Sách Hay Nên Đọc

[Truyện tự sáng tác] [huyền huyễn ma pháp] Người Phán Xét – TD

Truyện được lấy ý tưởng từ bộ phim Merlin – đệ nhất pháp sư của đài BBC. Albus là người được sinh ra để gánh vác sứ mệnh với vùng đất Albion rộng lớn, Mor là một pháp sư mang sứ mệnh bảo vệ cho vị vua của cậu. Leona từng đi qua nhiều thời gian và không gian, chứng kiến nhiều cuộc đời, phán xét nhiều kiếp người, nhưng đứng trước Albus và Mor cô cũng chỉ là một trong những nhân chứng của thời gian. 

Truyện Người Phán Xét
Cuộc đời mỗi người cũng như hoa nở hoa tàn
Tác giả: Triều Dương
Tôi biết cậu nói điều này là cho tôi nghe, nhưng con sông này tự có thử thách của riêng mình, tôi không thể cho cậu ta biết điều gì chờ đợi cậu ở phía trước.

Vùng đất bên kia sông Lưu, cũng là nơi mà những người phán xét đi mà không trở về.

Kì thực bản thân tôi cũng không biết, ở nơi đó có điều gì chờ đợi chúng tôi.

Thể loại: ma pháp, huyền huyễn.
Mỗi một cảnh vật đều có sự sống
Nhân vật chính: Leona, Mor, Albus.
Mỗi sinh vật trên đời đều đáng được trân trọng
Chương 10: Sông Lưu.
Mor đứng trước mặt tôi, vẻ mặt cậu dù là ẩn trong bóng tối cũng không thể che giấu được sự nghi ngờ cùng với cả thất vọng. Tôi nói với cậu:

Tôi thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra.
Cô đã từng nói…

Tôi đúng là đã từng nói với cậu điều đó.

Sự thực thì quy tắc của thế giới này chính là như vậy.

Chỉ là không hiểu sao, lại có kẻ đủ sức để đưa cái tội danh này lên đầu tôi đây.

Nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của người đối diện, trong lòng tôi dần dâng lên một cơn phẫn nộ. Kể từ khi bắt đầu trở thành người phán xét cấp cao, chưa từng có kẻ nào dám đối đầu với tôi, hơn nữa còn dùng cách thức mà tôi ghét nhất.

Tôi coi cậu là bạn, Mor, không cần cậu phải tin tưởng tôi, nhưng cậu phải hiểu nếu là tôi làm, tôi đủ quyền năng để không cần che giấu điều đó.

Có lẽ là lần đầu nhìn thấy tôi tức giận đến vậy, Mor ngẩn người nhìn tôi một lúc lâu rồi mới thở dài.

Tôi hi vọng tôi tin tưởng đúng.

Không muốn trở về phòng hoàng tử, tôi đi dạo quanh tòa thành cho đến khi những ánh lửa trong thành phố đều tắt hết. Đứng trước cánh cửa cũ kĩ, nhớ đến đã lâu không gặp ông, tôi đưa tay lên gõ cửa.

Trên đời này, chỉ có cánh cửa của John Smith là có thể ngăn cản chúng tôi ở bên ngoài, cũng là nơi duy nhất chúng tôi có thể đến để tìm câu trả lời.

Những người hôm nay đều không thể quay lại sao?

Tôi gật đầu, John lại hỏi:

Bọn họ đều bị cắt đứt sinh mạng?
Ba người, mỗi người đều còn đến bảy phần.

John khẽ thở dài.

Hi vọng bọn họ sẽ được đền đáp xứng đáng vào lần tới.

Trong một cuộc đời mới, bọn họ sẽ được hưởng những thứ mà họ bị cướp mất tại đây.

Nhưng thứ chưa có được, làm thế nào để biết sự bù đắp có xứng đáng hay không?

Tôi ngắm nhìn bầu trời của thời đại lừng lẫy nhất lịch sử Albion, dưới bầu trời này là một lịch sử mà thế giới không bao giờ được phép quên, là một người mà vùng đất Albion tôn thờ.

Dưới ánh nắng ban mai, Albus nâng thanh kiếm hướng về phía mặt trời. Cảnh tượng này, tôi đã từng được nhìn thấy trong những quyển sách, nói về sự vĩ đại của vị hoàng đế.

