phải sự thật. Hơn nữa, dường như John đang nắm giữ một bí mật nào đó, đang biết một điều gì đó mà đã đến lúc tôi có thể biết được câu trả lời.

Nhưng trước hết, chúng tôi phải giải quyết được chuyện này, bình an mà trở về. Trở về rồi, mới có thể tìm được đáp án mà tôi mong muốn, tìm được cách giải quyết cho mọi vấn đề tại Albion. 

Cho nên, điều quan trọng nhất bây giờ, là phải rời khỏi nơi này.

Mor, Medusa đã bị người phán xét của mình khống chế, xem ra tôi và cậu phải chia ra hành động rồi.

Tôi bẻ cong không gian của căn phòng một khắc, tiến tới trước mặt người phán xét kia rồi chụp lấy cổ hắn lôi ra khỏi lâu đài. Đứng cạnh bờ sông, tôi nhìn thấy ánh mắt hắn lộ vẻ hoảng sợ.

Phải rồi, hắn có lẽ chưa từng được chứng kiến, sức mạnh của một người phán xét cấp cao, sức mạnh của những người xứng đáng mang quyền năng bất diệt.

Ta sẽ cho ngươi thấy, lý do vì sao ngươi mãi mãi cũng không thể tiến lên được vị trí của chúng ta.

Sông Lưu cuộn sóng tràn vào bờ, tôi đứng giữa vòng vây hắc ám của nó và người kia, dòng sức mạnh trong người bắt đầu luân chuyển. Với một người phán xét, không chỉ tích lũy ánh sáng qua những lần phán xét, mà còn phải hiểu được thứ thực sự quan trọng bên trong mình. Được sinh ra từ phép thuật, được chọn trao cho quyền năng của ánh sáng với trách nhiệm cân bằng luân hồi trên thế giới, đó là một món quà thật tuyệt vời. Nhưng đừng vì mải mê theo đuổi thứ quyền năng được trao tặng ấy mà quên mất rằng, bản thân chính là những thứ lưu giữ sức mạnh phép thuật của thế giới.

Người không thể hiểu được thứ chuyển động bên trong mình chính là cội nguồn của sự sống, thì vĩnh viễn không thể bước lên phía trước dù có tích lũy bao nhiêu đi chăng nữa.

Phán xét, không phải đưa ra sự công bằng, mà là lựa chọn sự công bằng.

Đây, mới là ý nghĩa thực sự cho sự tồn tại của người phán xét.

Back to top button