Sách Hay Nên Đọc

[Truyện tự sáng tác] [huyền huyễn ma pháp] Người Phán Xét – TD

Truyện được lấy ý tưởng từ bộ phim Merlin – đệ nhất pháp sư của đài BBC. Albus là người được sinh ra để gánh vác sứ mệnh với vùng đất Albion rộng lớn, Mor là một pháp sư mang sứ mệnh bảo vệ cho vị vua của cậu. Leona từng đi qua nhiều thời gian và không gian, chứng kiến nhiều cuộc đời, phán xét nhiều kiếp người, nhưng đứng trước Albus và Mor cô cũng chỉ là một trong những nhân chứng của thời gian. 

Truyện Người Phán Xét
Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn
Tác giả: Triều Dương
Linh hồn của cậu ta đã đánh dấu kí ức lên thân thể, tuy chỉ mơ hồ như một giấc mơ, nhưng cậu ta vẫn có được nhận thức về những buổi tối chúng tôi gặp nhau.

Thật sự tò mò.

Một linh hồn khi đã kinh qua vạn năm luân hồi trên một con đường chính nghĩa duy nhất, không lẽ có thể có năng lực giống một người phán xét hay sao?

Thể loại: ma pháp, huyền huyễn.
Mỗi một cảnh vật đều có sự sống
Nhân vật chính: Leona, Mor, Albus.
Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng
Chương 9: Quyền năng.
Albus gần đây thường xuyên xuất hiện, tôi đúng theo giao ước nói với cậu ta về mối liên hệ của chúng tôi. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng cậu ta sẽ tin tưởng và cười, hoặc sẽ ngạc nhiên và cho rằng tôi là một nàng tiên hay một con quỷ nào đó đang lừa dối cậu ấy. Nhưng cậu lại cho tôi bất ngờ nhiều hơn thế.

Trước khi tới đây với tôi, Leona từng đi cùng rất nhiều người khác rồi sao?

Cậu nhìn tôi, giống như muốn nghe nhiều hơn về cuộc đời của một người như tôi, nó khiến tôi có cảm giác cậu đang muốn tìm về quá khứ của chính mình.                                                                                                                 

Albus, cậu đang nghĩ gì?

Cậu đã biết những gì?

Trong mười chín năm qua, cậu tiếp cận được nhiều tri thức hơn tôi biết, dù tôi luôn đi cùng cậu suốt quãng thời gian đó.

Là ai đã cho cậu, và bằng cách nào?

Albus chỉ cười không nói, tôi liền lắc đầu.

Albus, tôi không thể cho cậu biết những thứ mà tôi không chắc chắn nó sẽ khiến cậu trở thành cái gì. Quá khứ của tôi và quá khứ của cậu chưa từng giao nhau, đó là lí do tôi và cậu có thể ở đây cùng nhau, cậu hiểu chứ?
Thực sự là như vậy sao?

Tôi giật mình.

Thực sự là như vậy sao?

Vậy khung cảnh mà tôi đã nhìn thấy là cái gì?

Trong một vài khoảnh khắc, tôi đã nhìn thấy cô. – Albus lại nói – Nhưng không phải cô của bây giờ, tôi chắc chắn điều đó. Chúng ta thực sự chưa từng gặp nhau sao?

Tôi không đáp.

Albus nhìn tôi, cho đến khi ánh sáng dần dần rõ ràng bên kia cửa sổ, cậu thở dài.

Sự xuất hiện của tôi khiến Leona khó chịu lắm hả?
Không hẳn.
Vậy hẹn gặp lại.

Cậu xoay người nằm xuống giường, đã đến lúc hoàng tử tỉnh giấc.

Tôi lẳng lặng nhìn những người hầu đi vào phòng, những người phán xét đi theo phía sau bọn họ không rời nửa bước, đây là lần đầu tiên tôi thấy bọn họ xuất hiện đầy đủ như thế.

Hôm nay, hẳn là một ngày có sự kiện đặc biệt nào đây.

Mà tôi, cũng cảm thấy được hắc ám đang lan tràn, đã đi qua bờ sông Lưu rồi. Đến khi mặt trời đến trên đỉnh đầu, bầu không khí trong kinh thành liền bắt đầu trở lên ảm đạm.

Mor đẩy cửa vào trong phòng, chỉ nhìn qua tôi một cái liền kéo Albus ra ngoài.

Có chuyện gì vậy?
Cậu đi với tôi, xem cái này.