Muốn chống lại Thi Cổ, cần một thanh kiếm có thể cắt đứt vạn vật. – Tôi đưa cho Mor một mảnh thủy tinh – Nhưng cậu nên nhớ, Thi Cổ là do Medusa tạo ra, cậu giết được Thi Cổ thì vẫn còn muôn vàn sự hung hiểm khác.
Tôi hiểu.

Mảnh thủy tinh bị bóp vụn trong tay Mor, cậu mở bàn tay ra, để gió cuốn lấy những hạt bụi đưa đến hòa vào thanh kiếm trên tay Albus. Thi Cổ là một tạo vật nhỏ bé đến mức như vô hình, đem đến những tai ương cho người chúng gặp phải, lượn lờ trên đầu mỗi người như một sứ giả của cái chết. Thức ăn của Thi Cổ là sự sợ hãi của con người, con người khi gặp phải những chuyện không rõ nguyên do đều sẽ sợ hãi, càng sợ hãi càng khiến Thi Cổ trở nên mạnh mẽ, người bị chúng nhắm đến sẽ tiến tới cái chết càng nhanh.

Để tạo ra được Thi Cổ, các pháp sư đều phải tự làm một bộ phận của cơ thể mình bị thối rữa bằng thuốc độc, sau đó sẽ khoét lấy phần cơ thể đó, phù phép nó hóa thành vật sống. Tôi nhìn số lượng Thi Cổ bay bên trên Albus, xem ra Medusa đã phải hi sinh cả một cánh tay hoặc cái gì đó tương tự.

Một trái tim đã bị nhiễm bẩn đến mức nào mới có thể khiến cho con người đó hi sinh đến vậy?

Là cái gì đã ăn mòn một linh hồn đủ quyền uy như linh hồn của Medusa?

Trên chiếc thuyền nhỏ trên dòng sông Lưu, tôi ngồi nghe Albus kể về những truyền thuyết cổ xưa của Albion, cậu kể về những triều đại và những vị vua đã từng trị vì nơi này, trong đó có cả những người đã từng vượt qua sông Lưu để đến bờ bên kia.

Tôi nghe nói, để vượt qua con sông này, chúng ta phải bỏ lại quá khứ dưới lòng sông.

Albus nghe Mor nói xong liền phì cười, cậu cầm một viên sỏi ném xuống làn nước.

Vậy cậu đã quên điều gì chưa?

Mor nghe vậy liền lén liếc sang nhìn tôi, tôi từng nói với cậu ta về con sông này, nhưng để lại phần quá khứ mà tôi nói, có lẽ cậu đã hiểu lầm.

Chuyện cũ như mây khói, đó là ý nghĩa của từ Lưu.

Để lại, không có nghĩa là quên đi, chỉ là người đó sẽ coi phần quá khứ ấy giống như câu chuyện của một người khác không liên quan đến mình. Cảm xúc của quá khứ ấy sẽ biến mất, con người sẽ không thể nhớ được bản thân vui hay buồn trong những thời điểm ấy, cũng không hiểu được tình người.

Chiếc thuyền nhỏ từ từ lướt đi trên mặt nước, cho đến tận đêm tối vẫn không tiến được tới bờ bên kia. Nhìn thấy Mor lo lắng nhìn quanh, Albus liền vỗ vai cậu:

Cậu lo lắng gì chứ?
Cậu không thấy con sông này hơi rộng hay sao?
Mới đi được nửa ngày cậu gấp cái gì? Hòn đảo đó mà dễ đi như thế thì ai cũng đi rồi chứ sợ hãi làm gì?

Tôi bật cười, Albus thật sự là người không sợ trời không sợ đất, lý do như vậy mà cậu cũng nghĩ ra được. Giữa một con sông không có điểm đến, trong một buổi tối hoang sơ, quả thực cũng chỉ có người như Albus mới có thể đùa giỡn được. Mor trừng mắt nhìn hai chúng tôi, cuối cùng buông một tiếng thở dài.

Tôi thật không biết lựa chọn đi lần này là đúng hay sai.

Tôi biết cậu nói điều này là cho tôi nghe, nhưng con sông này tự có thử thách của riêng mình, tôi không thể cho cậu ta biết điều gì chờ đợi cậu ở phía trước.

Vùng đất bên kia sông Lưu, cũng là nơi mà những người phán xét đi mà không trở về.

Kì thực bản thân tôi cũng không biết, ở nơi đó có điều gì chờ đợi chúng tôi.

Back to top button