Sách Hay Nên Đọc

Truyện Tự Sáng Tác : Một chú bé một vùng quê (part one)

         Quê tôi nằm ở một vùng đồng bằng màu mỡ của Bắc Trung Bộ, bên cạnh con sông Mã hiền hoà. Những  cái tên quen thuộc gắn liền với làng quê là cây đa, bến nước, con đò còn đủ cả, mỗi tội cái giếng còn đó nhưng  nước vẩn đục, láng váng trên mặt nước là rác rưởi, túi ni lông và lá cây khô, không còn bất cứ gia đình nào “thần kinh mới ra đó lấy nước ăn” nữa. Tuy thế, gốc cây đa vẫn còn giá trị, là nơi tụ tập của các bà ban chiều và của tụi nhóc chúng tôi vào buổi tối, đặc biệt là vào những ngày mất điện triền miên.

Có một cậu bé
Ở một vùng quê
mat biec mutn
              À quên mất nãy giờ chưa giới thiệu: Tôi trang trọng kính cẩn nghiêng mình xin tuyên bố: tôi là Hảo, Lê Văn Hảo. Tôi không chắc về ý nghĩa cái tên của tôi nhưng tôi chắc chắn nó không xuất phát từ từ hoàn hảo như bạn nghĩ đâu. Có khi vì mấy gói mì tôm Hảo Hảo nên bố mẹ tôi đặt tên cho tôi như vậy cũng nên! Chắc các cụ muốn sau này tôi làm ăn dư dả như mấy thùng mì gói bởi chúng là thứ đồ giúp qua cơn đói nhanh nhất mà không cần qua giai đoạn chế biến, bạn chỉ cho mấy cái gói gia vị bé bé vào rồi đổ nước sôi là có đồ ăn trong 5 phút. Mà có khi chẳng cần đổ nước, bóp nát ra rồi đổ gia vị vào là có món ngon chia cho bọn bạn cả xóm ấy chứ!

                   Tôi có những  hôm ăn trộm của mẹ mấy gói mì tôm ra chia nhau “ăn không nước” như thế. Mẹ tôi thì chẳng bao giờ tán thành chuyện hay ăn mì như thế này thế nhưng dù biết, mẹ vẫn tặc lưỡi mặc kệ chúng tôi muốn làm gì thì làm, coi như không biết. Nhưng nhỏ Bình em  họ tôi là đứa chuyên mách lẻo, nó mà hé môi nói với mẹ là tôi bị cấm đi chơi tối hôm sau, kiêm luôn cái phần việc cho lợn ăn. Mà tôi thì rất ghét lợn. À không, ghét chuồng lợn.

                     Tôi học lớp 4 tại ngôi trường tiểu học Phú Nông, một ngôi trường làng cũng không có nhiều học sinh. Buổi sáng tôi đi học, buổi chiều cho trâu đi ăn cỏ, đi đẵm hoặc đi nhặt củi về nấu “cho đỡ tốn tiền điện”. Tôi thích cả 3 viêc này vì lúc nào cũng được tụ hội với bọn bạn chí cốt mà không phải ở nhà bị rầy la trách mắng. Tuy thế nhưng thỉnh thoảng về lại bị trận đòn to hơn vì cái tội đi đánh nhau và làm hỏng quần áo. Thế nhưng tôi vẫn cứ thích và mỗi khi có nguy cơ ăn mấy cái roi mây vô đít thì tôi lại chạy tót tới chỗ bà và la: Bà ơi cứu cháu với, và thế là may ra thoát đòn.

http sohanews sohacdn com 2017 dsc 0615 1484216296300 1484216534480
                          Mỗi lần sà vào lòng bà, tôi lại được hít hít cái mùi bã trầu quen thuộc. Ai cũng bảo bà ăn trầu nên có mùi khó chịu nhưng tôi lại thực sự rất thích cái mùi hương quen thuộc ấy. Nó mang lại cho tôi cảm giác ấm áp và thân thương mà không từ nào diễn tả được. Ấy vậy mới nói mùi hương không thật sự toả hương từ chính nó mà là ở khứu giác của người thưởng thức. Đó là một triết lí đáng tự hào của một thằng nhóc như tôi dù chẳng có ai tự hào về nó ngoài tôi!

                         Và chẳng cần nói nhiều thì các bạn cũng biết tôi là một đứa rất nghịch rồi phải không? Nếu các bạn thấy tôi nói chuyện không kém duyên thì tôi sẽ dắt các bạn đến với những trò nghịch ngợm quái đản cùng những trải nghiệm đầu đời của tôi.