Tôi đi bên cạnh hai người bọn họ, nghe Mor kể về những người gặp tai nạn từ sáng đến giờ. Albus dường như lại không để tâm cho lắm, đến khi đi ngang qua một sạp hàng cậu đột nhiên dừng lại.

Albus?
Mor, còn nhớ tôi từng nói với cậu về công chúa trong giấc mộng đó không?

Tôi ngẩn người, liếc về phía sạp hàng mà Albus đang nhìn một cái, trong tầm nhìn lập tức xuất hiện một mảnh vải màu xanh lam nhạt, thoáng qua dưới ánh mặt trời giống như mặt nước biển êm đềm.

Giống, rất giống với…

Mảnh vải ấy, giống hệt của Leona.

Mor lặng lẽ liếc sang nhìn tôi, tôi lập tức lắc đầu, cậu liền cầm tay Albus kéo đi thật nhanh.

Cậu đừng ngày ngày mơ mộng nữa, tôi đã tìm kiếm khắp nơi, không có vị công chúa nào tên Leona hết.
Tôi luôn có cảm giác cô ấy sẽ xuất hiện, rất nhanh thôi.

Albus nở một nụ cười, tôi đưa mắt nhìn bọn họ, không nói một lời.

Linh hồn của cậu ta đã đánh dấu kí ức lên thân thể, tuy chỉ mơ hồ như một giấc mơ, nhưng cậu ta vẫn có được nhận thức về những buổi tối chúng tôi gặp nhau.

Thật sự tò mò.

Một linh hồn khi đã kinh qua vạn năm luân hồi trên một con đường chính nghĩa duy nhất, không lẽ có thể có năng lực giống một người phán xét hay sao?

Mor đưa chúng tôi ra khỏi thành, đến một giếng nước gần đó, cậu chỉ vào một người đang ngồi như tượng bên miệng giếng:

Tôi đã xem qua, giống như được đúc ra từ đá vậy.

Là Thi Cổ.

Phát hiện từ khi nào?
Cách đây một giờ. – Mor đưa mắt nhìn tôi – Sáng nay tôi còn gặp cô ấy ở cổng thành.

Tôi nhìn lại người kia một chút, là tì nữ của hoàng tử, sáng nay cô ta là người đầu tiên bước vào phòng.

– Tôi tiến đến bên cạnh cậu – Người phán xét của cô ta đã đi rồi.
Cô ta chết rồi sao?

Albus nghe tiếng hỏi liền quay lại, Mor vội vàng chỉ vào cô nàng xấu số kia, giả bộ hỏi cậu.

Cô ta chết rồi sao?
Tuổi thọ của cô ta chưa hết. – Tôi dựng lên bức tranh của cô gái – Có ai đó đã xen vào vận mệnh của cô ấy.

Trên bức tranh, cô còn chưa đi đến nửa con đường của mình.

Mor trầm ngâm nhìn con đường đang bị chặn giữa chừng bởi một bức tường cực lớn, tôi thu hồi bức tranh về, tiến lên đứng trước mặt cậu.

Tôi không làm điều này.

Trước mặt Albus, Mor không thể trực tiếp nói chuyện với tôi, cậu chỉ có thể gật đầu. Nhìn ánh mắt của cậu, tôi biết cậu không tin.

Để có thể xen vào phán xét vận mệnh của người khác, cần một người phán xét cấp cao.

Mà tôi, vừa vặn là người duy nhất ở đây.

Nghĩ đến những sự việc vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi tại nơi này, hai tay tôi bất giác nắm chặt.

Một vạn năm, từ ngày tôi bắt đầu được sinh ra trên đời, tiếp nhận sứ mệnh của mình, từng bước từng bước đi tới ngày hôm nay.

Đột nhiên phát hiện ra, ngày mà mình nắm trong tay quyền năng lớn nhất, mới là lúc phải đối diện với thử thách cực đại trong cuộc đời.

Đừng nghĩ nhiều như vậy.

Giọng nói vọng ra từ trong quá khứ, tôi nhắm mắt lại, như nhìn thấy người đó quay đầu lại.

Thế giới này cũng không biết những quy tắc do nó tạo ra có thể làm được những gì, chúng ta đừng nghĩ nhiều như vậy.
Anh sẽ đi sao?
Không có anh và em, thế giới này cũng không dễ dàng bị phá hủy như vậy đâu.

Nhưng em sẽ không thể yên tâm được.

Leona trong quá khứ, mỉm cười với người kia, sau đó trong khoảnh khắc người ấy xoay lưng lại…

Tôi giật mình, cảm giác toàn thân lạnh toát.

Tôi, đã nhảy vào bên trong bóng tối sao?

Back to top button