***

Chuyện mấy con chó
                  Xóm tôi mỗi nhà đều nuôi một con chó, không phải để làm thú cưng, làm cảnh mà là để giữ nhà. Vì vậy mà hầu hết chó trong xóm con nào con nấy trông xấu đáo để, trừ mấy con chó con vừa sinh ra. Nuôi chó vừa giữ nhà vừa bầu bạn cho vui cửa vui nhà là môt cái lợi. Nếu như nhà ai kém may mắn có trộm đến viếng thăm thì phải qua ngưỡng mấy cái răng nanh đáng sợ ấy đã.

                  Tuy nhiên, dù không phủ nhận tính trung thành và có lợi của mấy con chó nhưng mỗi tối có người lạ đi qua hay tiếng động cơ nổ là bọn chúng lại rống lên như một dàn hợp xướng ăn ý. Con này sủa nối tiếp con kia cứ ẳng ẳng oang oang làm đinh tai nhức óc mọi người trong xóm. Tiếng chó sủa mà còn kết hợp với tiếng mèo gào thét thì tổng hoà sẽ là một màn tiếng hỗn tạp có thể làm điên tiết bất cứ người nào ôn hoà nhất. Đó là một lí do khiến tôi không ưa mấy con chó ngoại trừ con Vàng nhà tôi.

                  Nhưng lí do thực sự làm tôi ghét chó không phải là ở đó mà là vì tôi rất sợ bị chó cắn. Khi đi chơi toàn là thằng Tèo rủ. Mà mỗi khi nó rủ tôi đi chơi tức là nó đã tìm cách buộc hết lũ chó trong xóm ở trong nhà nên không có một mối đe doạ nào với tôi. Ngày xưa tôi được chị Nhàn chở đi học nhưng năm nay chị Nhàn đi học trên thành phố, tôi phải cuốc bộ đến trường. Tôi nhớ như in lần cuốc bộ đàu tiên đến lớp thật là khó khăn khổ sở. Nhà tôi không may nằm ở cuối ngõ nên khi đi học tôi phải đi bộ qua tất cả các nhà khác trong xóm và dĩ nhiên tần suất tôi phải đối đầu với mấy con chó thuộc dạng hết cỡ. Bố mẹ bảo con trai nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất thì sợ gì mấy con chó, cứ đi vài bữa là sẽ quen ngay. Tôi nhát cáy không muốn đi, nhưng nghĩ đến cái danh con trai tôi bèn lấy hết can đảm để thử vượt qua mấy con chó trong lần quốc bộ đầu tiên.

Chuyen may con cho
          Cửa ải đầu tiên tôi phải vượt qua là con chó mực đen thui nhà ông Nghĩa. Con này rất máu chiến, hễ thấy người đi qua là rống lên sủa, ưỡn ngực lên như muốn hỏi: “ Ê thằng kia, mày là ai mà dám đi qua lãnh địa của ta?”. Thế nhưng với tôi nó còn trừng mắt nhe nanh đầy đáng sợ. Cái điệu bộ kèm theo ánh mắt đầy hăm doạ của nó làm tôi vừa sợ vừa tức. Thực ra con này cũng không đến nỗi hung dữ với tôi như thế nếu tôi không đánh nó. Lần đầu tiên ông Nghĩa mua con Mực, tôi sang nhà ông chơi. Nhìn thấy con chó vừa sủa vừa nhe nanh tôi sợ quá ném luôn hòn đá vào trúng đầu nó. May mà ông Nghĩa ra xích kịp không thì tôi đã trở thành miếng mồi ngon lành của nó rồi. Và có một lời khuyên chân thành cho bạn rằng: Chớ dại mà đụng đến mấy con chó hay lấy chó làm vật thí nghiệm nếu bạn không muốn có mấy vết răng chó trên người. Đừng bao giờ xem thường lũ chó.   

                           Và chắc các bạn cũng đoán ra rồi: Tôi không đủ can đảm để vượt qua cửa ải đầu tiên mà ba chân bốn cẳng vọt về trong khi con chó vọt lùa đằng sau. Thật may là tôi trốn kịp ra sau cổng trước khi nó bổ nhào vào tôi và chìa ra mấy cái răng nhọn hoắt đầy ớn lạnh. Và cho dù bố mẹ nói thế nào tôi cũng thề sẽ không đi học nếu không có ai chở tôi qua chỗ mấy con chó.                                                                                      

                          Thế là mẹ tôi phải lai tôi đến trường. Cơ mặt của mẹ cho thấy hai cảm xúc đối lập đang đan xen nhau: vừa tức vì trong khi đang bận vẫn phải lai tôi đến trường, vừa tức cười vì độ nhát gan của tôi.

                                                       ***

Cac ban hay don doc so tiep theo nha
Cam on cac ban rat nhieu!

Back to top button